21 Hôm trước, Liễu thị đưa Như Nương lên trấn trên, Như Nương chọn mấy tấm vải tốt nhất, màu sắc tươi sáng, tất cả là màu mà các cô nương thích mặc. Liễu thị thấy nàng chọn cho chính nàng, lên không nghĩ nhiều, mãi đến khi thấy Như Nương chọn tơ lụa màu xám, nàng mới hỏi Như Nương mua màu này làm gì.
22 Mang theo tâm trạng phức tạp, A Kết quay về sương phòng. Đệ đệ không nghe lời, đi ra bên ngoài, muội muội cũng coi như khôn khéo, ở lại trong thư phòng, A Kết muốn yên tĩnh một mình, ngồi ở gian ngoài sương lqd phòng, bất an không yên.
23 Lâm Hiền làm cho con lộc cái một lều ở trong sân, một mặt là tường, ba mặt còn lại là hàng rào, được dựng lên bằng gỗ, vừa cao lại vừa giam chặt. Lâm Trọng Cửu vô cùng vui vẻ địa, ngày nào, sớm hay muộn cũng đi ra bờ sông,vào trong rừng bẻ cành cây vẫn còn lá xanh cho lộc cái ăn.
24 Ngày hè chói chang, thời gian thoải mái nhất là lúc sáng sớm và chiều tối khi gió thổi vi vu, mát lạnh. Trong nắng sớm mờ mờ, ngựa đen cúi lqd đầu ăn cỏ, Triệu Trầm ngồi trên lưng ngựa nhìn nước sông chảy róc rách theo dòng, nhàn nhã hưởng thụ khoảnh khắc nhàn nhã nhất trong ngày.
25 Đôi khi đau đớn khiến người ta tuyệt vọng, tuyệt vọng đến mức không có tâm trạng nào để sống, nhưng có rất nhiều lqd chuyện có thể kéo con người từ trong sự tuyệt vọng trở về hiện thực.
26 Mùng hai tháng bảy là ngày Lâm Trọng Cửu được sinh ra. Phu thê Lâm Hiền vô cùng yêu thương nữ nhi và nhi tử, năm nào, khi tới ngày sinh của ba người, cùng vô cùng náo nhiệt.
27 Nhìn chữ như thấy ngườiChữ Triệu Trầm cũng giống như con người hắn, khiến người ta cảm nhận được sự uy hiếp vô hình, không cho phép người khác khinh thường.
28 Editor: ViviTuy ngạc nhiên nhưng từ đầu tới cuối, vẻ mặt của hắn lại trái ngược hoàn toàn, dưới ánh mắt nóng bỏng của hắn, A Kết nhanh chóng lấy lại tinh thần, không nói một lời, đi về phía phòng bếp.
29 Đối với thiếp mời của Triệu gia, Liễu thị vô cùng bất ngờ, nhưng ngẫm lại, Triệu công tử đếnnhà mình vài lần, mở miệng một lqd tiếng bá phụ bá mẫu, hai nhà qua lạicũng là bình thường.
30
A Kết chưa hề nghĩ bản thân thực sự gặp mặt Triệu phu nhân.
Mẫu thân nói người lần đầu gặp mặt Triệu phu nhân đã cảm thấy sững sốt,tưởng là tiên tử hạ phàm, muội muội cũng khen nàng không dứt miệng.
31 Tiếng vó ngựa đi xa, A Kết cũng từ trong sương phòng đi ra, bắt gặp mẫu thân vừa cười vừa trở về, ngạc nhiên nói:"Nương, vừa rồi hắn tới làm gì?" Cũng chỉ có hắn cưỡi ngựa đến đây, hơn nữa khi mẫu thân ra ngoài nang còn nghe thấy tiếng của đệ đệ.
32
A Kết che mặt, lần cuối cùng vì nhớ lại thanh mai trúc mã mà khóc thành tiếng.
Ninh thị ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng vỗ vai nàng: "A Kết, không nên oán hận, ít nhất đã có thời điểm hắn tốt với con, khi đó hắn thật tâm, con cũng thật sự hạnh phúc đúng không? Con chỉ cần tự nhủ với mình, Mạnh Trọng Cảnh mà con thích đã chết, con không cần lời giải thích, hắn cũng chẳng nên xuất hiện nữa, con có thể tiếp tục thích hắn, hoài niệm việc từng là thanh mai trúc mã, nhưng những điều đó cùng việc Mạnh Trọng Cảnh cưới nữ nhân khác cũng không liên quan, hiểu không?"
A Kết vừa khóc, vừa gật đầu.
33 Có hai bóng người trước sau đi trên đường nơi rừng núi ít ai lui tới. Dẫn đầu là nam nhân đen gầy, trong tay cầm gậy gỗ mở đường, phía sau là một phụ nhân có khuôn mặt trắng toát khoảng chừng ba bốn mươi tuổi, thân thể cường tráng nên dù cõng một cô nương cũng không gặp khó khăn.
34 Tiếng vó ngựa đi xa, A Kết cũng từ trong sương phòng đi ra, bắt gặp mẫu thân vừa cười vừa trở về, ngạc nhiên nói:"Nương, vừa rồi hắn tới làm gì?" Cũng chỉ có hắn cưỡi ngựa đến đây, hơn nữa khi mẫu thân ra ngoài nang còn nghe thấy tiếng của đệ đệ.
35 Cuối cùng A Kết không chịu đựng được. Sau một ngày lo lắng hãi hùng, rồi lại phải đề phòng nam nhân này, cố gắng chống đỡ đến nửa đêm, lúc này nhắm mắt lại thì tất cả mệt mỏi ập đến, nàng thiếp đi.
36
Đến thôn thì đại đa số người ta vừa mới bắt đầu chuẩn bị cơm trưa. Mẹ con Liễu thị thì ở trấn trên dùng cơm, trễ một ít mới trở về.
Triệu Trầm ôm Lâm Trùng Cửu xuống ngựa, lắc lắc ống trúc trống không: "Tiểu Cửu đi cho ta chút nước, ta hơi khát.
37
Có hai bóng người trước sau đi trên đường nơi rừng núi ít ai lui tới.
Dẫn đầu là nam nhân đen gầy, trong tay cầm gậy gỗ mở đường, phía sau là một phụ nhân có khuôn mặt trắng toát khoảng chừng ba bốn mươi tuổi, thân thể cường tráng nên dù cõng một cô nương cũng không gặp khó khăn.
38 Lời còn chưa dứt, hắn đã đi đến trước mặt A Kết ngồi xuống, nhanh nhẹn cởi khăn vải trên mặt nàng. A Kết vẫn đang nhìn chằm chằm nam nhân đen gầy, thấy hắn lặng lẽ đứng lên, A Kết kinh hãi, quay đầu trốn tránh, nhắc nhở Triệu Trầm mau tránh ra.
39 Thu hoạch lạc xong thì đến mùa bắp ra quả, trong nửa tháng thu hoạch này Lâm Hiền thật sự rất bận rộn, cũng may có con rể luôn giúp hắn làm việc. Đợi cho đến khi lạc được thu hoạch xong phơi khô trong sân, bắp cũng được mang lên nóc nhà hong nắng thì công việc thu hoạch năm nay chính thức chấm dứt.
40
Cuối cùng A Kết không chịu đựng được.
Sau một ngày lo lắng hãi hùng, rồi lại phải đề phòng nam nhân này, cố gắng chống đỡ đến nửa đêm, lúc này nhắm mắt lại thì tất cả mệt mỏi ập đến, nàng thiếp đi.