101 Trong chiếc Rolls-Royce Phantom, Lâm Ngạo Phong được Tạ Ân đút một hạt anh đào vào miệng. Nhẹ nhàng nhai hạt anh đào, Lâm Ngạo Phong hỏi:-Trận đấu em của em đã xong chưa?-Không biết, nó chưa trả lời em.
102 Hả?Đột nhiên vang lên một tiếng gầm nhưng là một đạo sấm sét nổ vang giữa trời quang, làm cho trong lòng của mọi người đều run lên.
103 -Á đù. Nghe Diệp Phàm nói lời kinh người, tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm. Giờ phút này. Bọn hắn hoài nghi lỗ tai của mình xuất hiện vấn đề.
104 -Thua rồi?Trừ Lâm Ngạo Phong ra, tất cả mọi người đều nghĩ đến vấn đề này. Bọn hắn không cách nào thấy rõ cảnh đánh nhau, chỉ có thể mơ hồ thấy được thân ảnh 2 người Diệp Phàm và Vương Động léo lên, sau đó lại thấy Vương Động bay ngược ra sau.
105 Sau khi phế đi 2 chị em Tạ Ân, Tạ Khôn. Lâm Ngạo Phong cũng không dừng lại, trong sự cầu xin của 5 người Phùng Khải, hắn lãnh khốc đạp gãy 2 chân của bọn hắn.
106 -A… nhẹ một chút. Trong một gian phòng điều trị trong hội sở Vân Sơn, 2 gã nhân viên tiến hành xử lý vết thương cho Tạ Khôn, cơn đau làm cho Tạ Khôn không ngừng kêu rên.
107 Đêm đã khuya, Cửu Khê Mân Côi viên hoàn toàn yên tĩnh, biệt thự số 2 Tô gia đèn đuốc sáng trưng. Phòng khách lầu 1, Tô mẫu nhìn đồng hồ, phát hiện đã là 12h đêm thì tắt TV, đi lên lầu.
108 Sáng sớm, trong hội sở Tây Hồ, Dương Thanh mặc một chiếc trường bào màu trắng, luyện quyền, mỗi quyền xuất ra như chùy. Đột nhiên. Thân hình Dương Thanh chợt lóe lên, song chưởng mở ra, giống như một con Tiên hạc đang bắt cá, sau đó đột nhiên thu lại song chưởng, thân hình hơi cúi xuống, giống như một Mãnh hổ, tay phải chém ra, chém về phía một thân cây.
109 -Chẳng trách Diệp Văn Hạo lại lưu ý đến tên tiểu tử Diệp Phàm kia, thì ra hắn là đệ tử cuối cùng của Chử Huyền Cơ. Sau khi kết thúc cuộc gọi điện với Chu Cương, Giang Niên là người phụ trách công việc của tổ chức Viêm Hoàng tại Giang Nam thầm nói một câu, sau đó dứng dậy rời khỏi phòng làm việc.
110 Thời gian như nước chảy, trong bất tri bất giác đã đến ngày quyết đấu giữa Diệp Phàm và Dương Thanh. Chạng vạng tối, một chiếc Rolls-Royce Phantom được 2 chiếc Audi Q7 hộ tống 2 bên, chạy trên đường cao tốc Hỗ Hàng, lái về phía hội sở Tây Hồ.
111 -Thằng chóa, mày muốn chết. Nghe được lời nói cuồng ngạo của Diệp Phàm, Dương Thanh biến sắc, chiến ý phát ra, muốn động thủ với Diệp Phàm. -Dương huynh, đừng vội.
112 Tại sao hắn lại mạnh như vậy?Nghe Diệp Phàm nói như thế, Dương Thanh không nhịn được mà nhìn sang Lâm Ngạo Phong, vẻ mặt tỏ ra nghi ngờ. Không có đáp án.
113 Tiên Thiên nhập môn?Cảm nhận được khí tức trên người Dương Thanh, sắc mặt Giang Niên không khỏi biến đổi. Dương Thanh đã bước vào Tiên Thiên nhập môn, cường độ thân thể cùng các hạng cơ năng đều được tăng lên gấp bội, Ám Kính trong nội kình sẽ biến thành Cương Kính.
114 Một tiếng gầm giận dữ của Diệp Phàm làm cho bên tai của Dương Thanh như nổ vang, theo bản năng hắn giãy dụa, kết quả lại không thể nhúc nhích. Tất cả chuyện này đơn giản là trong người Dương Thanh không còn một chút Cương Kình nào cả.
115 -Diệp tiên sinh, nếu như ngày sau Hồng Vũ môn có tìm cậu gây phiền toái thì cậu có thể báo lại cho tổ chức Viêm Hoàng, đối với những hành vi này, tổ chức Viêm Hoàng sẽ trừng trị nghiêm khắc.
116 Màn đêm xuống, trong phòng 555 của quán Bar Queen, một trong những quán Bar lớn nhất ở Hàng Hồ. Lúc này, Diệp Phàm đang ngồi trên ghế salon, uống rượu đỏ, Tô Vũ Hinh ngồi bên cạnh hắn nhưng ánh mắt lúc nào cũng liếc nhìn trộm Diệp Phàm, còn Tô Lưu Ly và Tư Đồ Nhược Thủy đang ca hát.
117 Đêm đã khuya, mây đèn giăng đầy trời, những hạt mưa rơi tí tách xuống đường. -Dương huynh, huynh nói kế tiếp chúng ta nên làm gì?Trong một gian phòng tại hội sở Tây Hồ.
118 Xế chiều ngày thứ 2, trong phòng làm việc ở tầng cao nhất của cao ốc Dương Quang, lúc này Tô Hồng Viễn đứng trước cửa sổ, nhìn bầu trời, suy nghĩ xuất thần.
119 “Cốc…Cốc”Lâm Ngạo Phong vừa mới nói xong, không đợi Tô Hồng Viễn tỏ thái độ, cửa phòng đã bị người gõ vào. -Vào đi. Tô Hồng Viễn nhíu mày, có chút bất mãn.
120 Nghe được lời nói nức nở của Tô Vũ Hinh, cảm nhận được vẻ bi thương trong lòng Tô Vũ Hinh, Diệp Phàm không hỏi gì thêm, vươn tay ra vỗ nhẹ vào lưng Tô Vũ Hinh, dùng cách này để an ủi nàng.