121 Sắc trời tối dần, trong biệt thự số 2 Tô gia, sau khi dùng cơm xong, Tô Vũ Hinh dứng dậy, muốn đi tới biệt thự số 1 Tô gia. -Anh đi cùng em?Diệp Phàm thấy thế, đề nghị.
122 -Tô Vũ Hinh, cháu khờ hay là ngu ngốc hả?Tô Minh tức giận:-Tiểu tử kia chỉ là một tên dã y mà thôi, cho dù có quan hệ tốt với Sở Cơ thì như thế nào? Bên ngoài nói rằng Sở Cơ có quan hệ mật thiết với Diệp Văn Hạo, trong mắt của nàng, nhiều nhất nàng cũng chỉ là tình nhân của Diệp Văn Hạo, một người không thể nào lộ ra bên ngoài ánh sáng, Diệp Văn Hạo có thể vì Sở Cơ mà cuốn vào cuộc tranh giành hào môn này không?Chẳng biết tại sao, nghe được Tô Minh nó lời này, chân mày Tô Cầm khẽ nhíu lại, mà Tô Vũ Hinh lại trầm giọng:-Chú chớ quên, hiểu lầm giữa chúng ta và Diệp Văn Hạo được giải bỏ, đối với hắn cũng có lợi, hắn cũng không muốn chúng ta gia nhập vào Tô gia.
123 -Người trẻ tuổi, tôi rất hiếu kỳ, cậu dựa vào cái gì mà khoe khoang khoác lác như vậy?Mắt thấy Diệp Phàm lộ ra mũi nhọn, Tô Cầm nhíu mày, ngưng mắt đánh giá Diệp Phàm:-Chẳng lẽ dựa vào một thân y thuật và võ thuật của mình sao?-Cô là mẹ của Tô Lưu Ly?Diệp Phàm nghe vậy, nhìn về phía Tô Cầm, phát hiện Tô Cầm có vài phần giống với Tô Lưu Ly.
124 -Em cũng cho là như vậy…-Được rồi, không có chuyện gì thì anh cúp máy đây. Lần này, không đợi Tô Cầm nói xong, nam nhân liền cúp điện thoại, thái độ hết sức quyết đoán.
125 Trường Tử Kim Sơn là một trong 2 ngôi trường giành cho quý tộc nổi tiếng ở Hàng Hồ, phòng học của Tô Cẩm Đế. Lúc này đã gần vào giờ học, có mấy tên công tử bột vừa ngồi vào chỗ của mình, vừa tám.
126 Giữa trưa, Lâm Ngạo Phong lái chiếc Rolls-Royce Phantom đến sân bay Tiêu Sơn để đón người gọi là chú Hạ trong miệng của hắn. 15’ sau, khi máy bay từ Đài đảo hạ xuống sân bay Tiêu Sơn.
127 Tô Vũ Hinh của Tô gia đính hôn với Lâm Ngạo Phong thái tử của Nam Thanh Hồng. Trong thời gian ngắn ngủi, tin tức này liền truyền khắp quốc nội, dẫn tới oanh động không nhỏ.
128 7h30’ tối, hội sở Giang Hồ, tuy rằng buổi lễ đính hôn giữa Tô Vũ Hinh và Lâm Ngạo Phong vẫn chưa bắt đầu, thế nhưng mà đã nhiều khách đến dự, Phần lớn bọn họ đều là những người có địa vị trong xã hội thượng lưu.
129 Trước hội sở Giang Hồ, Diệp Phàm bình tĩnh bước ra từ chiếc Audi A61. -Hắn chính là Diệp Phàm, bác sĩ riêng của Vũ Hinh sao?-Đúng vậy, bệnh của Vũ Hinh là do hắn trị.
130 Chương 130: Ma Hậu cường thế. - Không phải ngươi nói tiểu tử kia không có người chống lưng sao?Lúc này đây, chân mày Hạ Thanh Thư nhíu chặt lại, thấp giọng hỏi Lâm Ngạo Phong, giọng nói tỏ ra ngưng trọng.
