Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Đế Hoàng Phi Chương 53

Chương trước: Chương 52



Mùa đông ở Nam Việt không lạnh như Bắc Hán, so với người Nam

Việt, tất nhiên Anh Tịch chịu lạnh tốt hơn. Vừa qua buổi trưa, mấy ả cung nữ đã

ngồi tụ tập trong sân trò chuyện với nhau. Chủ nhân đi vắng, bọn họ cũng được

nhàn nhã. Một làn gió lạnh thổi tới cuốn tấm rèm cửa sổ bay lất phất, bên trong

có một bóng người nhỏ bé đang lom khom, sục sạo tìm kiếm thứ gì đó khắp phòng.

Một ả cung nữ nhoài người lên bệ cửa sổ, hỏi thị: “Anh Tịch,

tỷ tìm cái gì thế? Đã tìm lâu như vậy rồi, là thứ gì quan trọng lắm sao?”

Anh Tịch đang cuống cuồng tìm kiếm, khuôn mặt xinh xắn trở

nên đỏ bừng. Nghe thấy ngoài cửa sổ có người hỏi chuyện, thị đành cắn chặt môi,

đáp: “Chính là chiếc khăn của ta, chiếc khăn mà Thế tử gia tặng cho ta!” Sao

lại không thấy đâu chứ? Thị hầu như lúc nào cũng mang theo nó bên mình, chỉ có

lúc đi ngủ mới đặt nó sang một bên, sao tự nhiên lại không thấy đâu nữa?

Ả thị nữ bên ngoài cửa sổ “a” lên một tiếng, vị nữ quan tùy

giá của Công chúa Bắc Hán này là người trong lòng Thế tử Ký An Vương, việc này

người trong Cẩm Tú biệt uyển đều biết rõ, chẳng trách cô ta lại sốt ruột đến

vậy, thì ra tín vật ước hẹn mà Thế tử đưa cho cô ta biến mất. Mọi người nghe

vậy đều vội vây lại, mồm năm miệng mười nói muốn tìm giúp Anh Tịch.

Bỗng có người nói: “Không phải hôm qua tỷ tới quét dọn phòng

của Công chúa sao, không chừng rơi ở đó cũng nên.”

Anh Tịch giật mình đứng thẳng dậy, ngẫm nghĩ một lát rồi vội

vã xoay người chạy luôn ra ngoài.

Trước lúc lên đường, Công chúa đã từng dặn dò, phòng của

nàng ngoài Anh Tịch ra thì không người nào được tùy tiện bước vào. Anh Tịch cứ

cách đôi ngày lại vào đó quét dọn, nếu thật sự rơi ở đó, chắc chắn bây giờ vẫn

còn.

“Két” một tiếng, cửa phòng được đẩy ra. Trong phòng, mấy tấm

rèm sa khẽ đung đưa, dường như vẫn còn thoang thoảng mùi hương khinh la. Anh

Tịch đóng cửa phòng rồi mới đi vào. Trên bàn, dưới mặt đất đều không có, thị

lại mở rương ra nhưng cũng không có.

Hôm qua thị còn làm những gì nữa? Nghĩ lại xem, cố nghĩ lại

xem!

Ánh mắt Anh Tịch chậm rãi đảo qua khắp phòng, sau đó dừng

lại trên chiếc rương nhỏ bên cạnh giường của Công chúa. Đó là thứ được mang từ

Bắc Hán sang, bên trong toàn là những vật đã bầu bạn bên cạnh Công chúa từ lâu,

chúng đều được dành cho những tình cảm nhất định. Anh Tịch nhớ là hôm qua mình

có động đến chiếc rương này.

Anh Tịch lập tức bê nó ra, đặt lên bệ cửa sổ, rồi lại đẩy

cửa sổ rộng ra một chút, bỗng nhìn thấy đám cung nữ kia vẫn đang tụ lại một chỗ

thì thầm to nhỏ với nhau. Thị không có tâm trạng để ý tới điều gì khác, cẩn

thận mở rương ra nhưng vẫn không thấy chiếc khăn đâu. Thị không cam lòng, cầm

cây quạt Cung lên, nghĩ là chiếc khăn có thể bị nó đè lên nhưng vẫn không thấy.

Trong sân chợt vang lên một tiếng “a” đầy kinh ngạc, sau đó

một người nói: “Ngươi nói thật không? Những lời này không thể nói bừa được

đâu!”

“Đương nhiên là thật rồi, chúng ta ở trong biệt uyển nên

không biết chứ người bên ngoài đều biết rõ. Bọn họ nói Thế tử bị trọng thương,

chưa biết có thể vượt qua cơn nguy hiểm không!”

