121 “Ngươi nói phương Bắc Thiên quốc rối loạn đã được bình ổn?” Nghe được lời Bắc Thần Nguyệt, trong mắt Dạ Vị Ương không có nhiều kinh ngạc.
Từ sau khi bị Bắc Thần Diêu Quang bắt cóc, Dạ Vị Ương hầu như mất đi mối liên lạc với bên ngoài, hoàn toàn không biết tình huống hiện tại ở Thiên quốc thế nào, Lưu Bá Hề và Tịch Thiên Thương biết hắn bị bắt đi sẽ phản ứng ra sao.
122 Mộc Miên trấn hẻo lánh sở dĩ trở thành nơi quý tộc cả nước an dưỡng tu kiến hào trạch, trừ bỏ cảnh vật yên tĩnh cùng ưu mĩ, ôn tuyền cũng là một trong những nguyên nhân.
123 “Ngươi dáng vẻ đường đường, quan cũng làm tới vị trí thượng thư, tại sao viết chữ khó coi như vậy?”
“Đâu phải viết cho ngươi xem, cảm thấy khó coi thì nhắm mắt lại đi.
124 “Sau khi ta tỉnh lại, bọn họ tìm một con hồ ly bình thường khác nghĩ muốn gạt ta, nhưng tiểu hồ ly của ta cùng chúng bất đồng, từ đó ta bắt đầu khắp nơi tìm kiếm hồ ly, lần lượt tìm kiếm, lần lượt thất vọng.
125 Chọn một địa phương hợp tình hợp lý, ở một thời gian hợp tình hợp lý mà rời đi, Dạ Vị Ương không muốn vì chính mình khiến Bắc Thần Nguyệt lâm vào khốn cảnh.
126 Quyển 3 – Cha hài tử là ai?
Chương thứ nhất – Xuân qua hè đến…
Đảo mắt mùa xuân qua đi, mùa hè lấp ló đến, trở lại Thiên quốc đã được ba tháng, Dạ Vị Ương cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh.
127 Chương thứ hai – Chần chừ
…
(Quang ca với tiểu Ương nè =3=)
Dạ Vị Ương gần đây thường xuyên nằm mơ, buổi tối khi ngủ luôn mơ thấy một tiểu hồ ly ở trước mặt hắn nhảy tới nhảy lui.
128 Chương thứ ba – Đại nhân, ngài có rồi!
…
Do dự trong phút chốc, Dạ Vị Ương vẫn hạ quyết tâm gật đầu, hắn tình nguyện ngoan tuyệt với bản thân chứ không muốn làm hồ ly tinh tam tâm nhị ý.
129 Chương thứ tư – Ai là cha hài tử? (thượng)
…
Ly khai Ngọc Trì Uyển, Dạ Vị Ương cùng Thường Thiếu Điển trở về phòng ngủ, đóng hết cửa sổ lại, hắn lên giường nằm xuống.
130 Chương thứ năm – Ai là cha hài tử? (hạ)
…
Chước Hoa nhẹ giọng hô: “Đại nhân?”
Tổng cảm thấy hôm nay Dạ Vị Ương có điểm bất ổn, nhớ tới Thường Thiếu Điển, Chước Hoa hỏi: “Đại nhân gần đây thân thể không thoải mái sao?”
“Nga, không, không có, chẳng qua trời nóng nên bị cảm nắng, qua vài ngày là tốt rồi.
131 Chương thứ sáu – Cuối cùng cũng có dấu hiệu
…
Trước kia kêu “Vị Ương”, giờ đổi thành “Dạ đại nhân”.
Dạ Vị Ương ngẩng đầu nhìn Lưu Bá Hề cách đó không xa, cũng không biết có phải nguyên do tái kiến Đại tướng quân hay không, cảm thấy nam nhân kia nhảy từ trên lưng ngựa xuống tư thế hảo suất.
132 Chương thứ bảy – Đứng cùng trận tuyến
…
“Sinh thần?” Dạ Vị Ương nghe có chút mộng, hắn cười nói: “Hoàng thượng có lẽ quên rồi, sinh thần ta đã qua mấy tháng trước.
133 Chương thứ tám – Ba người [1]
…
“Có ý gì?” Dạ Vị Ương không phải không hiểu lời của Tịch Thiên Thương, hắn chẳng qua không có biện pháp tin tưởng hoàng đế này cư nhiên nói ra những lời như thế.
134 Chương thứ chín – Ba người [2]
…
Đến buổi chiều, ba người cùng nằm chung một giường trong phòng, đại hồ ly được hai nam nhân ôm ở giữa.
“Ta chung quy cảm thấy đại hồ ly này có chuyện gạt chúng ta.
135 Chương thứ mười – Đứa nhỏ của chúng ta
…
Tịch Thiên Lâu nói một câu “Nhưng không cần miệt mài quá độ” làm cho Dạ Vị Ương thật muốn biến thành hồ ly chui vào động cho xong.
136 Chương thứ mười một – Bắc Thần Diêu Quang bái phỏng
…
Nếu tất cả mọi người đều đã biết, cũng không cần nhất thiết phải giấu diếm.
Thời điểm cơm chiều, Tịch Thiên Lâu đem tình huống của Dạ Vị Ương nói cho Lưu Bá Hề và Tịch Thiên Thương, cửu vĩ hồ sẽ cùng người mình động tình mà hoài thai sinh hậu đại.
137 Chương thứ mười hai – Hoa đăng trong đêm
…
Bắc Thần Diêu Quang không hề báo trước mà chạy đến đây, lại mang theo một đám thân tín cùng Kiến An công chúa, rầm rầm rộ rộ giống như sợ người khác không biết hắn đến Thiên quốc bái phỏng.
138 Chương thứ mười ba – Cầu hôn (thượng)
…
“Khiêu không tồi, đáng tiếc Kiến An đã bị thái hậu làm hỏng, tính tình bất trị. ” Dạ Vị Ương lắc đầu, nhìn Kiến An xuất công phu, đáng tiếc Bắc Thần Diêu Quang ngay cả mắt cũng chưa thèm liếc một cái.
139 Chương thứ mười bốn – Cầu hôn (hạ)
…
“Dạ Vị Ương, ngươi từng hỏi ta, ta yêu rốt cuộc là đoạn kí ức kia hay là ngươi. ” Đôi mắt hẹp dài tản ra ý cười, Bắc Thần Diêu Quang nhìn thẳng vào nam nhân trước mặt, cao giọng nói: “Hôm nay ta có thể nói cho ngươi đáp án.
140 Chương thứ mười lăm – Cục cưng, đừng dọa ta!
…
Bắc Thần Diêu Quang ở thời điểm đứng đắn vẫn là đứng đắn.
Ngày hôm sau, mọi người giống như chưa từng có sự tình gì phát sinh mà hảo hảo cùng nhau ngồi xuống, Dạ Vị Ương dẫn đầu quan viên hộ bộ cùng Bắc Thần quốc đàm luận chuyện hợp tác ở Quảng Nam.