101 Editor: Nguyệt
Lúc Quan Cẩm mơ màng ngủ, đột nhiên có tiếng người phá cửa.
Nửa đêm, âm thanh nghe như đến đòi nợ. Quan Cẩm bực bội khó chịu chạy ra mở cửa.
102 Editor: Nguyệt
“Tra được chưa?” Quan Cẩm thấy Đinh Đinh và Cố Tương một trước một sau bước vào.
“Đinh Đinh đã ra tay thì gạo xay ra cám. ” Đinh Đinh nhảy chân sáo vào phòng, “Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán, người này trước đây không có công ty đại diện nên không tra được ghi chép gì.
103 Editor: Nguyệt
Lần này, giới truyền thông đăng tin tử tế trung thực đến mức làm người ta không dám tin. Nhưng quần chúng có quyền tự do ngôn luận, cho nên trên mạng lại nháo nhào lên.
104 Editor: Nguyệt
“Ồn chết đi được! Sao chưa hết hả giời!” Quan Cẩm cau mày nhìn trời đêm bên ngoài lúc sáng lúc tối.
Bụp bụp! Một quả pháo hoa nở bung trên nền trời đêm.
105 Editor: Nguyệt
Quan Cẩm thấy sự việc đang dần mất kiểm soát, chưa bao giờ thấy hốt hoảng như bây giờ.
“Lục Vân Dương, anh nói mà không giữ lời à, tên nào bảo không làm đến cuối hả?” Quan Cẩm rướn cổ, lườm người đang đè lên mình.
106 HỒ SƠ VI: TĨNH THỦY THÂM HÀN
Editor: Nguyệt
Trở lại làm việc sau kỳ nghỉ đông và nghỉ tết, không có vụ án nào nên tổ chuyên án lại thành một đám rảnh rỗi bị các phòng ban khác ghét bỏ.
107 Editor: Nguyệt
Buôn chuyện là hoạt động không bao giờ thiếu của tổ chuyên án.
“Âu Thần, cái tên này sao nghe quen thế nhỉ?” Cố Tương nhíu mày, cẩn thận tìm lại trong ký ức.
108 Editor: Nguyệt
Thiếu niên mở mắt ra. Ánh mắt vốn mê mang chợt rõ ràng trở lại.
Ngồi trên thuyền váng đầu buồn nôn qua hai ngày, cuối cùng bị người ta nhét cho thuốc gì đó, hoàn toàn mất ý thức.
109 Editor: Nguyệt
Ôn Tĩnh Hàm ngồi trên giường, bưng bát cháo lặng lẽ ăn. Âu Thần tựa người vào chiếc sofa đặt bên cửa sổ, chăm chú nhìn anh, tựa như đang thưởng thức một bức họa.
110 Editor: Nguyệt
Hai vợ chồng, à nhầm, hai chồng chồng lần thứ hai xuất phát, đi đến bệnh viện số 3.
“Tôi nghĩ lúc về phải bước qua chậu than hoặc tắm lá bưởi gì đó mới được.
111 Editor: Nguyệt
Những ngày không thấy ánh mặt trời trôi qua rất nhanh, nhoáng cái đã hơn một năm. Ôn Tĩnh Hàn dường như quên đi mục đích của mình, sắm vai một tiểu tình nhân tội nghiệp lại ngoan ngoãn, thành lập tình hữu nghị cách mạng với Tưởng Thư và trung khuyển nhà anh ta, thỉnh thoảng đi chọc con mèo thích xù lông lại không có móng vuốt Mặc Nhiên.
112 Editor: Nguyệt
Hôm sau, lúc bước vào quán, Ôn Tĩnh Hàm phát hiện có gì đó hơi loạn. Rất nhiều người không biết đang bàn tán cái gì, sắc mặt thay đổi thất thường khác nhau.
113 Editor: Nguyệt
Cuối cùng, Ôn Tĩnh Hàn về phòng một mình, chui vào trong chăn. Lâu sau cậu mới thò đầu ra thở sâu một hồi. Dường như có gì đó đã chệch khỏi đường ray.
114 Editor: Nguyệt
Ôn Tĩnh Hàm đứng bên quầy bar, lòng thấy bồn chồn. Một bên là kẻ địch đột nhiên thổ lộ, một bên là nhiệm vụ tạm thời chưa có tiến triển.
115 Editor: Nguyệt
Công tước nói một câu đó rồi nửa cười nửa không đứng dậy rời đi, để lại Ôn Tĩnh Hàn ôm một bụng tức không có chỗ trút và người mặc áo đen hai mắt nhìn nhau.
116 Editor: Nguyệt
Ôn Tĩnh Hàn ngậm đầy miệng mỳ ống, vừa nhai vừa nhìn chằm chằm vào ngài công tước ngồi đối diện đang cẩn thận tỉ mỉ xắt thịt ba chỉ, lòng thầm phỉ nhổ hắn trong ngoài bất nhất, giả vờ lịch thiệp.
117 Editor: Nguyệt
Ở khoảnh đất trống đằng sau biệt thự, có một nhóm người quây thành vòng tròn, ở giữa có một người đàn ông trẻ dáng người gầy nhưng cơ bắp săn chắc bị trói chặt vào cột gỗ.
118 Editor: Nguyệt
“Ê ê, anh có biết đường thật không đấy, đi gần một tiếng rồi mà đến con chim còn chả thấy chứ đừng nói gì đến người. Ông đây không đi nữa!” Ôn Tĩnh Hàn đặt mông ngồi xuống đất, nhất quyết không chịu đi.
119 Editor: Nguyệt
Khi Ôn Tĩnh Hàn mở mắt ra lần nữa đã quay trở lại thế giới hiện đại.
“Tôi ngủ bao lâu rồi?” Cậu hỏi với giọng khàn khàn.
Công tước ngồi bên giường nhìn cậu, vẻ mặt có chút nghiêm trọng: “Một ngày một đêm.
120 Editor: Nguyệt
Khi cái chân của Ôn Tĩnh Hàn gần khỏi, cậu được chuyển về khách sạn. Lúc ra viện, cậu lưu luyến mãi không chịu buông khung cửa ra, biểu đạt tình yêu chân thành to lớn như nước sông đổ về biển của mình với căn phòng bệnh này, làm đám người áo đen đến đón cậu tưởng cậu không bị thương ở chân, mà là ở đầu.