“Suỵt… Nói nhỏ chút, kẻo Anh Tịch nghe thấy đấy!”

“Ôi, lúc này lại không thấy chiếc khăn đó đâu, các ngươi nói

xem, đó chẳng phải là điềm báo không lành sao?”

“Không chỉ Thế tử, ta nghe nói Dận Vương điện hạ cũng xảy ra

chuyện rồi, ngài bị quân man di bao vây không thoát ra được!”

“A! Vậy Công chúa… Công chúa đi theo Điện hạ xuất chinh,

liệu có phải bây giờ cũng giống như Điện hạ không…”

Giọng nói của ả cung nữ càng lúc càng nhỏ. Anh Tịch ngẩn ngơ

đứng đó, bàn tay vô thức siết chặt, bỗng nghe “cạch” một tiếng, thị cúi đầu

nhìn… Phần cán quạt làm bằng ngà voi được chạm khắc tinh tế đã bị thị bẻ gãy,

mặt chiếc quạt mỏng như cánh ve nhẹ nhàng rơi xuống mặt bàn.

Sắc mặt Anh Tịch trở nên trắng bệch, thị… thị đã làm gì thế

này? Vừa làm mất chiếc khăn của Công chúa, bây giờ lại làm hỏng cây quạt của

Hoàng thượng nữa!

Chẳng lẽ Công chúa thật sự xảy ra chuyện rồi sao?

Anh Tịch bám một tay vào mép bàn, thiếu chút nữa đã không

đứng vững.

Khói lửa chiến tranh tràn ngập khắp chiến trường, tiếng hò

reo chém giết vang lên không dứt khiến người ta nghe mà tim đập chân run.

Tình hình như vậy đã kéo dài suốt ba ngày rồi.

Vừa nghe nói quân Hán xuất phát từ mạn Tây Nam của Bắc Hán

đã phục kích quân man di tại nơi cách doanh trại quân Nam Việt chừng mấy chục

dặm, Khưu Tướng quân lập tức dẫn quân rời thành xuất kích. Lệnh Viên đứng lặng

lẽ bên ngoài lều, ngẩng lên nhìn trời. Vẻ biếc xanh đẹp đẽ đã hoàn toàn biến

mất, khắp nơi chìm trong một mảng xám xịt mịt mờ, mùi máu tanh nồng tràn ngập…

Mấy vạn kỵ binh lao đi phát ra những âm thanh chấn động lòng người.

Đột nhiên, có tiếng vó ngựa vọng đến rất gần.

Trong lòng Lệnh Viên trào dâng một cảm giác giá lạnh, nàng

hoang mang ngoảnh lại nhìn. Hai hàng kỵ binh lao qua cổng thành, chẳng còn dáng

vẻ nhẹ nhàng trước kia, trên những bộ áo giáp uy nghiêm dính đầy máu. Cái cổng

thành này vốn được dùng để tăng cường mối quan hệ mậu dịch vùng biên giới với

Dạ Lang, nào ngờ bây giờ lại trở thành con đường chinh chiến! Trong mắt bỗng

lóe lên một tia sáng, Lệnh Viên nhìn thấy Khưu Tướng quân trở về, trái tim vốn

lửng lơ lúc này càng trở nên căng thẳng. Nàng không biết Khưu Tướng quân đột

nhiên trở về thế này là có ý gì.

Cứu được Dận Vương rồi sao?

Nàng chăm chú nhìn, phía đằng xa là một mảng đen kịt, quả

thực chẳng thể nhìn rõ.

“Là Khưu Tướng quân sao?” Doãn Duật được Tô Anh dìu, một tay

vén cửa lều, nhìn đăm đăm về hướng đó. “Anh Anh, chúng ta qua bên đó xem thử!”

Tô Anh chưa từng nhìn thấy cảnh tượng như vậy, sợ đến ngây

người. Nàng ta rụt người về phía sau một chút, thấp giọng nói: “Muội không đi,

muội không dám đi đâu!” Thường ngày, nàng ta sợ nhất là nhìn thấy máu, nếu bây

giờ đi đến chỗ những binh sĩ kia, xung quanh toàn là mùi máu, vết máu, đôi chân

nàng ta nhất định sẽ trở nên mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực nào.

Phía bên này còn đang nói chuyện, Lệnh Viên bỗng nhìn thấy

những binh sĩ kia dường như đang vây quanh người nào đó đi về phía căn lều ở

phía sau. Trái tim nàng bỗng trở nên giá lạnh, những ngón tay bất giác siết

chặt lại.

