101 *(Điều sắc vợ chồng – cái này ta không hiểu lắm, ai biết chỉ giáo giải nghĩa giúp tan nha. Ở khúc dưới cũng có chữ này)Long gia đại trạchLong Phi Tịch ôm Phượng Vũ Mặc ngồi ở trên ghế sa lon, nhàn nhạt nhìn bộ mặt tiều tụy hai đứa con trai…Phượng Vũ Mặc đôi mắt đỏ hoe, bên khóc bên kêu…"Ô ô…các ngươi đem bảo bối của ta đem đi đâu rồi?"Cặp sinh đôi không vui nhìn mẹ mình một cái, không để ý tới cô…Cái gì gọi là bảo bối của mẹ…rõ ràng em ấy là bảo bối của bọn họ mới đúng…"Ô ô, ta muốn Bảo Bảo, ta muốn con gái của ta…" Phượng Vũ Mặc tính trẻ con khóc lớn lên…"Mặc nhi, im lặng" Long Phi Tịch hơi nhíu nhíu trán, nhàn nhạt nói đến.
102 Long Tịch Bảo thức dậy rửa mặt xong, đi ra vườn hoa, muốn hít thở không khí trong lành một chút, không biết tại sao…Đột nhiên có chút cảm giác tội lỗi, cặp sinh đôi từ sau sự kiện kia vẫn luôn đối với cô ngoan ngoãn phục tùng, thương yêu cô đến tận xương tủy, nhưng cô lại bỏ nhà đi ra ngoài, còn ‘bắt cóc’ tâm can của Hắc ác ma… nhất định khiến bọn họ khó xử rồi… Chắc chắn là họ giận điên lên rồi… cô… đã bắt đầu nhớ bọn họ rồi…"Bảo Bảo.
103 Long Tịch Bảo ăn sáng xong, thỏa mãn xoa xoa cái bụng nhỏ, meo meo nói: "No bụng a, ăn thật ngon nha. "Tiêu Lộ Trúc buồn cười nhìn cô, cưng chìu nói : "Ăn no chưa? Ăn thêm chút nữa đi.
104 Hắc Viêm Minh đi tới trước mặt hai cô gái ‘khả nghi’, mới phát hiện, ‘thần bài’ của Las Vegas đồng thời là ‘bố già Las Vegas’ Nam Cung Viễn cũng ở đây.
105 "Ô ô…vậy làm sao bây giờ? Bảo Bảo, em muốn Triệt, em muốn Triệt, em muốn gặp anh ấy, ô ô, em muốn về nhà. " Viên Cổn Cổn mới vừa ngừng khóc một chút giờ lại bắt đầu hồng hồng đôi mắt… "Được được được, về nhà về nhà, yên tâm, lần này em không muốn về nhà cũng không được, nhanh nhất tối nay, chậm nhất ngày mai, sẽ có người đến ‘ nhận ’ chúng ta về nhà, đừng khóc, nghe lời.
106 Một lúc sau, Long tịch bảo đỏ mắt nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn tội nghiệp mà nói "Viễn thúc thúc, cháu chắc là mai sẽ có người đến ‘nhận’ cháu về, nhưng cháu thật sự rất luyến tiếc người cùng dì Trúc, thúc về sau có rãnh rỗi nhất định phải đến Long gia thăm ta, có được không?"“Được, ta có thời gian rãnh sẽ đến thăm cháu, đừng khóc” Nam Cung Viễn thay cô lau đi nước mắt trên mặt.
107 Las Vegas vào buổi tối được bao phủ bởi vô số những ngọn đèn rực rỡ, khắp nơi đều là cảnh tượng xa hoa truỵ lạc, khắp nơi có thể nhìn thấy những ‘giao dịch tà ác’, bất luận là trên thân thể, hay là trên súng ống, thuốc cấm.
