141 Chương thứ mười sáu – Ta mới là cha đứa nhỏ [1]
…
Có lẽ chỉ là trùng hợp mà thôi.
Dạ Vị Ương chậm rãi bình tĩnh, từ ngày có tiểu hồ ly hắn đều trở nên phá lệ mẫn cảm, Lưu Bá Hề chính là cha đứa nhỏ sự thật này sớm đã được xác nhận.
142 Chương thứ mười bảy – Ta mới là cha đứa nhỏ [2]
…
Trên thuyền hoa không phải chỉ có hai người bọn họ, trừ bỏ Dạ Vị Ương cùng Bắc Thần Diêu Quang, Chước Hoa và Từ Thương Hải cũng đang yên lặng đứng ở đầu thuyền không hề hé răng, giống như đấu xem ai sẽ người mở miệng trước, Thường Thiếu Điển thì ghé vào bàn ngủ gật.
143 Chương thứ mười tám – Ta mới là cha đứa nhỏ [3]
…
Dạ Vị Ương sớm biết Kiến An không thật sự muốn chết, một kiều nữ từ nhỏ đến lớn sống trong an nhàn sung sướng, đừng nói là tìm chết, e rằng chỉ bị đứt tay thôi cũng sợ đến mức khóc toáng lên.
144 Chương thứ mười chín – Ta mới là cha đứa nhỏ [4]
…
Dạ Vị Ương sửng sốt, cũng không nghĩ đến Bắc Thần Diêu Quang lại tranh giành làm cha của tiểu hồ ly.
145 Chương thứ hai mươi – Ta mới là cha hài tử [5]
…
Dạ Vị Ương ngồi trên giường cúi đầu vuốt bụng nhỏ hơi nhô lên, với người bình thường mà nói, sau khi mang thai bụng hẳn là thực rõ ràng, mà hắn thì vẫn nhỏ như thế.
146 Chương thứ hai mươi mốt – Đi xa!
…
Đêm mùa hè, đèn lồng treo trên ngọn cây chiếu xuống mặt hồ ba quang lân lân.
Trong thượng thư phủ yên tĩnh, đại hồ ly lộ ra cái đuôi giống như người cá ở trong nước chậm rãi uốn lượn, hai lỗ tai lông xù trồi trên mặt nước, dưới ánh trăng tựa như tơ lụa thượng đẳng khẽ run rẩy.
147 Chương thứ hai mươi hai – Đưa tiễn
…
Từ khi biết Dạ Vị Ương chính là hồ ly ngày đó, Lưu Bá Hề đã nhận định bất luận tương lai xảy ra chuyện gì, hắn cũng không ly khai Dạ Vị Ương.
148 Chương thứ hai mươi ba – Không ngừng cố gắng
…
Một năm trôi qua nhiều chuyện rất nhanh sẽ thay đổi, hiện tại rốt cuộc đã có thời gian rảnh rỗi.
Mùa hè lặng lẽ tránh đi, mùa thu mang theo từng đợt gió lạnh chậm rãi đến, Dạ Vị Ương ngồi trong viện cúi đầu vuốt cầm, mấy ngày nay hắn đang học gảy cổ cầm.
149 Chương thứ hai mươi bốn – Không thể khống chế
…
Ở bên giường ngồi xuống, Dạ Vị Ương bỏ tay khỏi bụng, khi hắn nhìn Bắc Thần Diêu Quang ngồi xổm xuống, hai má dán vào bụng mình, mặt Dạ Vị Ương đột nhiên nóng lên.
150 Chương thứ hai mươi lăm – Lặn lội đường xa
…
Cho dù từ Côn Châu về thiên kinh cưỡi ngựa ngày đêm không nghỉ cũng phải mất bảy ngày, nói cách khác Lưu Bá Hề đã mất tích bảy ngày trên biển.
151 Chương thứ hai mươi sáu – Sóng thần (thượng)
…
Hơn nửa tháng lộ trình rút ngắn còn bảy ngày, vừa đến Côn Châu ngay cả nghỉ cũng không nghỉ, Dạ Vị Ương liền cùng đám người Tịch Thiên Thương chạy tới bờ biển.
152 Chương thứ hai mươi bảy – Sóng thần (trung)
…
Đúng vậy, hắn có thể nhờ kình ngư mang hắn về bờ biển thông tri mọi người nhanh chóng rời khỏi, hơn nữa để thuyền lưu lại đây sẽ càng an toàn hơn.
153 Chương thứ hai mươi tám – Sóng thần (hạ)
…
“Xem ra Bá Hề trong quân đội uy vọng rất cao, ta chỉ lo nhanh chóng chạy về báo tin cho mọi người, lại quên mất người bình thường nghe loại chuyện này sẽ không mấy ai tin, mà Lý tướng quân tin tưởng ta, chính là vì ta có tín vật của Đại tướng quân.
154 Chương thứ hai mươi chín – Tiểu hồ ly ra đời (thượng)
…
[#team_Tịch_Thiên_Thương =)))]
Cơn sóng sẽ không chỉ có một, mà thường cơn sóng thứ nhất cách cơn sóng thứ hai từ mười đến hai mươi phút, lúc này đoàn người bọn họ đang ở phụ cận ngọn núi tìm kiếm cứu giúp những người không may mắn, không có cách đi đến địa phương xa hơn.
155 Chương thứ ba mươi – Tiểu hồ ly ra đời (hạ)
…
Không hề dự liệu bụng liền đau lên, nhưng trong tình huống hắn không thể khống chế biến thành bản thể cửu vĩ hồ, Dạ Vị Ương rất khó không nghĩ đến phương diện tiểu hồ ly sắp ra đời.
156 Chương thứ ba mươi mốt – Người Đông đảo quốc
…
Theo sơn động đi ra ánh mặt trời chiếu vào người khiến cho Dạ Vị Ương cảm giác thoải mái hơn, nước biển đã rút xuống không ít, nhưng phóng mắt nhìn quanh bốn phía vẫn là một mảnh hỗn độn hoang tàn, không có lấy một bóng người.
157 Chương thứ ba mươi hai – Tặc thuyền
…
Từ miệng Lý Uyên niệm ra tên hắn, phản ứng đầu tiên của Dạ Vị Ương chính là lớn tiếng kêu cứu, nhưng trước khi hắn kịp phát ra âm thanh người nọ rất nhanh lấy tay bịt miệng hắn.
158 Chương thứ ba mươi ba – Cường cường liên thủ [1]
…
Đại dương mênh mông mờ mịt trải qua cơn sóng thần trở nên phá lệ yên tĩnh, thời điểm ban ngày xuyên thấu qua cửa sổ nhìn ra bên ngoài, trên mặt biển xanh lam một mảnh ba quang lân lân, giống như vô số miếng vàng vỡ lóng lánh thập phần xinh đẹp.
159 Chương thứ ba mươi bốn – Cường cường liên thủ [2]
…
Dạ Vị Ương cảm thấy ngạc nhiên không phải bởi vì Tịch Thiên Thương không phái người đến xem hắn, mà Tịch Thiên Nguyên cư nhiên muốn dùng Từ Thương Hải trao đổi.
160 Chương thứ ba mươi lăm – Cường cường liên thủ [3]
…
“Vị Ương, gặp trẫm kinh ngạc vậy sao?”
Trong chớp mắt nhìn thấy gương mặt mang theo nước mắt của Dạ Vị Ương, Bắc Thần Diêu Quang đáy mắt thâm thúy hiện lên tia gợn sóng, nhưng nam nhân thâm trầm này rất nhanh che giấu tình tự.