Doãn Duật thấy bóng người trước mặt đứng đó không động đậy,

ánh mắt từ đầu đến cuối luôn nhìn về hướng xa. Mặt mũi lạnh tanh, y gạt tay Tô

Anh, thấp giọng nói: “Vậy để ta tự đi!”

“Úi, Quân ca ca…”

Tô Anh hoảng hốt, nhất thời không biết có nên đi theo hay

không, bỗng thấy Lệnh Viên đưa tay ngăn y lại. Khuôn mặt Lệnh Viên cũng lạnh

băng, nàng vừa hé môi định nói gì đó, chợt thấy một gã binh sĩ chạy tới, tiếng

bước chân rối loạn, giọng nói đầy hoang mang: “Công chúa! Thế tử gia!”

Gã binh sĩ đó chạy rất nhanh, trên mặt còn có vết máu, hắn

đưa tay quệt mạnh một cái rồi quỳ một chân xuống, nói: “Khưu Tướng quân cho mời

Thế tử gia qua lều của Điện hạ!”

Trong mắt lóe lên mấy tia sáng, Doãn Duật bước về phía trước

một bước, buột miệng hỏi: “Khưu Tướng quân đưa Điện hạ về rồi sao?”

Gã binh sĩ cúi đầu, buồn bã đáp: “… Dạ phải.”

Lệnh Viên nhìn thấy trên mặt Doãn Duật nở nụ cười sảng khoái

nhưng nàng vẫn không yên tâm, cất tiếng hỏi với vẻ cảnh giác: “Tại sao chỉ mời

Thế tử qua đó?”

“Điện hạ muốn gặp Thế tử.” Gã binh sĩ thấp giọng trả lời.

Doãn Duật đưa tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay Lệnh Viên, ra hiệu

bảo nàng yên tâm. Nhưng Lệnh Viên vẫn kiên quyết nói: “Bản cung cũng muốn đi!”

Sắc mặt gã binh sĩ hơi sầm xuống nhưng không dám ngăn cản.

“Ôi, vậy… vậy ta thì sao?” Tô Anh nhíu chặt đôi mày, lúng

túng kêu lên. Thấy bọn họ đã đi, nàng ta giậm chân một cái, định đuổi theo

nhưng bị gã binh sĩ kia ngăn lại: “Tô tiểu thư, xin hãy dừng bước…” Bề trên

không nói muốn gặp Công chúa nhưng Công chúa thân phận đặc biệt, không phải

người mà hắn có thể ngăn cản, còn vị Tô tiểu thư này thì khác.

Trong làn gió lạnh lẽo, mùi máu tanh tràn ngập khắp nơi.

Một gã quân y từ trong lều ra, chẳng kịp nhìn hai người bọn

họ đã vội chạy về phía sau, rồi lại có hai gã binh sĩ chạy theo người đó.

Khưu Tướng quân đứng trong lều, sắc mặt nặng nề. Thấy Lệnh

Viên vén rèm đi vào, ông bất giác ngẩn người, đang định hỏi tại sao nàng lại

tới, Doãn Duật đi sau nàng đã lên tiếng trước: “Khưu Tướng quân, Điện hạ đâu?”

Dường như Khưu Tướng quân không biết nói gì, cố giấu vẻ phẫn

nộ trong ánh mắt, lúng túng lùi lại nửa bước.

Lệnh Viên và Doãn Duật cùng nhìn thẳng về phía trước… Nam tử

trên giường gương mặt dính đầy máu, bộ áo giáp bẩn thỉu, rách rưới, chẳng còn

chút vẻ oai nghiêm nào. Sau nhiều ngày thiếu nước, thiếu lương thực, hắn đã sức

cùng lực kiệt, đã vậy còn bị thương nặng thế này…

Máu từ vết thương trước ngực hắn liên tục rỉ ra, dính đầy cơ

thể.

Lệnh Viên nhíu chặt đôi mày, nam tử thoi thóp trên giường

lúc này thật khiến nàng khó lòng liên tưởng đến kẻ điên cuồng đáng sợ đêm đó.

Trong nháy mắt chẳng còn chút vẻ chế giễu và khinh miệt, nàng cứ ngẩn ngơ nhìn

hắn, không hỏi han hay nói năng gì.

“Điện hạ!” Doãn Duật lao tới nhưng lại vấp ngã ngay trên

giường. Y từng trách, từng hận Dận Vương, có điều, y thực sự không muốn chứng

kiến cảnh này! Từ trước đến nay, y vẫn luôn tôn trọng hắn, coi hắn là huynh đệ,

chưa bao giờ thay đổi!

