Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Đế Hoàng Phi Chương 56

Chương trước: Chương 55



Lúc này đã là giữa trưa, trong Ký An Vương phủ, gã gia đinh

vâng lời dẫn Anh Tịch đi xuyên qua dãy hành lang.

Sau khi nghe tin từ biên cương truyền về, Ký An Vương phi

ngày đêm thấp thỏm, cả ngày rửa mặt bằng nước mắt, chẳng còn sức để khóc nữa,

chỉ biết ngồi bên cạnh giường Doãn Duật mà đau buồn rơi lệ. Người trên giường

vẫn ngủ say, thỉnh thoảng có tỉnh lại nhưng chỉ trong thời gian rất ngắn. Trong

lúc hôn mê, y liên tục nói những lời mê sảng, khi thì gọi “Kiều Nhi”, lúc lại

lẩm bẩm gọi “Điện hạ”.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên, Ký An Vương phi giật mình

ngoảnh lại nhìn, Ký An Vương gia vẫn đang ngồi bên bàn, chén trà vỡ vụn dưới

chân. Ký An Vương phi lẩm bẩm gọi một tiếng “Vương gia”, chỉ thấy ông hơi cau

mày, khẽ cất tiếng hỏi: “Chẳng lẽ ta đã sai sao?”

Che giấu suốt hơn hai mươi năm, cuối cùng Doãn Duật lại tình

nguyện trọng thương vì Dận Vương, vì con trai của kẻ thù giết cha mình…

Ký An Vương phi buồn bã rơi nước mắt nhưng chẳng nói gì.

Ngoài cửa vọng vào giọng nói của gã gia đinh: “Vương gia,

Anh Tịch cô nương đến thăm Thế tử.”

Vương phi vội cúi đầu lau nước mắt, lúc ngẩng lên đã thấy

Mạt Nhan vén rèm dẫn Anh Tịch vào. Anh Tịch chạy vội vào phòng, chợt nhìn thấy

Vương gia, Vương phi đều ở đây thì hơi ngẩn người. Thị vội hành lễ với họ, sau

đó mới nôn nóng nói: “Nô tì đến để hỏi Thế tử gia tin tức về Công chúa nhà nô

tì…” Còn chưa nói xong, giọng Anh Tịch đã trở nên nghẹn ngào, lại nhìn thấy cặp

mắt đỏ hoe của Ký An Vương phi, bao nhiêu sự kìm nén trước đó của thị đều tan

thành bọt nước, thị đưa tay lên che miệng, òa khóc.

Ký An Vương gia ngoảnh đầu, đưa mắt nhìn Doãn Duật, thở dài

nói: “Nó còn đang hôn mê.”

Chuyện hôm đó, các thị vệ đi theo đều kể lại rất mơ hồ, có

lẽ chỉ một mình Thế tử biết rõ. Nhưng bây giờ, Thế tử lại đang thế này, việc

Công chúa mất tích thế nào đã trở thành một bí ẩn không có lời giải.

Anh Tịch không ngừng run rẩy, tất cả mọi người đều nói Công

chúa lành ít dữ nhiều nhưng thị vẫn không tin! Vội vàng chạy tới Ký An Vương

phủ, nhìn thấy bộ dạng Thế tử thế này, chút hy vọng còn sót lại trong lòng Anh

Tịch trong nháy mắt đã sụp đổ. Hai chân thị bất giác trở nên mềm nhũn, không

kìm được ngã nhào xuống đất.

“Anh Tịch cô nương!” Mạt Nhan vội bước tới đỡ Anh Tịch, cảm

thấy thân thể thị lúc này đã trở nên mềm nhũn.

Anh Tịch khóc lóc nghẹn ngào. Thị vốn là con gái của một thị

lang nhưng vì là con vợ lẽ nên không được chiều chuộng, may là về sau thị được

Thái hoàng thái hậu chọn vào cung theo hầu Đại trưởng công chúa. Bao nhiêu năm

nay, thị và Công chúa nương tựa vào nhau, tự đáy lòng đã coi Công chúa là người

thân nhất của mình. Giờ đây, đến người thân nhất ấy cũng chẳng còn nữa sao?

Khi rời khỏi hoàng cung, thị đã cảm thấy vui mừng vô hạn,

sớm biết thế này, thị thà rằng Công chúa vĩnh viễn đừng bao giờ rời khỏi Thịnh

Kinh!

