81 Sang sớm, Long Tịch Bảo từ trong giấc mộng mơ mơ màng màng tỉnh lại, chớp chớp đôi mắt to mê người, sững sờ nhìn đến đầu giường. Lúc cô tỉnh dậy, đầu tiên sẽ có một đoạn thời gian thất thần, lúc đó nhìn cô mơ hồ đặc biệt rất đáng yêu, lát sau, cô đưa tay dụi mắt, dáng người yểu điệu như một con mèo nhỏ.
82 Cặp sinh đôi nghe vậy, trong lòng không khỏi đau xót, Long Tịch Bác khác với thường ngày liền cúi đầu nói “ Tịch nhi, chuyện lần này là do hai anh không đúng, anh bảo đảm sẽ không có lần sau.
83 “Hai người nhìn cái gì” Người khác thét lớn. “Chúng ta đang xem ‘hoàng thái hậu’ khóc nhè” Long Tịch Bác nhạo bang nói. “Không cần các người quan tâm, thả em xuống” Long Tịch Bảo không thuận theo giãy giụa.
84 "Còn đau không?" Long Tịch Hiên dịu dàng vuốt ve mái tóc dài đen bóng của cô, nhẹ nhàng hỏi. Long Tịch Bảo đỏ bừng cả khuôn mặt, không biết nên nói thế nào…"Đừng ngại, Bảo Bảo, không cần xấu hổ, còn đau nhức không? Nói cho anh biết.
85 Long Tịch Bác nhíu mày kiếm, trầm giọng hỏi: "Chỉ bằng một cái đĩa CD mà cậu liền muốn cưới đi tiểu công chúa của Long gia?"Doãn Thiên Tứ cười lạnh, nhẹ nhàng nói: "Người quang minh chính đại không nói chuyện của người khác, các người rất rõ ràng nội dung trong đĩa CD này là cái gì, anh trai cường bạo em gái, nội dung này đủ nóng bỏng đi? Người đời sẽ nhìn Long gia các người như thế nào, anh em loạn luân, Long Phi Tịch chịu được loại đả kích này sao?""Là rất nóng bỏng, còn rất ngoạn mục, kế hoạch của cậu quả thật là không chê vào đâu được, đủ tỉ mỉ chính xác cũng đủ ngoan độc.
86 Thời gian này ngày từng ngày trôi qua, cô bé nào đó đem tinh thần ‘nếu như có thể trở thành nữ vương thì đánh chết cũng không làm công chúa’ phát huy vô cùng nhuần nhuyễn.
87 “Sao không thể chứ…anh ấy vừa đẹp trai vừa có tiền, em lại vừa tròn vừa xấu xí…anh ấy đương nhiên sẽ tìm người khác tốt hơn, nhưng mà…em nhận ra em thích anh ấy…anh ấy sao có thể làm như vậy…ô ô…em không biết, em cái gì cũng không cần nữa…đẹp trai có gì đặc biệt hơn người chứ…em muốn ly hôn…ly hôn! Sau khi ly hôn liền kím người khác cưới liền…sau đó sinh em bé…cũng không cần để ý đến anh ấy nữa…ô ô” Viên Cổn Cổn kích động vừa khóc vừa náo.
88 “Vâng” Viên Cổn Cổn ủy khuất gật đầu một cái. “Cổn Cổn muốn ở nhà chúng ta, buổi tối em ấy sẽ cùng em ngủ chung, hai người không được phép mật báo cho Triệt biết…nếu không…” Long Tịch Bảo vừa ăn kem vừa nheo mắt lại uy hiếp cặp sinh đôi.