Doãn Duật ngước nhìn gã quân y bên cạnh, gằn giọng nói:

“Đứng ngây ra đó làm gì?”

Mấy gã quân y tái mét mặt, đưa mắt nhìn nhau rồi cùng thở

dài, lắc đầu.

Y ngoảnh lại nhìn Khưu Tướng quân: “Hộ tâm hoàn mà Tướng

quân dùng để cứu ta đâu? Cả thuốc của nhà họ Tô nữa, Anh Anh mang rất nhiều

thuốc đến đây mà!”

Khưu Tướng quân chẳng hề động đậy, hộ tâm hoàn chỉ có một

viên, đã dùng mất rồi. Quân y cũng đã đi lấy thuốc mà Tô Anh mang tới, chỉ có

điều, lấy hay không lấy thực ra cũng chẳng có gì khác biệt. Khi ông cứu được

Dận Vương từ trong đám loạn quân, hắn đã bị thương nặng, vô phương cứu chữa!

“Vậy thì về kinh! Lập tức về…”

Giọng của Doãn Duật nhất thời tắc nghẹn, y thấy người trên

giường đột nhiên mở trừng mắt, nhìn y không chớp. Sau đó, hắn lại đưa mắt nhìn về

phía Khưu Tướng quân.

Khưu Tướng quân hiểu ý, nắm chặt chuôi thanh bội kiếm bên

hông, lùi về phía sau một bước, trầm giọng nói: “Tất cả ra ngoài hết đi, Điện

hạ muốn nói chuyện riêng với Thế tử gia.”

Đám quân y hoang mang cáo lui rồi vội vã rời đi.

Khưu Tướng quân cũng đi theo đến cửa lều, thấy Lệnh Viên vẫn

còn ngẩn ngơ đứng đó, ông đành lên tiếng nhắc nhở: “Xin Công chúa dời bước.”

Dời bước? Tất nhiên Dận Vương không muốn gặp nàng. Đối với

hắn, nàng chỉ là một món đồ trao đổi, là sự sỉ nhục trong lòng hắn. Lệnh Viên

cảm thấy trái tim tắc nghẹn, nàng đột nhiên cúi đầu, xoay người cất bước ra

khỏi lều.

Trong lều, chỉ còn lại Dận Vương và Doãn Duật.

Trong cặp mắt vẫn đang mở to của người đó dường như có sự

hoài niệm, hối hận, còn có cả sự không cam tâm. Cả cuộc đời này, hắn chỉ theo

đuổi giấc mơ về thứ quyền lực chí cao vô thượng, vì quyền lực, hắn không tiếc

đi tìm sự giúp đỡ của ngoại tộc, bỏ mặc việc hôn nhân của mình, thậm chí còn

không tiếc hy sinh nghĩa muội, không tiếc liều mình mạo hiểm, không tiếc huynh

đệ trở mặt… Đáng tiếc, đến cuối cùng, hắn lại chẳng có thứ gì…

“Đường nhi.”

“Đường ca ca.”

Suốt dọc đường tới đây, hắn không chỉ một lần nhìn thấy mẫu

phi và Khởi Nhi, không chỉ một lần nghe thấy họ gọi hắn…

Giờ đây, hắn dường như đã biết là tại sao rồi.

Chỉ đáng tiếc, Lĩnh Phòng ở cách Sùng Kinh cả ngàn dặm xa

xôi, hắn không thể hỏi phụ hoàng một câu, người trong lòng phụ hoàng rốt cuộc

có phải là hắn hay không?

Cặp mắt đờ đẫn của hắn hơi chuyển động, rồi dừng lại trên

khuôn mặt Doãn Duật, đôi môi khô nứt khẽ hé ra, cố gắng gọi hai chữ “Doãn

Duật”. Doãn Duật không khỏi ngẩn ngơ, chỉ thấy cặp mắt đen láy đó cứ nhìn mình

chằm chằm khiến y bất giác hoảng hốt. Rồi y giật mình tỉnh táo trở lại, vội ghé

sát đầu xuống, hỏi: “Điện hạ muốn nói gì?”

Những ngón tay cứng đờ của Dận Vương đột nhiên động đậy, hắn

gắng gượng giơ tay, nắm chặt vạt áo của Doãn Duật: “Ngươi hãy đưa cô ta đi,

đừng về kinh nữa!”

“Điện hạ!”