Ký An Vương gia đưa mắt nhìn Mạt Nhan, thấp giọng nói: “Kêu

người đưa Anh Tịch cô nương về phủ trước đi!”

Anh Tịch nôn nóng nói: “Không, nô tì không muốn về! Xin

Vương gia cho phép nô tì ở lại để nô tì hầu hạ Thế tử gia!” Thị muốn đợi Thế tử

tỉnh lại, đến lúc ấy có thể hỏi Thế tử tin tức của Công chúa.

Ký An Vương gia tỏ ra khó xử. Ký An Vương phi vốn không nói

năng gì đột nhiên cất tiếng: “Để cô ấy ở lại đi, có lẽ Quân Nhi cũng muốn cô ấy

ở lại.” Bà không biết người mà Doãn Duật thật lòng thương yêu chính là Lệnh

Viên, còn tưởng rằng Kiều Nhi là nhũ danh của Anh Tịch. Ký An Vương gia cũng

không tiện vạch trần chuyện này.

Bên ngoài vương phủ, một đám thị vệ nhảy từ trên lưng ngựa

xuống, theo sau mấy gã hoạn quan cùng với mấy người mặc triều phục màu xanh đen

vội vã cất bước đi vào.

Gã gia đinh đứng bên ngoài bẩm báo, nói là trong cung phái

người đến, Hoàng thượng muốn triệu kiến Thế tử.

Gã thái giám dẫn đầu vén bức màn sa đi vào, vòng qua bức

bình phong, cung kính hành lễ với Vương gia và Vương phi. Ký An Vương phi cau

mày nói: “Quân Nhi còn chưa tỉnh, e là Hoàng thượng không hỏi được gì.”

Gã thái giám cúi đầu, khẽ đáp: “Hoàng thượng đã phái ngự y

đến vương phủ.” Hắn khẽ vỗ tay một cái, ngự y lập tức đi vào. Đặt hòm thuốc lên

chiếc bàn bên cạnh, gã ngự y bước tới, nói: “Xin Vương phi dời bước, bọn hạ

quan muốn thăm bệnh cho Thế tử.”

Lại có người khác lấy từ hòm thuốc ra mấy cây kim bạc, chậm

rãi bước tới trước giường.

Vương phi cảnh giác hỏi: “Các ngươi muốn làm gì?”

Người đó ung dung đáp: “Bẩm Vương phi, Hoàng thượng muốn hỏi

chuyện Thế tử, hạ quan chỉ vâng mệnh hành sự, giúp Thế tử nhanh chóng tỉnh

lại.” Hắn vừa nói vừa định cắm cây kim bạc trong tay xuống. Một làn gió thổi

tới, trước mắt hắn có một ống tay áo phất lên, cánh tay Ký An Vương gia đã chặn

đứng cánh tay gã ngự y.

Gã ngự y cả kinh, chưa kịp tỉnh táo trở lại đã bị Ký An

Vương gia đẩy ra xa chiếc giường rồi.

“Vương gia muốn kháng chỉ sao?” Người đó run rẩy nói.

Ký An Vương gia cười lạnh lùng một tiếng, đột nhiên nói:

“Bản vương không dám kháng chỉ. Các ngươi hãy về tâu với Hoàng thượng, bản

vương cũng rất đau lòng vì chuyện của Dận Vương nhưng xin Hoàng thượng nể tình

cùng là người cha mà suy nghĩ đến cảm nhận của bản vương! Bây giờ bản vương chỉ

còn một đứa con này, không cho phép các ngươi làm tổn thương nó!” Doãn Duật bị

thương nặng đến thế, cưỡng ép y tỉnh lại nhất định sẽ có hại cho cơ thể. Ông đã

ngậm đắng nuốt cay nín nhịn hơn hai mươi năm, sao có thể để Doãn Duật xảy ra

chuyện được!

Mấy mươi năm nay, Ký An Vương gia vẫn luôn nhân từ, đôn hậu,

cho dù là những kẻ có thâm niên nhất trong cung cũng chưa từng thấy ông dám làm

trái ý Hoàng thượng bao giờ. Sắc mặt hai gã ngự y đều trở nên trắng bệch, không

ai dám tùy tiện làm gì. Gã thái giám cũng kinh hãi, hồi lâu mới tỉnh táo trở

lại, vội vàng quỳ xuống nói: “Xin Vương gia thứ tội, Hoàng thượng cũng vì nôn

nóng muốn biết rốt cuộc ai đã làm Thế tử bị thương nặng thế này nên mới phái

bọn nô tài tới vương phủ. Vương gia là người thông minh, xin Vương gia đừng làm

khó bọn nô tài.”