89 Long Tịch Hiên nhìn Hắc Viêm Triệt một cái, chỉ thấy đôi mắt màu tím nhạt của cậu ta càng lúc càng đậm màu, biết rõ đây là điềm báo cậu ta sắp bộc phát, anh vội vàng chạy đến bên cạnh Long Tịch Bảo, ôm cô cách xa ‘chiến trường’, không để cô làm loạn thêm nữa…Long Tịch Bảo khiếp sợ trốn vào trong ngực Long Tịch Hiên, không thể không thừa nhận… bộ dạng Hắc ác ma tức giận thật rất đáng sợ… chưa kể tới mắt sẽ thay đổi màu, đáng sợ nhất là… trên người anh ta tản mát ra ‘sát khí’!‘Huyết thống’ của anh ta đủ để giết người trong vô hình, anh là sinh vật vừa tàn bạo vừa nguy hiểm…Thiếu đi Long Tịch Bảo ‘chống đỡ’, Viên Cổn Cổn càng thêm sợ hãi lui về phía sau… anh sắp tức giận…"Viên Cổn Cổn, anh cho em một cơ hội nữa, tới đây.
90 "Em mới lười phải nói với anh! Lãng phí nước miếng quý báu của em!" Long Tịch Bảo hô to về phía bóng lưng Long Tịch Bác tức giận đùng đùng. "Được rồi, Bảo Bảo, em muốn tức giận đến lúc nào?" Long Tịch Hiên đưa tay ôm Long Tịch Bảo đang ngồi chồm hổm ở trên giường qua, bất đắc dĩ nói.
91 "Anh Bác, lát nữa anh đi với người ta tới phòng súng có được không?" Ăn bữa sáng do Long Tịch Bác đút cho, Long Tịch Bảo meo meo nói. "Phòng súng? Em muốn làm gì?" Long Tịch Bác uống một hớp cà phê.
92 "Ô. . ô… không… không cần…"Trong phòng truyền đến tiếng thở gấp khàn khàn mập mờ cùng tiếng khóc khẽ mềm mại đáng yêu…Viên Cổn Cổn nức nở cầu xin tha thứ, nhiều ngày như vậy, anh chưa từng một ngày bỏ qua cho cô, mỗi lần đều khiến cô hôn mê mới thôi, sau khi cô hôn mê, anh mới ôm cô vào phòng tắm tự mình giúp cô tắm rửa, đợi cô tỉnh lại lần nữa, anh sẽ cho cô ăn cơm, sau đó lại là ‘làm’ vĩnh viễn không kết thúc… thật là quá đáng… là chính bản thân anh ngoại tình…còn nói những lời tổn thương người như vậy… bây giờ còn như vậy… thật là quá đáng…Đôi mắt màu tím lãnh tình của Hắc Viêm Triệt chăm chú nhìn chằm chằm cô gái nhỏ phía dưới, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ ửng, khẽ nấc lên, vốn là giọng nói ngọt ngào hiện tại cộng thêm tiếng nức nở, khiến thanh âm của cô nghe qua càng thêm dẫn dụ người ta phạm tội…Đúng vậy… anh là đang trừng phạt cô… anh tức giận cô nói đi là đi làm cho anh lo lắng, tức giận cô cư nhiên dễ dàng nói ‘ly hôn’ ra khỏi miệng như vậy, tức giận cô ở bên anh lâu như vậy còn chưa hiểu rõ anh…Anh chỉ có cô… cũng chỉ muốn cô, nhưng cô thì sao…"Hu hu… đừng như vậy… hu hu… Triệt… a…"Viên Cổn Cổn đáng thương nhẹ kêu lên… nhưng người đàn ông phía trên lại nhắm mắt làm ngơ, chỉ là phát huy ‘thú tính’ nguyên thủy nhất của anh.
93 10 giờ sáng…“Tiểu cơm nắm, mau dậy” Hắc Viêm Triệt mặc áo ngủ màu đen, vỗ nhẹ vào Viên Cổn Cổn đang ngủ say, nhẹ giọng kêu. “Không…không cần…ô ô” Viên Cổn Cổn bất an nức nở, tựa như đang mơ thấy ‘chuyện đáng sợ’…Hắc Viêm Triệt nghe cô thì thầm, hơi cau mày kiếm, trong lòng không khỏi xẹt qua một tia đau lòng.