Hắn không để ý tới Doãn Duật, gắng gượng nói tiếp: “Nếu như

ngày sau sinh biến, ngươi phải hứa với ta, ngươi… ngươi quyết không được nhòm

ngó ngôi báu…”

Lệnh Viên đứng lặng lẽ bên ngoài, khi ngước mắt lên, nàng

thấy Khưu Tướng quân cũng đang nhìn mình. Hai người bọn họ nhìn nhau, Lệnh Viên

không hề né tránh. Trong làn gió chiều giá lạnh, mỗi người dường như đều tỉnh

táo hơn. Dưới ánh tà dương màu đỏ máu, có mấy bóng người đang cất bước rất

nhanh nhưng khi nhìn thấy Khưu Tướng quân đang đứng bên ngoài, gã quân y đi lấy

thuốc và hai binh sĩ đều ngây người. Gã quân y đang định lên tiếng, bỗng nghe

thấy Thế tử không ngừng cất tiếng gọi “Điện hạ”. Mấy người bên ngoài đều biến

sắc mặt, Lệnh Viên cũng lập tức tỉnh táo trở lại, thấy Khưu Tướng quân đã xông

vào trong lều.

Đám quân y và binh sĩ cũng nôn nóng chạy vào theo.

Điền Tướng quân từ xa chạy tới, trên khuôn mặt là những vẻ

ngạc nhiên, sợ hãi, phẫn nộ đan xen, trông hết sức dữ dằn và đáng sợ.

Dưới ánh tà dương màu máu, chỉ còn lại bóng dáng cô độc của

Lệnh Viên. Nàng cứ ngẩn ngơ đứng đó, khi ngước mắt lên, đằng chân trời gió mây

vần vũ, tựa như cũng đang diễn ra một cuộc sát phạt tàn nhẫn tột cùng…

Nam Việt, tháng Mười một năm Kiến Chương thứ ba mươi sáu,

Dận Vương tử trận.

Giữa tòa cung điện nguy nga, dưới ánh nhìn chăm chú của quần

thần văn võ, Hoàng đế Nam Việt đột nhiên đứng thẳng dậy, bức thư khẩn gửi về từ

cách đấy tám trăm dặm nhẹ nhàng rời khỏi kẽ ngón tay, chầm chậm rớt xuống cạnh

ghế rồng. Khuôn mặt lão trong nháy mắt trở nên trắng bệch, cặp mắt mở to lạ

thường. Lão vẫn nhìn đăm đăm vào bức thư bằng ánh mắt đau thương, rồi loạng

choạng bước lên phía trước một bước, lồng ngực như nghẹn lại, chẳng thể nào thở

nổi.

Trong tòa đại điện tịch mịch bỗng vang lên một tiếng “phựt”,

tràng hạt trong tay Hoàng đế Nam Việt đã bị đứt rời, những hạt Phật châu tròn

xoe rơi tung tóe xuống sàn. Sau đó, cơ thể cao lớn của Hoàng đế Nam Việt cũng

đổ gục.

Mọi người kinh hãi hô: “Hoàng thượng.” Một vị tướng quân

thân thủ nhanh nhẹn lao tới, dùng thân mình đỡ lấy cơ thể của bậc đế vương.

Hoàng thượng đột nhiên ngất xỉu, cả triều đình lập tức trở

nên hỗn loạn.

Tôn Liên An vội gọi người đưa Hoàng đế Nam Việtvề cung,

dặn dò các ngự y cẩn thận chữa trị.

Chẳng mấy chốc, chốn thâm cung cũng trở nên hoảng loạn, các

phi tần nghe nói Hoàng thượng ngất xỉu thì sợ hãi vô cùng, vội chạy tới quỳ bên

ngoài Đế cung, không ngừng than khóc. Tôn Liên An phái người tới khuyên nhủ mà

vẫn chẳng có tác dụng.

“Khóc cái gì mà khóc!”

Tiếng quát dữ dằn của Tiêu Hậu vọng đến từ dưới bậc thềm đá.

Mục Đán cẩn thận dìu bà ta bước lại gần, bộ đồ rộng rãi cũng không che được

thân hình tha thướt khiến người ta phải ngưỡng mộ của bà ta. Sắc mặt Tiêu Hậu

âm trầm, ánh mắt lướt qua từng ả phi tần đang quỳ trên mặt đất. “Còn không mau

quay về cho bản cung!”

Lý Chiêu nghi khóc lóc quỳ lết chân về phía trước, đưa tay

níu lấy tà váy của Tiêu Hậu: “Nương nương, có phải Hoàng thượng đã xảy ra

chuyện không?”