Anh Tịch nghe mà phẫn nộ vô cùng, gã này nói còn hay hơn

hát, thực khiến người ta căm ghét.

“Xin Vương gia nghĩ lại! Nếu nô tài không thể mang Thế tử

gia đi, cái mạng nhỏ bé này của nô tài nhất định sẽ không giữ được, xin Vương

gia khai ân!” Gã thái giám lại vội vàng cầu xin.

Ký An Vương gia vẫn không mở miệng, những kẻ đang đứng trong

phòng đều không dám nói gì thêm, không khí cực kỳ nặng nề, đồng thời vô cùng

tĩnh lặng. Đột nhiên, trong phòng khẽ vang lên một tiếng “Kiều Nhi” yếu ớt.

Thần sắc Ký An Vương gia thoáng vẻ buồn bã, đưa mắt nhìn về phía Doãn Duật.

Gã thái giám và đám ngự y cũng đưa mắt nhìn. Bọn họ còn đang

nghi hoặc không rõ “Kiều Nhi” là ai, một bóng người nhỏ nhắn đã đẩy Mạt Nhan

ra, lao tới, run rẩy nắm chặt bàn tay lạnh băng của Doãn Duật, nghẹn ngào nói:

“Muội ở đây, muội ở đây.”

Gã thái giám tinh mắt, nhận ra người này là thị nữ tùy thân

của Công chúa Bắc Hán. Việc ở Đế cung ngày trước từ lâu đã lan truyền khắp nơi,

bây giờ Thế tử đang bị thương nặng, thị có mặt trong vương phủ cũng không phải

điều gì khó hiểu. Nghĩ vậy, nỗi nghi hoặc trong lòng hắn liền tan biến.

Người trong cung chẳng ai ngờ nổi lần này Ký An Vương gia

lại cứng rắn đến thế, nói không cho chạm vào là kiên quyết không cho chạm vào,

cứ dùng dằng như vậy đến tận đêm, rốt cuộc cũng đợi được Doãn Duật tỉnh lại.

Gã thái giám lại quỳ xuống, khẩn cầu Ký An Vương gia cho bọn

họ mang người vào cung. Lúc đầu Ký An Vương gia không chịu, về sau đích thân

Doãn Duật phải nói đồng ý, Anh Tịch cũng lấy cớ xin theo vào cung. Thị sợ y

không cầm cự được lại ngất đi, đến lúc đó, lỡ y có nói ra những lời mê sảng thì

thị cũng tiện ứng phó.

Hoàng đế Nam Việt đã mặc long bào chờ đợi rất lâu. Trong tòa

Đế cung trống trải, đèn đuốc được thắp sáng trưng nhưng bốn phía đều lạnh lẽo

tựa hầm băng.

Doãn Duật được đám thị vệ khiêng vào cung. Từ khi Nam Việt

khai quốc đến giờ chưa từng có chuyện thần tử gặp vua theo cách này, đám cung

nhân lập tức bàn tán xôn xao. Hoàng đế Nam Việt tỉ mỉ hỏi han về tình hình

chiến sự, về cái chết của Dận Vương, lại hỏi tới gã phó tướng mất tích, cuối

cùng mới nhắc đến Lệnh Viên.

Câu trả lời của Doãn Duật không hề khiến Hoàng đế Nam Việt

bất ngờ, tất cả đều nằm trong ý liệu. Cho dù lão có không biết thì cũng đã đoán

được bảy, tám phần.

Anh Tịch chỉ thấy bóng dáng màu vàng tươi đó bước lên phía

trước, đưa tay vỗ nhẹ lên bờ vai Doãn Duật, thở dài nói: “Vết thương của ngươi,

một là vì Lão tứ, hai là vì Công chúa, trong lòng trẫm đều biết cả.”

“Hoàng thượng không trách thần sao? Thần không bảo vệ được

Điện hạ và Công chúa.”

Hoàng đế Nam Việt thoáng ngẩn người nhưng không nói gì thêm.

“Thần cảm thấy không còn mặt mũi nào đến gặp Hoàng thượng!”

