81 Khúc Phàm ở bệnh viện quan sát ba ngày, uống nước hồ, nên khôi phục rất tốt, song để mọc tốt xương đùi thì cần rất nhiều thời gian, đơn vị cho nghỉ dài hạn, vừa lúc có thể ở nhà đón năm mới.
82 Hai mươi ba làm kẹo mạch nha viên, hai mươi bốn quét dọn nhà cửa, hai mươi lăm dán cửa sổ, hai mươi sáu hầm thịt heo, hai mươi bảy giết gà trống, hai mươi tám làm mì sợi, hai mươi chín hấp bánh mỳ, tối ba mươi thức cả đêm, mùng một nghỉ ngơi một ngày.
83 “Bạn học của anh à?” Nhìn theo người quen của Khúc Phàm, Thước Nhạc chưa từng gặp trước đó. “Ừ, bạn thời cao trung. Chúng ta tới chỗ Mập đi, hôm qua cậu ta gọi điện cho anh, hôm nay Cao Cường dẫn theo bạn gái tới mua trang sức, hai người chuẩn bị kết hôn, vừa lúc đi gặp.
84 Tối mùng tám mọi người ra khỏi nhà, lúc trở về đều đã hơn mười một giờ, Khúc Phàm mang men say làm rộn hơn nửa đêm, cho nên đến sáng nhận được điện thoại của Mập hai người vẫn còn chưa rời giường.
85 “Ha ha… Thước Nhạc em không thấy sắc mặt lúc đó của Lưu Tư Doanh đâu, ha ha, quả thự rất buồn cười. ” Tăng Kiến ngồi ở phòng khách tiền viện, kể cho Thước Nhạc nghe chuyện tụ hội.
86 Tháng sáu trường tổ chức bóng rổ, Thước Nhạc không tham gia, lớp cậu chỉ có mười hai nam, trong đó có hai người tham gia đội bóng rổ, Thước Nhạc ngồi cùng bạn học xem trận đấu, cũng rất thú vị.
87 “Nhạc Nhạc, Nhạc Nhạc…” bên tai vang lên giọng lo lắng của Khúc Phàm, Thước Nhạc miễn cưỡng mở hai mắt, cả người nóng lên như ở trong lò lửa vậy. “Sao vậy?” Cổ họng đau đớn, giọng nói khàn khàn.
88 Thước Nhạc bất an nhìn ngoài cửa sổ, sờ bụng mình, cảm giác như không phải sự thật, cuộc sống của cậu từ lần nghỉ hè đó đã đi theo một hướng khác, đóa hoa sen thần kỳ, không gian rộng lớn.
89 Thước Nhạc hơi hối hận vì đã nói với bố mẹ sớm như vậy, mấy vị người già đối xử với cậu cứ như trẻ con vậy. Lúc thì Thước mẫu lấy ly sữa, khi thì Khúc mẫu cầm quạt hỏi có nóng không, muốn vào bếp còn bị Thước phụ ngăn lại, Khúc Phàm ở bên lại trộm vui vẻ mà không giúp cậu.
90 Vụ án ở trường nhanh chóng được giải quyết trước kỳ nghỉ, việc lần này liên quan rất rộng, Khúc Phàm giải quyết xong thì Thước Nhạc cũng thi cuối kỳ xong.
91 Lên núi dễ xuống núi khó, đi thăm chùa trên núi Vân Phong xong, hai người xuống núi, đi trên bậc thang, có cảm giác cứ như đang dẫm trên mây vậy, Khúc Phàm cẩn thận đỡ Thước Nhạc, sợ có một chút gì ngoài ý muốn, cũng may giờ này trên đường cũng không có người.
92 “Quả Quả tới chỗ ba, đừng ở đó hứng bụi. ” Bên này bắt đầu giải thạch, thì Quả Quả không biết là từ chỗ nào chạy về, tới trước máy móc đứng nhìn. Quả Quả chạy lộp bộp tới, tựa người vào Thước Nhạc, “Tránh ra, nóng quá, qua một bên ngồi đi.
93 Cắt đục đá giằng co hết ba ngày, đàn ông trong tứ hợp viện tất cả đều ra trận cắt hơn hai mươi bốn khối len dạ, cuối cùng ra ba mươi hai khối nguyên thạch, trong đó có mấy khối len dạ có hai hay ba khối len dạ.
94 Ngọc không mài không sáng, nguyên thạch ngọc bích vốn hình dáng bất quy tắc, màu sắc lại không đủ diễm lệ, qua sự điêu mài tinh tế của các vị sư phụ liền tỏa ra ánh sáng mê người.
95 Trong nhà có Tiểu Hắc trở nên rất náo nhiệt, thời gian từ lúc khai giảng trôi qua thực sự mau, Thước Nhạc lên năm ba, bài vở chuyên ngành nhiều hơn, chương trình học mỗi ngày cũng xếp kín, thời gian này Khúc Phàm thường xuyên đi công tác, rất ít khi ở bên cậu, cũng nhờ khả năng đặc biệt của cậu, thêm vào là bốn người lớn tuổi đều ở nhà, Quả Quả mỗi ngày đi học cũng không cần cậu đón đưa.
96 “Chí Minh, ngươi nghĩ cách áp chế chuyện này xuống đi, coi thử có thể xóa bỏ hình của Nhạc Nhạc hay không. ” Khúc Phàm bình tĩnh lại nói với Phương Chí Minh.
97 “Em không hiểu nổi làm vậy thì cô ta được lợi gì?” Thước Nhạc đọc tin trên báo mà không thể hiểu, cậu không cho rằng Trương Thiến thật sự yêu cậu đến không từ thủ đoạn, quá đáng cười.
98 Ra khỏi tứ hợp viện, Thước Nhạc nhìn xung quanh, không phát hiện người nào khả nghi, thở nhẹ ra, hình như phóng viên không biết chỗ cậu ở, mấy ngày nay đi học cậu đều phải rất cẩn thận.
99 Sau khi đi thi về, Thước Nhạc liền cảm giác đứa bé sắp ra đời, tối ngày ba mươi Thước Nhạc lại mơ thấy đóa sen đó, nhưng lần này cậu thấy cục cưng của bọn họ rất rõ, là một bé trai mập mạp kháu khỉnh, đứa bé nằm trên đài sen, Thước Nhạc cảm giác được đây chính là con của cậu và Khúc Phàm, cậu có thể cảm nhận được một loại liên hệ với đứa bé, loại liên hệ này khiến cậu biết được tâm tình, yêu cầu của nó, cho dù cách rất xa cũng có thể biết đứa bé có khỏe hay không, đây là sự liên hệ của huyết thống.
100 Thước Nhạc nằm trên giường ba ngày, vẫn buồn ngủ, dây cành hoa sen vẫn ở bên ngoài hấp thu linh khí bổ sung cho cơ thể cậu, đêm ba mươi dây sen thu về cơ thể, Thước Nhạc phát hiện hoa sen trên bụng đã trở lại, trong trạng thái nụ hoa.