“To gan!” Tiêu Hậu phất ống tay áo, tát mạnh lên má Lý Chiêu

nghi. Trong đáy mắt dường như lóe lên tia lạnh lùng, bà ta gằn giọng, nói: “Lý

Chiêu nghi nói năng bừa bãi, nguyền rủa Thánh thượng, người đâu, lôi ả xuống

cắt lưỡi cho ta!”

Bất chấp tiếng khóc lóc, van xin thê thiết, Lý Chiêu nghi

vẫn bị đám thị vệ lôi đi.

Đám phi tần đều câm bặt, vội vã cáo lui.

Tiêu Hậu ngẩn ngơ đứng nhìn, sau đó lập tức xoay người, bàn

tay giấu trong ống tay áo rộng vẫn hơi run rẩy, một cây trâm cài đầu chưa kịp

chỉnh lại trên búi tóc đã làm lộ rõ tâm trạng sợ hãi mà bà ta đang ra sức giấu

giếm.

“Hoàng thượng sao rồi?”

Tôn Liên An đưa tay lau mồ hôi trên trán, đoạn cúi đầu, đáp:

“Ngự y đang ở bên trong, Hoàng thượng vẫn chưa tỉnh lại.”

Tiêu Hậu thoáng cau mày: “Chẳng phải mấy hôm trước đã không

còn vấn đề gì lớn sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Tôn Liên An khẽ run rẩy, vội vàng quỳ sụp xuống, cất giọng

đớn đau: “Dận Vương điện hạ xảy ra chuyện rồi!”

Tiêu Hậu không khỏi cả kinh. Bà ta chỉ nghe nói tiền tuyến

gửi tin tức về nhưng không ngờ Dận Vương đã tử trận! Khi Tôn Liên An nói ra tin

này, Tiêu Hậu thoáng vui mừng nhưng chỉ một thoáng mà thôi.

Trong cơn kinh hãi, Mục Đán lén đưa mắt nhìn Tiêu Hậu, chỉ

thấy bà ta đứng lặng im trước điện hồi lâu, không hề động đậy, chẳng khác gì

một bức tượng đá. Mục Đán cảm thấy khó hiểu nhưng vì đang đi theo bà ta nên

không dám nói năng bừa bãi.

Phía sau những bức màn che chính là gian tẩm điện vô cùng

tịch mịch.

Mấy vị ngự y đang bận rộn trước long sàng, ai nấy đều lo

lắng, chỉ sợ bề trên xảy ra chuyện, khi đó, tất cả bọn họ ắt sẽ bị chôn chung!

Tuy trời đã sáng hẳn nhưng vì đây là phòng trong nên ánh

sáng đã bị chặn lại quá nửa. Mấy ngọn đèn được thắp lên, cách lớp màn lụa mỏng,

ánh sáng tỏa ra mờ mờ tỏ tỏ. Đám cung nữ, thái giám hầu hạ bên trong cũng hết

sức cẩn thận, thần sắc mỗi người đều toát lên sự sợ hãi.

Một vị ngự y ra ngoài bẩm báo, nói rằng Hoàng thượng vì quá

tức giận nên mới ngất đi.

Tiêu Hậu nôn nóng hỏi: “Có nghiêm trọng lắm không?”

Ngự y nói bọn họ đang nghĩ cách để làm Hoàng thượng tỉnh

lại.

Sau đó, lão lại rời đi suốt một canh giờ.

Cuối cùng, tất cả ngự y, cung nữ, thái giám đều ra ngoài

hết, mang theo khẩu dụ của Hoàng đế Nam Việt: Triệu Hoàng hậu Tiêu thị vào gặp.

Bức màn sa mỏng khẽ đung đưa, mùi trầm hương vương vất khắp

phòng.

Tiêu Hậu vén rèm đi vào, khoảng không gian rộng lớn toát lên

vẻ cô tịch. Tiêu Hậu đưa mắt nhìn về phía sau bức màn, sắc mặt nhợt nhạt. Khuôn

mặt ngạo nghễ của Hoàng đế đầy vẻ suy nhược, cơ thể cũng xọp đi nhiều, đâu còn

dáng vẻ thần dũng của một bậc đế vương khi xưa, tấm thân già nua, yếu đuối

dường như đang bị sự bi ai tột độ bao trùm.

Tiêu Hậu khẽ gọi một tiếng “Hoàng thượng” rồi bước lên phía

trước, thấy lão đang ngẩng đầu nhìn mình.