Y định đứng dậy nhưng lại bị Hoàng đế Nam Việt ấn xuống. “Ngươi cũng đã làm hết

sức mình, trẫm không trách ngươi, sau này sẽ còn trọng dụng ngươi.”

Một tia khác thường không dễ phát giác lóe lên trong đáy mắt

Doãn Duật, y cắn răng nói: “Thần không xứng, xin Hoàng thượng hạ chỉ thu lại

phẩm tước của thần!” Sắc mặt y hết sức kiên định, không có vẻ gì là đang nói

đùa.

Thần sắc ấy khiến Hoàng đế Nam Việt đột nhiên nhớ lại chuyện

hai mươi mấy năm trước, khi phụ thân y kiên quyết cáo bệnh không lên triều.

Thật giống nhưng dường như lại có chỗ nào đó không giống lắm, bởi trong ánh mắt

y hiện giờ có một vẻ quen thuộc mà lại vô cùng xa lạ, hoàn toàn không liên quan

đến Ký An Vương gia. Một gương mặt khác trong ký ức chợt hiện về khiến sắc mặt

Hoàng đế Nam Việt lập tức biến đổi, bàn tay đang ấn Doãn Duật xuống đột ngột

rụt về…

Hoàng đế Nam Việt sai người đưa Doãn Duật về, sau đó đứng

một mình trước cửa sổ hồi lâu. Lão nhất định muốn gặp Doãn Duật là vì không tin

một số chuyện, bây giờ gặp rồi, liệu đã tin chưa? Lão dường như còn cảm thấy mơ

hồ hơn trước. Tôn Liên An đẩy cửa bước vào, khoác một chiếc áo choàng lông lên

cho lão, cẩn thận nói: “Hôm nay Ký An Vương gia phản ứng như vậy… có thể nói là

lần đầu tiên.”

Hoàng đế Nam Việt khẽ ho một tiếng, chậm rãi nói: “Trẫm vừa

mất một đứa con, tất nhiên có thể hiểu tâm trạng của y. Trẫm vẫn còn nhớ bộ

dạng của y khi con trai cả y chết.” Đó là năm Kiến Chương thứ mười, năm mà cả

lão và Ký An Vương gia đều không bao giờ muốn nhắc đến hay nghĩ đến. Lão hạ chỉ

tru diệt cả nhà em ruột của mình, còn Ký An Vương gia cũng mất đi con trai cả,

ngay đến đứa con thứ cũng suýt qua đời vì bệnh nặng… Ký An Vương phi lâm bệnh

mấy mất tháng trời, đến đứa con trai thứ khó khăn lắm mới cứu sống được cũng

chẳng để ý đến, mọi người chỉ nghĩ đó là vì bà quá đau lòng khi mất đi trưởng

tử. Trái tim Hoàng đế Nam Việt chợt giật thót, trong làn không khí mỏng manh

dường như lại thoang thoảng mùi máu tanh. Năm Kiến Chương thứ mười là một vết

nhơ trong lòng lão, xưa nay lão chưa từng dám suy nghĩ, nghe ngóng, nghiền ngẫm

về nó, bây giờ xem ra, chẳng lẽ đến cả lão cũng bị lừa gạt hay sao?

“Hoàng thượng, người nên nghỉ ngơi sớm đi!” Tôn Liên An thấp

giọng khuyên nhủ.

Hoàng đế Nam Việt thu lại tâm tư, im lặng hồi lâu mới nói:

“Trẫm muốn gọi Tô Thái phó về kinh.”

Tôn Liên An cả kinh, nói: “Thái phó từ lâu đã cáo lão hoàn

hương…”

Hoàng đế Nam Việt nhíu chặt đôi mày. Nam Việt xảy ra nhiều

chuyện như thế, dòng họ Tiêu đã bị định tội, trong triều chẳng còn bao nhiêu người

có thể dùng nữa.

Xe ngựa chậm rãi rời cung, sau đó dừng lại trên con đường

lớn không một bóng người. Thế tử muốn nói chuyện riêng với Anh Tịch cô nương,

lệnh cho tất cả mọi người lùi ra xa.

Anh Tịch khóc đến mức gần như không thở nổi, ánh trăng yếu

ớt chiếu vào qua bức rèm cửa sổ xe càng tôn lên khuôn mặt trắng bệch của Doãn

Duật, nhưng y vẫn tươi cười, nói: “Nha đầu ngốc, khóc cái gì, cô ấy không sao.”

