21 Vụ án của Phạm Vân tuy rằng đã xong nhưng vụ án của Lý Linh Linh vẫn dậm chân tại chỗ, không có thêm bất cứ đầu mối nào, tuy vậy nhưng mọi người trong Sở Sự Vụ cũng được thư thả hơn một chút, không bận bù đầu khi phải theo hai vụ cùng một lúc.
22 Tính khí của Kỷ Lang đột nhiên thay đổi thất thường, khiến Tô Niệm Đường cũng không hiểu rốt cục anh làm sao nữa.
“Anh Kỷ Lang, anh đi nhanh như vậy em theo không kịp …” Ở trong siêu thị, Kỷ Lang bước rất nhanh, giống như đang giận lẫy Tô Niệm Đường.
23 Ngày hôm sau, hai người đến nhà mẹ Kỷ từ rất sớm, ngay sau đó mẹ Kỷ thần thần bí bí lôi kéo Tô Niệm Đường vào trong bếp, chẳng biết hai người trong đó to nhỏ chuyện gì.
24 Khi Kỷ Lang và Tô Niệm Đường đến trường học thì trước cổng trường đã dày đặc xe cảnh sát cùng đám đông quần chúng tò mò. Căn bản là xe của Kỷ Lang không thể vào trong, chỉ còn cách đậu bên ngoài rồi cùng Tô Niệm Đường đi bộ vào trường.
25 Tầng thượng của Đại học Y là một nơi khá sạch sẽ, ánh nắng mặt trời chiếu rọi, giống như Cố Minh Sinh đã nói, ở đây tắm nắng thì thật là tuyệt vời. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết phải là khi tiết trời vào đông.
26 “Bây giờ thả người, ngay lập tức thả người”, thư ký thị trưởng nói với Hứa Thiên Lập rõ ràng từng chữ: “Nếu tôi không đến kịp thời, Minh Sinh suýt chút nữa là mất mạng.
27 Ngay ngày ho6m sau, Kỷ Lang bắt đầu giao việc cho mọi người. Một nhóm điều tra đối thủ cạnh tranh Chương Hiểu Yến, nhóm khác điều tra bạn thân của nạn nhân, Nghê Thiến.
28 Sau khi lấy lời khai của Chương Hiểu Yến, đã gần trưa, Tô Niệm Đường muốn đến căn tin trường dùng bữa, Kỷ Lang đồng ý. Món ăn ở căn tin trường Đại học Y khá ngon, vì vậy rất nhiều sinh viên đến đây dùng bữa, nhìn đám đông sinh viên tụ tập ở đây, Kỷ Lang cảm thán: “Năm tháng thanh xuân tươi đẹp, một đi không trở lại.
29 “Các cậu vừa nói có quay lại quá trình Hàn Mộng Vân ngã lầu sao?”, Kỷ Lang và Tô Niệm Đường ngồi xuống bàn của hai cậu sinh viên.
Cậu nam sinh kia ngẩn người, lập tức trả lời: “Đúng … Đúng vậy! Hai người là ai?”
“Tôi là người phụ trách điều tra vụ án của Hàn Mộng Vân, có thể đưa đoạn phim cậu quay lại cho chúng tôi được không?”
Cậu sinh viên gật đầu: “Được chứ, nhưng đợi em dùng bữa xong đã được không?”
Kỷ Lang gật đầu: “Được chứ, cậu cứ từ từ ăn!”, sau đó anh đứng dậy, lấy phần thức ăn của mình và Tô Niệm Đường từ bàn của anh dời sang bên này.
30 Trên đường trở về, Kỷ Lang hỏi Tô Niệm Đường: “Ý kiến của em thế nào?”
“Đầu tiên phải tìm được cô nữ sinh kia!”, Tô Niệm Đường ngẩng đầu, “Em luôn cho rằng vụ án này không hề đơn giản như vậy.
31 Tô Niệm Đường về lại Sở, sắc mặt khá xấu, Lê Huy liếc nhìn Tiết Nhạc, mở miệng nhỏ giọng hỏi: “Cố Minh Sinh im như thóc à?”
Kỷ Lang cũng vừa vặn bước ra, trông thấy Tô Niệm Đường, liền hỏi ngay: “Cậu ta không chịu khai sao?”
Tô Niệm Đường lắc đầu: “Cậu ấy nói rồi …”
“Chuyện thế nào?”