Ánh mắt đó vừa dữ dằn vừa phẫn nộ, trong sự phẫn nộ lại ẩn

chứa sát khí.

Tiêu Hậu thầm kinh hãi, vội dừng bước.

Hoàng đế Nam Việt vẫn nhìn đăm đăm thê tử trước mặt, ánh mắt

toát ra vẻ lạnh lùng vô hạn: “Lời trẫm nói với nàng hôm đó, không ngờ nàng

chẳng để tâm!”

Hôm đó… Tiêu Hậu thầm chấn động, quả nhiên lão cho rằng cái

chết của Dận Vương có liên quan tới bà ta!

“Thần thiếp không làm vậy!” Tiêu Hậu lập tức phủ nhận.

Hoàng đế Nam Việt cười nhạt một tiếng: “Nàng không làm ư?

Bây giờ trong triều, ngoài nàng ra, còn ai có thể làm được một việc lớn đến

vậy! Điền Hoa nói, gã phó tướng bị y nhốt lại trước đó vô cớ mất tích, chẳng lẽ

đó không phải là người của nàng? Không phải nàng thông báo tin tức cho phía Dạ

Lang sao? Đáng thương cho Lão tứ của trẫm, không ngờ lại chết một cách oan uổng

như vậy!”

Tiêu Hậu nhìn lão bằng ánh mắt chua chát: “Không ngờ Hoàng

thượng lại hoài nghi thần thiếp!”

Sắc mặt Hoàng đế Nam Việt càng trở nên nhợt nhạt, trong

giọng nói đầy vẻ chế giễu: “Năm xưa, Hứa mỹ nhân bị ban hình phạt kẹp ngón tay

thế nào, Trịnh tần bị biếm vào lãnh cung ra sao, nàng thật sự cho rằng trẫm

không biết ư? Ngay đến cái chết của Hân phi, Liên phi trẫm cũng không tin là

nàng trong sạch!” Cả chuyện Lương Vương phản loạn nữa, Hoàng hậu của lão thông

minh đến vậy, việc gì cũng có thể nhìn thấu tỏ nhưng lại chẳng nói với lão điều

gì.

“Hoàng thượng!” Tiêu Hậu kinh hãi kêu lên, nhìn lão đăm đăm

với vẻ không thể tin nổi, cuối cùng cười vang: “Thì ra trong mắt Hoàng thượng,

thần thiếp là một kẻ tồi tệ đến thế…”

Tồi tệ… Có thật sự tồi tệ hay không, Hoàng đế Nam Việt đã

chẳng còn sức để tra xét nữa rồi. Mấy chục năm làm phu thê, trong lòng bà ta

nghĩ gì lão đại khái đều đoán được. Lão cố gắng không phải nhìn cảnh tượng này

nhưng rốt cuộc vẫn phải trải qua… Lão không muốn phải chứng kiến bất cứ đứa con

nào xảy ra chuyện, không muốn thấy chúng vì tranh đoạt ngai rồng mà cốt nhục

tương tàn, chẳng lẽ, ngay đến điều này cũng khó vậy sao?

Những ngón tay bất giác nắm chặt lại, Hoàng đế Nam Việt lúc

này mới phát hiện chuỗi tràng hạt quanh năm không rời đã không còn ở trong tay

mình. Lão láng máng nhớ lại, vừa rồi khi ở trên triều, hay tin Dận Vương tử

trận, vì quá đau đớn mà lão đã giật đứt tràng hạt trong tay.

Đúng là tội nghiệt! Chẳng lẽ đã lâu như vậy rồi mà vẫn chưa

đủ để bù đắp hay sao?

Hoàng đế Nam Việt cười nhạt một hồi, rồi lại đưa mắt liếc

nhìn Hoàng hậu, trầm giọng nói: “Trẫm để nàng vào đây một mình, chính là muốn

nghe nàng thừa nhận. Nếu nàng thừa nhận, trẫm có thể nể tình nghĩa xưa, mở cho

nàng một con đường sống!”

Tiêu Hậu cất tiếng cười điên dại, hai mắt đỏ ngầu, nhìn đăm

đăm vào người đang nằm trên long sàn, vị phu quân mà bà ta từng một lòng yêu

thương… Những năm qua, bà ta quả thực đã làm rất nhiều việc mà trong mắt lão là

không thể tha thứ nhưng bà ta chưa bao giờ ngờ rằng, thì ra lão chưa từng tin

tưởng bà ta! Thì ra bà ta đã đúng, kẻ đế vương đều là loại bạc tình, bà ta chỉ

có thể dựa vào chính mình và con trai mà thôi.