Anh Tịch ngẩn người, hồi lâu sau mới đờ đẫn hỏi: “Ngài gạt

ta sao? Vừa rồi ở trong cung, ngài còn nói với Hoàng thượng rằng Công chúa sống

chết chưa rõ, có lẽ là lành ít dữ nhiều cơ mà!” Trong lúc nôn nóng, thị quên

hết lễ nghĩa, chỉ muốn nhanh chóng hỏi rõ ràng mọi chuyện.

Doãn Duật kể lại ngắn gọn mọi việc cho thị nghe, trong giọng

nói nhuốm vẻ thương tâm. Lệnh Viên muốn cùng y chung sống trọn đời, tiếc rằng

kế hoạch của Dương Ngự thừa lại không tính đến sự tồn tại của y.

Anh Tịch nghe y kể xong, lập tức đổi khóc thành cười. Doãn

Duật mỏi mệt khép mắt lại, trong giọng nói ngợp nỗi âu lo: “Ta vốn định đi tìm

cô ấy trong mấy ngày này, chỉ là… Chi bằng cô hãy đi trước đi!”

Anh Tịch tươi cười hé miệng nhưng chưa kịp nói ra chữ “được”

thì đã vội nuốt lại, thị lắc đầu, nói: “Ngài không đi, ta có lý do gì để rời

khỏi Sùng Kinh chứ?” Nếu nói là muốn trở về Bắc Hán thì thực không hợp lý, thị

chẳng qua chỉ là một a hoàn tùy giá, làm gì có được quyền lực như vậy? Huống

chi thị vốn chẳng quen ai ở Nam Việt, đột nhiên muốn rời khỏi Sùng Kinh, chẳng

khác nào nói với người khác rằng việc Công chúa mất tích còn có ẩn tình! Trong

chuyện này, nếu manh động sẽ làm hại tới Công chúa và Thế tử, Anh Tịch cắn chặt

môi, nhất thời tiến thoái lưỡng nan, không biết nên quyết định thế nào.

Ngày hôm sau, trong triều truyền ra tin tức, Dận Vương chiến

đấu với quân man di, không may tử trận. Công chúa Ninh An theo quân xuất chinh

cũng chết bởi tay người Dạ Lang.

Sau đó, có sứ thần đích thân đem tin này đi báo với Bắc Hán.

Một chiếc ghế trong phòng bị Khánh Vương vung chân đá bay ra

ngoài, đập mạnh vào cây cột trổ hoa ở hành lang, gãy tan tành. Tuy hắn đang bị

cấm túc nhưng tin này chẳng phải chuyện cơ mật, hắn vẫn có thể biết được. Trên

khuôn mặt xưa nay vẫn ôn hòa của Khánh Vương tràn đầy sự lạnh lẽo, thật sự đã

chết rồi sao?

Lão tứ đúng là vô dụng, không chỉ không bảo vệ được bản

thân, ngay đến nữ nhân của mình cũng chẳng bảo vệ được!

Hắn đã bảo nàng đừng đi, nữ nhân ngốc nghếch đó thật sự muốn

theo Lão tứ đến tận Âm tào Địa phủ hay sao?

Nước trà trong chén vẫn còn hơi ấm, một ngón tay thon nhúng

vào nước rồi vạch lên bàn một vệt nước dài. Lệnh Viên hơi cau mày, mười lăm

ngày rồi, thật sự đã mười lăm ngày trôi qua rồi sao?

Từ đây tới Sùng Kinh, cả đi và về cũng chỉ cần chừng mười

một, mười hai ngày là đủ, huống chi với tính cách của Doãn Duật, y nhất định sẽ

không mất nhiều thời gian như vậy. Nhưng bây giờ đã mười lăm ngày trôi qua, tại

sao y vẫn còn chưa đến? Hậu sự của Dận Vương và “nàng” đã được lo liệu xong

xuôi, Hoàng đế Nam Việt đã công bố chuyện này ra toàn thiên hạ, chẳng lẽ Doãn

Duật đã xảy ra chuyện gì rồi sao?

Khuôn mặt xinh đẹp của Lệnh Viên tràn ngập vẻ âu lo. Quan

tài của Dận Vương đã được đưa về kinh rồi, Doãn Duật chắc chắn cũng đã về kinh,

có thứ gì cản bước chân y như vậy chứ?