108 Cặp sinh đôi hung hăng nhìn chằm chằm cô bé nào đó rất ‘phô trương’, ánh mắt lạnh lẽo này cơ hồ muốn đâm thủng cô, cô chẳng những to gan lớn mật dám đến Las-Vegas, dám đến sòng bạc, còn không biết có quan hệ gì với ‘Thần Bài’, đáng giận nhất là… cô một chút cũng không biết hối lỗi!Long Tịch Bảo bị ánh mắt của bọn họ ép lui về phía sau từng bước một, nhìn Nam Cung Viễn ở cách đó không xa, co cẳng chạy, giống như luyện khinh công… Thật là đáng sợ a, ánh mắt của bọn họ… núp ở sau lưng Nam Cung Viễn, Long Tịch Bảo khiếp sợ thét lên: "Chú Viễn, cứu cháu với.
109 Nam Cung Viễn nhìn bóng lưng của bọn họ, có một loại cảm giác buồn bã mất mát…Nhìn ‘đám người’ vẫn ngồi chồm hổm trên mặt đất ở chung quanh, đầu cũng không quay lại dặn dò: "Sơ tán mọi người, xử lý tốt thi thể, chuyện còn lại các người biết phải làm gì chứ!"Thanh âm lạnh lùng cùng khuôn mặt đáng yêu như trẻ con của ông hoàn toàn không hòa hợp, nhưng người phía sau lại sớm quen rồi.
110 Long Tịch Hiên mặt không chút thay đổi ngồi lên trên giường, cười dịu dàng với cô, sau đó lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai ôm lấy cô, để cho cô nằm sấp ở trên đùi anh, vén váy của cô lên, kéo quần lót của cô xuống, bàn tay cũng không lưu tình chút nào đánh lên cái mông tròn trịa vểnh cao rất xinh xắn của cô, phát ra âm thanh ‘bốp bốp’ rất thanh thúy…Long Tịch Bảo còn chưa phản ứng kịp, chỉ cảm thấy cái mông một trận đau đớn nóng rát, theo phản xạ kêu to… vừa kêu vừa giãy giụa.
111 "A… đau quá", bị xỏ xuyên đau đớn, khiến trong đôi mắt to của Long Tịch Bảo trào ra từng chuỗi nước mắt… Mặc dù cô đã không còn là xử nữ… nhưng… vẫn không thể chịu được vật ‘khổng lồ’ của anh…"Đau quá, đừng… đừng mà", người nào đó khóc thét lên.
112 Long Tịch Bác ngẩn người, không biết nên nói gì…"Lúc vừa mới bắt đầu ‘điều khiển nước’, cần có sự hỗ trợ của ‘Lệ Thạch’, ta đã đem nó làm thành bông tai, con với Hiên mỗi người một cái.
113 Long Tịch Bác có chút không dám tin nhìn về phía khuôn mặt bình tĩnh của Long Phi Tịch, nói như vậy… cha là từ thời cổ đại xuyên không đến thời hiện đại sao? Nhưng nếu lúc ở thời cổ đại ông đã không còn hy vọng muốn treo cổ tự sát, tại sao đến hiện đại lại không nghĩ đến chuyện đó chứ?Còn có… nếu như cha thật sự yêu Phượng Vũ Mặc, người mẹ ‘điên rồ’ đến đáng sợ của bọn họ như vậy, tại sao lúc trước lại phong lưu hoa tâm như thế chứ? Nghe nói tin đồn tình cảm trước kia của cha nhiều muốn nổ tung, gần như mỗi ngày lại đổi một cô bạn gái…"Con muốn biết ta đến nơi này, tại sao đột nhiên lại có hi vọng tiếp tục sống phải không?"Long Phi Tịch uống một ngụm trà, vẫn là giọng nói nhàn nhạt.
114 Trong phòng…Long Tịch Hiên nhìn Long Tịch Bảo khuôn mặt đầy nước mắt, ngủ mê man, liền ôm lấy cô đi về phía phòng tắm, nhẹ nhàng ôm cô đi vào bồn tắm nước ấm, đổ ra một chút tinh dầu, dịu dàng thay cô xoa bóp toàn thân.