Thấy bà ta cười điên cuồng như thế, trái tim Hoàng đế Nam

Việt càng thêm lạnh lẽo. Lão khẽ ho mấy tiếng rồi mới nói: “Nếu nàng yên phận,

ngôi thái tử chưa chắc đã không phải là của Lão nhị, nhưng nàng lại làm như

thế! Nàng cho rằng Lão tứ chết rồi, Lão nhị có thể ngồi vững ở ngôi thái tử

được sao? Hay là, nàng còn muốn giết thêm vài đứa con nữa của trẫm?”

Đây chính là chuyện mà Hoàng đế Nam Việt không thể nào dung

thứ!

Tiếng cười điên cuồng của Tiêu Hậu dần ngừng lại, trong đáy

mắt bà ta không còn vẻ hiền thục, dịu dàng như xưa mà lộ ra mấy tia dữ dằn:

“Thần thiếp không có lỗi!”

“Nàng không có lỗi? Vậy là trẫm có lỗi hay sao?”

Tiêu Hậu không cười nữa, chăm chú nhìn lão mà hỏi từng chữ

một: “Lão nhị cũng không phải là lựa chọn trong lòng Hoàng thượng?”

Ánh mắt Hoàng đế Nam Việt trở nên nóng bỏng: “Sau này, sẽ

không bao giờ nữa!”

Tiêu Hậu đột nhiên cười vang, bao nhiêu ân ái thắm thiết

ngày xưa cuối cùng đều chỉ là hư ảo, giờ đây bà ta mới biết được sự vô tình của

kẻ đế vương. Nhớ tới gốc Đế vương sủng trong Phượng cung của mình, Tiêu Hậu cảm

thấy hết sức nực cười, trong giọng nói cũng chẳng còn chút dịu dàng: “Là Hoàng

thượng ép thần thiếp đấy nhé!”

Hoàng đế Nam Việt hờ hững nhìn bà ta, nói: “Nàng muốn làm

phản sao? Thân tín của nàng không thể tới đây nhanh như vậy được.”

Chỉ một câu đã nói trúng tim đen của Tiêu Hậu. Bà ta hơi

ngẩn người nhưng rồi lại ngẩng đầu, cười lớn: “Hoàng thượng mắc bệnh nặng, hôm

nay từ trần trong điện này cũng là chuyện bình thường!” Tiêu Hậu xòe bàn tay

ra, bước từng bước đến gần người trên long sàng.

Hoàng đế Nam Việt đang mang bệnh nặng, chỉ có thể yếu ớt nằm

im một chỗ. Tiêu Hậu đưa tay về phía Hoàng đế Nam Việt, sắc mặt dữ dằn, nhưng

đúng lúc này, trước mắt bà ta chợt lóe lên bóng đao kiếm, đám ngự tiền thị vệ

liên tiếp lao ra từ phía sau bức rèm, nhanh chóng khống chế bà ta. Tiêu Hậu

giãy giụa vô ích, chỉ có thể nhìn Hoàng đế Nam Việt bằng ánh mắt phẫn nộ. Khuôn

mặt Hoàng đế Nam Việt lạnh tanh: “Trẫm đã cho nàng cơ hội, là nàng không biết

trân trọng đó thôi!”

Tiêu Hậu cười lạnh lùng. Cơ hội ư? Lão nào đã từng cho bà ta

cơ hội bao giờ!

Khánh Vương đã không còn cơ hội lên ngôi hoàng đế, vậy chính

là lão ép bà ta không thể không ra tay!

“Mau giải đi!” Hoàng đế Nam Việt nhắm mắt, không muốn nhìn

khuôn mặt ẩn chứa vẻ ai oán và tức giận đó nữa.

Ngày thứ hai sau khi biên cương truyền tin tức về, trong

cung ban ra ba đạo thánh chỉ.

Hoàng hậu Tiêu thị mưu đồ làm phản, tạm giam trong Phượng

cung chờ xử trí; cách chức Quốc cữu, đưa ra xét xử; cuối cùng, đến Khánh Vương

cũng bị cấm túc trong vương phủ.

Khắp Sùng Kinh, lòng người đều trở nên thấp thỏm, mức độ

nguy hiểm chẳng kém là bao so với chốn sa trường.

Loading...

Xem tiếp: Chương 54

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Anh Sẽ Khiến Em Nói: Em Yêu Anh

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 48


Ngoảnh Lại Thấy Hoa Nở

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 48


Hoán phu cách cách

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10


Búp Bê Khiêu Vũ Với Ai?

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 45