“Cố Minh Sinh đến là do Hàn Mộng Vân gọi điện thoại uy hiếp cậu ta, hẹn cậu ta một giờ trưa đến tầng thượng gặp mặt.
32 Tô Niệm Đường mỉm cười giải thích: “Biết chuyện nạn nhân lên tầng thượng có ba người. ”
“Chuyện này bọn tôi đều biết cả rồi: Chương Hiểu Yến, Nghê Thiến và Cố Minh Sinh”, Mục Y chen lời.
33
“Tô Niệm Đường, tôi thật sự rảnh rỗi quá mức mới đi thích cô!”
Đứng ngoài cửa nghe câu nói này, trái tim Kỷ Lang đánh thịch một cái, Cố Minh Sinh tỏ tình với Đường Đường rồi sao? Không hiểu sao trong lúc này, anh rất muốn biết câu trả lời của Đường Đường là thế nào.
34 “Đường Đường, em đừng đi được không?”, chú nhóc Kỷ Lang nắm chặt đôi bàn tay nhỏ nhắn của Tô Niệm Đường, không muốn cho cô rời đi.
Ngày ấy chính mắt Đường Đường chứng kiến cảnh tượng mẹ mình bị giết chết, chết sững, không để ý đến một ai, ngay cả Kỷ Lang người bình thường có mối quan hệ rất tốt cũng tự động bài xích.
35 Kỷ Lang đưa Niệm Đường đến nơi mấy anh em đang tụ tập, vừa mới vào phòng, Tiết Nhạc là người đầu tiên bắt gặp hai người bọn họ tay trong tay, giọng anh sang sảng: “Thảo nào từ trước đến nay sếp không cho em gọi là Đường Đường, thì ra biệt danh này là dành riêng cho sếp.
36 Kỷ Lang và Mục Y xoay người lại nhìn, phía hành lang là một người phụ nữ đoan trang thùy mị. Cô ta mỉm cười nhìn Kỷ Lang, ánh mắt cực kỳ vui mừng: “Kỷ Lang, đã lâu không gặp!”
Kỷ Lang vẫn chưa nhận ra đối phương cho đến khi cô ta đến gần, nhìn khuôn mặt có chút quen thuộc, một lúc sau mới bừng tỉnh: “Là em!”
Chính là cô ấy, người mà anh suýt chút nữa sẽ tỏ tình … Chỉ là … Cô ta tên gì nhỉ?
Cô ta đi đôi giày cao gót tám centimet, miễn cưỡng có thể nhìn thẳng Kỷ Lang.
37 Đã lâu lắm rồi Tô Niệm Đường không được ngủ một giấc ngon lành như vậy, giống như nằm trong vòng tay ôm ấp của … mẹ. Quen thuộc, ấm áp, cô không muốn thức giấc.
38 “Anh Kỷ Lang! Vụ án này thế nào vậy?”, ngồi vào xe cô thuận miệng hỏi.
“Vụ án bắt cóc giết người, em đến đó quan sát hai kẻ tình nghi một chút, xem bọn họ có vấn đề không!”, Kỷ Lang vừa lái xe vừa tường thuật: “Chúng ta sẽ qua bệnh viện tìm Trương Bằng trước, mẹ Trương Bằng vẫn đang nằm viện?”
“Dạ đúng, Trương Bằng là một người con có hiếu, sau khi mẹ phát bệnh, anh ta đưa mẹ nhập viện, hằng ngày ở đó chăm sóc bà ta.
39 “Khoan đã!”, Kỷ Lang đứng phía sau lên tiếng gọi Trương Bằng: “Lý Linh Linh đã từng phá thai, cậu biết chứ?”
Trương Bằng không xoay người lại, gật đầu trả lời: “Tôi biết, thời gian đầu chúng tôi không có khả năng nuôi con, nên khi Linh Linh mang thai chúng tôi buộc phải bỏ.
40 “Nạn nhân là bà Vương!”, Lê Huy trả lời.
Kỷ Lang nhất thời chưa nhớ ra: “Bà Vương nào!”
“Là bà Vương trong căn biệt thự mất trộm tượng Phật ngọc … Không phải sau đó cô ta mất tích rồi hay sao … Hóa ra là bị người ta giết chết!”, Lê Huy giải thích.