115 Long Tịch Bảo nức nở nghẹn ngào nhìn anh, không nói lời nào. "Tụi anh nói em là người của tụi anh, là bởi vì yêu em, cũng bởi vì loại yêu này, loại quan tâm này, tạo thành một loại tâm tình gọi là tham muốn chiếm giữ, em có hiểu không? Đổi lại góc độ mà nói, anh và Bác cũng là người của em, em không cần phải động đao động thương, thậm chí không cần bỏ ra một chút hơi sức nào, chỉ cần mấy câu nói thì có thể làm cho tụi anh dấn thân vào địa ngục, em có hiểu không?"Đôi Ưng Mâu của Long Tịch Hiên không hề chớp mà nhìn cô, nhẹ nhàng nói.
116 Long Tịch Hiên tự mình mặc quần áo tử tế, lại đi đến tủ quần áo chọn áo ngủ thoải mái cùng đồ lót mặc vào cho Long Tịch Bảo xong, ôm cô vào phòng tắm, giúp cô đánh răng, rửa mặt, mà Long Tịch Bảo thì giúp anh cạo râu, hai người rửa mặt xong, Long Tịch Hiên ôm cô nhẹ nhàng ngồi lên trên giường mềm mại, xoa đầu cô, dịu dàng nói: "Phải ngoan a, nhớ lời anh đã nói với em.
117 Long Tịch Bác kích động hôn cục cưng đang ngồi trên đùi anh, bàn tay có chút vội vàng xoa nhẹ bầu ngực trắng nõn của cô…"A…" Long Tịch Bảo không khỏi rên rỉ ra tiếng, hơi ngẩng đầu lên, lộ ra cái cổ mảnh khảnh…Long Tịch Bác thừa dịp hôn lên cái cổ trắng ngần của cô, để lại ấn ký ở trên đó…Long Tịch Bảo có chút mê loạn đôi mắt sáng nửa mở, mặc cho anh đốt lên ‘ngọn lửa nhỏ’ kỳ quái trên người mình.
118 Sáng sớm hôm sau, Long Tịch Bác chậm rãi tỉnh lại, ngắm cục cưng vẫn đang ngủ say sưa, cưng chiều hôn một cái lên gương mặt của cô, lấy ra thuốc mỡ trong tủ đầu giường, nhẹ nhàng bôi khắp nơi trên người cô, lại lấy ra thuốc mỡ Bạc Hà tiêu sưng xoa lên cái mông tròn vẫn sưng đỏ không chịu nổi của cô, sau đó cất thuốc đi, dịu dàng đắp kín chăn cho cô, vuốt vuốt mái tóc dài có chút xốc xếch của cô, rồi mới đứng dậy rửa mặt, chuẩn bị đi tìm Long Tịch Hiên, nói cho cậu ấy biết chuyện mà anh biết, thuận tiện thảo luận một chút làm thế nào để Tịch Nhi và Nam Cung Viễn nhận thức nhau.
119 "Bảo Bảo, dậy đi. " Long Tịch Hiên dịu dàng vỗ nhẹ cục cưng đang ngủ say. Long Tịch Bảo hơi nhíu lông mày, "Đừng ồn ào… đang ngay chỗ đặc sắc…"Cặp sinh đôi không hẹn mà cùng nhíu mày, nhìn cô gái nhỏ trên giường… Long Tịch Hiên lại nhẹ nhàng đẩy cô một cái, "Bảo Bảo, dậy ăn cơm.
120 Long Tịch Bảo ảo não nhìn khuôn mặt ‘than khóc thảm thiết’ của Phượng Vũ Mặc… không nhẫn tâm… liền muốn xông tới ‘cứu người’…Long Tịch Bác ôm chặt cô, lạnh giọng nói: "Em vẫn nên chăm sóc tốt cho chính mình đi, cơm nước xong lại tính sổ với em.