94 Long Tịch Bảo hung hăng cắn chăn, không để ình rống giận ra tiếng. ‘Phát tiết’ xong rồi mới lại ‘ôn nhu’ hỏi “Ngoại trừ cái này?”. Viên Cổn Cổn không tự chủ được lạnh run một cái…sao giọng nói của Bảo Bảo đột nhiên lại kì quái như vậy, có điểm giống Triệt…Lại một hồi im lặng…không cần phải nói, chắc chắn cô ngốc kia lại đang suy nghĩ cái gì rồi…“Thôi, ta đối với em tuyệt vọng, em nói cho ta biết, em đã từng làm gì cho Hắc ác ma không tức giận chưa?” Long Tịch Bảo vô lực hỏi.
95 “Nhiều ngày như vậy rồi một chút tiến triển cũng không có” Long Tịch Bác nhíu mày kiếm, có chút không vui nhìn Phượng Kiệt. Phượng Kiệt bất đắt dĩ nhún vai một cái, mở miệng nói “ Thật bất hạnh, sự thật đúng là vậy.
96 Viên Cổn Cổn buông môi anh ra, nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của Hắc Viêm Triệt, trong lòng cực kỳ buồn bực. Sao lại có thể như vậy…Những gì Bảo Bảo dạy đều vô dụng a…Hắc Viêm Triệt xoa nhẹ cánh môi mỏng suýt bị cô cắn chảy máu, buồn cười nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn chán nản trước mắt, bắt đầu tin rằng cô thật sự muốn làm anh vui lòng… nhưng… tại sao?"Tiểu cơm nắm, những thứ này là ai dạy cho em?" Hắc Viêm Triệt không đành lòng nhìn nét mặt chán nản của cô, bèn đưa tay nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô"Là Bảo Bảo dạy.
97 "Cậu cư nhiên lại có thể đưa cô ấy tới đây, thế nào? Đổi tính rồi sao?"Long Tịch Bác tựa vào ghế sa lon, nhìn người anh em tốt ngồi đối diện. "Thế nào? Tôi không thể tới đây sao?" Hắc Viêm Triệt cầm cà phê trên bàn lên nhấp một ngụm.
98 Đọc xong tờ giấy, cả người Hắc Viêm Triệt đều tỏa ra một loại khí thế, cái loại khí thế đó tên khoa học gọi ‘sát khí’…Trên khuôn mặt tuấn tú hoàn mỹ không có một chút biểu tình, chỉ có cặp mắt màu tím kia càng lúc càng thẫm lại…Long Tịch Bác cầm lấy tờ giấy, cẩn thận nhìn qua một lần… cắn răng nghiến lợi nói với Long Tịch Hiên: "Bị em đoán trúng rồi.
99 Las Vegas, kinh đô giải trí thế giới (The Entertainment Capital of the World), thành phố tội ác (Sin City), ngoại ra có "Thế giới bài bạc" cùng "Sắc tình Thiên đường" nhã hào bên ngoài, nơi này còn là một “thành phố tự sát” cũng là thiên đường kết hôn cùng ly hôn.
100 Long Tịch Bảo nhìn nam nhân trước mặt, đẹp trai, thật sự rất đẹp trai, lại là vẻ đẹp trai đáng yêu…mắt to mày rậm, lỗ mũi kiệt xuất, miệng thanh tú, khuôn mặt góc cạnh, waaa…thật là đáng yêu, là một hình mẫu tiểu thụ tốt nhất…sớm biết người này đẹp trai đáng yêu như vậy, cô sớm đã chạy như bay đến tới nơi rồi… (bà này mê trai qá)Nam Cung Viễn buồn cười nhìn hai cô gái nhỏ nhắn ngồi đối diện mình, ánh mắt ‘háo sắc’ nhìn mình không chút che giấu…rõ ràng là nhìn ngắm mình, khen ngợi mình…thật là hai đứa nhóc đáng yêu mà…“Tiểu thư…” Nam Cung Viễn thấp giọng gọi…“Ta họ Long, tên Tịch Bảo, đừng gọi tiểu thư, khó nghe muốn chết” Long Tịch Bảo hào phóng tự thông báo danh tính mình.