131 -Tối nay, ông sẽ hối hận. Bên tai vang lên được lời nói hài hước của Tô Vũ Hinh, trong lòng Tô Hồng Viễn cảm thấy bất an. Chẳng…Chẳng lẽ là Diệp Phàm là người của Diệp gia?Tô Hồng Viễn thầm hỏi, sau đó liền bỏ đi ý nghĩ này.
132 Cả hội trường liền trở nên an tĩnh, tất cả mọi người không kìm lòng được, nhìn về phía Tô Hồng Viễn. Trong đó, từ Diệp Phàm và Sở Cơ ra, những người khác đều tỏ ra khiếp sợ.
133 “Phốc”Khi bàn tay của Lâm Ngạo Phong đánh vào cánh tay của Diệp Phàm, bàn tay của hắn giống như là đụng phải kim châm, trong nháy mắt cả bàn tay liền văng ra, máu tươi phun ra.
134 Đã chết?Toàn trường trở nên yên tĩnh. Đã chết. Mắt thấy Lâm Ngạo Phong giống như một con chó chết nằm không nhúc nhích dưới mặt đất, tất cả mọi người đều có chung một đáp án, sau đó ánh mắt đều nhìn về phía Diệp Phàm, vẻ mặt không đồng nhất.
135 Mắt thấy Tô Hồng Viễn lộ ra vẻ hối hận, Tô Vũ Hinh cũng không mềm lòng mà im lặng dẫn theo Tô Cẩm Đế đi ra một bên. Dường như nàng cùng cách này để vạch rõ giới hạn với Tô Hồng Viễn.
136 Trong chiếc Bentley, Tô Minh hút một điếu thuốc, hắn muốn dùng cách này để ình bản thân tỉnh táo trở lại. -Cha, nếu con đoán không sai, ngài lâm trận thay đổi chú ý, nguyên nhân không chỉ là Sở Cơ phải không?Hút hết một điếu thuốc, Tô Minh hoàn toàn khôi phục tỉnh táo, hắn mở miệng hỏi Tô Hồng Viễn, sau đó không đợi Tô Hồng Viễn đáp, liền tự hỏi tự trả lời:-Lấy thực lực cùng thân phận của Sở Cơ, đúng là có đủ năng lực bảo vệ Tô gia của chúng ta khỏi Nam Thanh Hồng, nhưng mà chuyện lần này có liên lụy đến Bạch gia, mà Sở Cơ không cách nào đối kháng nổi Bạch gia.
137 Có lẽ là không nghĩ tới kết quả tối nay sẽ tốt như thế, có lẽ là bởi vì hài lòng với người con rể như Diệp Phàm cho nên Tô mẫu nói liên tục 3’ mới dừng lại.
138 Thư phòng biệt thự số 1 Tô gia, lúc này Tô Hồng Viễn vô lực ngồi trên ghế, 2 mắt vô thần nhìn lên trần nhà, không nhúc nhích. “Reng…Reng”Đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên, làm cho Tô Hồng Viễn từ trong ngẩn người lấy lại tinh thần.
139 Giữa đêm tại Thai đảo, trong thư phòng của biệt thự số 1. Lúc này không có ánh đèn, trong bóng tối, Lâm Thiên Ý ngồi trước bàn đọc sách, trong miệng hút điếu xì gà, nương theo ngọn lửa đang cháy của điếu xì gà có thể thấy được khuôn mặt của hắn hoàn toàn vặn với lại với nhau, 2 mắt hiện hồng, sát ý kinh khủng trên người hắn lan tỏa ra.
140 Tảng sáng ngày hôm sau, bởi vì màn che đã kéo lại nên lúc này trong phòng không có chút ánh sáng nào. Trong bóng tối Diệp Phàm thấy được Tô Vũ Hinh đang ôm cổ mình, một chân gác lên người mình, nằm rúc vào trong ngực mình như một chú mèo nhỏ.