Y nói sẽ không phụ lòng nàng nhưng tại sao bây giờ còn chưa

đến?

Lệnh Viên hoang mang đẩy cửa, bước ra ngoài, trên con đường

lớn ở Liêu Châu, mọi thứ vẫn chẳng khác ngày thường. Nàng vốn thích sự yên tĩnh

nhưng hôm nay, nó dường như tịch mịch đến mức khiến người ta sợ hãi. Nàng lại

đứng ngẩn ngơ một mình trước bảng cáo thị, bên trên có mấy thông báo lẻ tẻ

nhưng chẳng hề có tin tức mà nàng muốn biết.

Đi Sùng Kinh ư?

Những ngón tay nắm chặt chiếc khăn lụa, nàng biết đó là biện

pháp tồi tệ nhất. Nhưng bây giờ, nếu cứ chờ đợi thế này, nàng thực sự cảm thấy

khó chịu hơn cả chết. Đứng một mình dưới ánh mặt trời nóng nực hồi lâu, cuối

cùng nàng lại cất bước quay về khách điếm. Suốt bao ngày âu lo sợ hãi, cộng

thêm việc vừa đứng dưới trời nắng quá lâu, Lệnh Viên bỗng cảm thấy trời đất

quay cuồng, vô thức đưa tay bám vào con sư tử đã trước cửa tòa phủ bên cạnh để

ngồi xuống, chẳng ngờ lại bám trượt, thế là ngã sóng soài.

“Nó thế nào rồi? Tại sao vẫn còn sốt?”

“Mẹ đừng lo, đại phu nói muội ấy vì quá mỏi mệt nên mới bị

như vậy, chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là khỏe lại thôi.”

“Con nghe kìa, nó lại gọi Doãn Duật… Doãn Duật chẳng phải là

Thế tử của Ký An Vương phủ sao? Sao nó lại gọi tên của Doãn Duật chứ?”

“Được rồi, mẹ, mẹ cũng mỏi mệt cả ngày rồi, để con bảo người

đưa mẹ về phòng nghỉ ngơi.”

“Không, mẹ không đi đâu! Khó khăn lắm mẹ mới đợi được nó về,

mẹ muốn ở bên nó! Đừng sợ, có mẹ ở đây, mẹ sẽ ở bên con.”

Đau đầu quá, là ai đang nói chuyện vậy?

Mẹ…

Lệnh Viên nửa mê nửa tỉnh, trong ký ức, có ai từng tự xưng

là “mẹ” với nàng sao? Nàng nhất định là hồ đồ rồi, mẹ của nàng là mẫu hậu, mà

nàng cũng chưa từng gọi bà là “mẹ” bao giờ. Từ khi nàng bắt đầu hiểu chuyện,

mẫu hậu chưa bao giờ nói chuyện dịu dàng với nàng như vậy, bà luôn rất nghiêm

khắc. Ngay cả lúc lâm chung, bà vẫn dặn dò nàng các việc của Bắc Hán, làm sao

có thể nói chuyện với nàng bằng giọng điệu thương yêu, cưng nựng thế này…

Vậy thì là giấc mơ rồi, nhưng nàng đột nhiên không muốn tỉnh

dậy, thật sự chỉ mong được mơ tiếp thế này để nàng có thể cảm nhận tình mẹ dịu

hiền mà cả đời này chưa bao giờ có. Nàng không cần mấy thứ quyền lực, vinh hoa

phù phiếm kia nữa…

Đôi tay dịu dàng, ấm áp đó vẫn luôn nắm chặt bàn tay Lệnh

Viên, thật thoải mái, bình yên…

Nàng mơ màng gọi một tiếng: “Mẹ.”

“Mẹ, con đau quá, khó chịu quá!” Cả đời này, nàng chưa từng

làm nũng như vậy. Không phải là nàng không biết, mà là chưa từng có cơ hội.

Thì ra, nằm mơ cũng có thể hạnh phúc đến thế.

Một đôi tay nhẹ nhàng ôm lấy nàng, xoa dịu mọi nỗi đớn đau,

khó chịu của nàng, rồi một bàn tay khẽ vỗ lên lưng nàng: “Mẹ đây. Con sẽ nhanh

khỏe lại thôi!”

Lệnh Viên vô thức rúc đầu vào vòng tay ấy, áp trán vào một

nơi mềm mại.

Giấc mộng này thật dài, thật ấm áp.

Có bàn tay ai đó đặt lên trán Lệnh Viên, sau đó là một tiếng

reo mừng: “Hết sốt rồi! Phu nhân, hết sốt rồi!”

“Vậy sao?” Giọng nói dịu dàng trong giấc mơ kia vọng tới, kế

đó, một bàn tay ấm áp cũng đặt lên trán Lệnh Viên. Lệnh Viên không khỏi kinh

ngạc, đột ngột mở bừng mắt, nhìn đăm đăm vào vị phu nhân xinh đẹp đang ngồi ngay

cạnh giường… Chiếc áo gấm màu trắng giản dị đã che giấu tuổi tác của bà, trong

đôi mắt long lanh thực sự ẩn chứa nỗi mừng vui. Đây rõ ràng là một người mà

Lệnh Viên chưa bao giờ gặp, nhưng trên khuôn mặt kia lại có nhiều nét quen

thuộc khó có thể miêu tả bằng lời, cảm giác như đã từng gặp ở đâu đó.

Thấy Lệnh Viên tỉnh lại, đôi mắt vị phu nhân xinh đẹp ấy

bừng lên nét cười lấp lánh. Lệnh Viên đã hôn mê suốt một ngày một đêm, cả người

chẳng còn chút sức lực, gượng ngồi dậy nhìn bà, hỏi: “Bà là ai?”

Vị phu nhân xinh đẹp thoáng ngẩn người, sau đó hoang mang

giữ chặt bờ vai Lệnh Viên, nôn nóng nói: “Ta là mẹ con đây, Huyên Nhi, con

không nhận ra mẹ sao? Người đâu, người đâu! Mau… mau đi gọi đại phu tới đây!”

Bà căng thẳng lớn tiếng gọi.

“Mẹ?” Lệnh Viên khẽ lẩm bẩm, trong giấc mơ dường như cũng có

một người như vậy, chẳng lẽ… là bà sao?

Trong khoảnh khắc đó, nàng cảm thấy thất vọng hơn là mừng

vui, mọi việc trong giấc mơ quả nhiên đều là giả, trời cao tàn nhẫn đến mức

ngay cả cơ hội để ảo tưởng cũng không muốn cho nàng. Thì ra vị phu nhân này

nhận nhầm người, nàng sao có thể là con gái của bà được?

Nhìn thấy bộ dạng bi thương của bà, Lệnh Viên thoáng rung

động, bất giác đưa tay vuốt ve mu bàn tay bà, thấp giọng nói: “Phu nhân, bà

nhận nhầm người rồi, ta không phải con gái của bà đâu.”

Vị phu nhân xinh đẹp vẫn không chịu buông tay, buồn bã nói:

“Mẹ sao có thể nhận nhầm con được, lúc hôn mê, con vẫn gọi mẹ là mẹ, con không

nhớ sao? Mẹ biết con vẫn trách mẹ, bao nhiêu năm rồi vẫn không chịu tha thứ cho

mẹ, không chịu quay về thăm mẹ. Nhưng Huyên Nhi à, con có biết mẹ mong con về

đến thế nào không? Ngày nào mẹ cũng mong con về, rốt cuộc con cũng quay về rồi,

lần này con đừng đi nữa, được không?”

Đừng đi nữa? Nếu được như vậy thì tốt quá, nhưng nàng lại

không phải là con gái của bà.

Lệnh Viên nở nụ cười chua chát, đang định lên tiếng, chợt

thấy cửa phòng bị một ả a hoàn đẩy ra, phía sau ả, một bóng người màu tím vội

vã bước vào phòng. “Mẹ, muội muội con tỉnh rồi sao?”

Lệnh Viên ngước mắt nhìn, nữ tử ấy vẫn mang dáng vẻ đoan

trang, tao nhã như thế, chẳng khác gì lúc bọn họ gặp nhau lần đầu ở Khâm Châu.

“Tô đại tiểu thư!” Lệnh Viên ngây người thốt lên.

Vị phu nhân xinh đẹp vội sửa lại lời nàng: “Con lại hồ đồ

rồi, nó là đại tỷ Tô Tố của con, con là nhị tiểu thư Tô Huyên của nhà họ Tô ta

mà!”

Loading...

Xem tiếp: Chương 57

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Hãy Thay Tôi Yêu Anh Ấy

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 21


Sát Nhân Vô Xá

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 114