81 Editor: Nguyệt
Quan Cẩm ngồi bên bể bơi trên tầng bốn, nhìn mặt nước trầm tư suy nghĩ về màn phá án vừa rồi. Mặt nước phản xạ ánh nắng mặt trời, từng tia sáng nhỏ vụn long lanh như những mảnh manh mối hỗn độn trong đầu hắn.
82 Editor: Nguyệt
Ba người nhà họ Phương vừa bước vào phòng ăn lại nghe được một tin không mấy khả quan.
Phương Sâm thở dài: “Sóng gió vừa qua, bão táp lại đến.
83 Editor: Nguyệt
Quan Cẩm ngồi dưới sàn phòng sách báo, cúi đầu tập trung tinh thần đọc cuốn sách trong tay.
“Tôi nghe Elena nói em đang ở phòng sách, còn tưởng cô ấy nói đùa.
84 Editor: Nguyệt
Công tước Canterbury đeo cái mặt lạnh lùng hỏi: “Có nhiều thời gian như vậy, ngươi có cần phải đến lúc 4 giờ sáng để nói chuyện với ta không?”
“Tôi nghĩ thời điểm này ngài đã làm xong chuyện muốn làm, mà vẫn chưa đi ngủ, vừa đúng lúc.
85 Editor: Nguyệt
“Em lại không ăn sáng à?”
Lúc Lục Vân Dương vào, Quan Cẩm đang thu thập trang bị.
“Ăn rồi. ” Quan Cẩm tiếp tục công việc.
“Em đây là … có manh mối rồi? Em không định đơn thương độc mã hành động đấy chứ.
86 Editor: Nguyệt
Khi Quan Cẩm mở bừng mắt ra, hắn thấy trần nhà trắng xóa, bức tường trắng xóa, cái chăn trắng tinh, và Ôn Tĩnh Hàn.
Sống lại lần nữa à?
Ôn Tĩnh Hàn ngồi bên cạnh mắt lim dim ngủ gà gật nghe được động tĩnh trên giường, lập tức mở mắt ra.
87 Editor: Nguyệt
Quan Cẩm cứ thế ngồi trước mộ ông già, vừa uống cà phê vừa để đầu óc phiêu đãng.
“Nhóc, sau này mang một cô mông to về, sinh một đám trẻ cho ông già này tiêu khiển đi!”
“Cái gì? Thích nam? … Vậy mang một cậu trai mông vểnh về đi, a ha ha …”
Quan Cẩm bật cười.
88 Editor: Nguyệt
Nhoáng cái Quan Cẩm đã về nước được hơn hai tháng. Sắp đến cuối năm, còn khoảng một tháng nữa là đến Tết âm lịch.
Ấn tượng của Quan Cẩm về Tết truyền thống chỉ là dãy đèn ***g đỏ và màn múa lân ở phố người Hoa.
89 Editor: Nguyệt
Lục Vân Dương và Quan Cẩm một trước một sau bước vào văn phòng, một lần nữa trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người.
“Nghe nói anh cũng bị bệnh? Sắc mặt đúng là không tốt lắm.
90 HỒ SƠ V: PHIM KINH DỊ
Editor: Nguyệt
Mọi chuyện bắt đầu từ một tin tức bên lề trên một tuần san giải trí nổi tiếng.
Sau khi theo đuổi được Nhạc Phàm, Kim Mạch Long rất an phận thủ thường.
91 Editor: Nguyệt
Trịnh Phi và Cố Tương trước tiên ngăn lại những người khác đang định chạy lên xem.
Nhạc Phàm với Quan Cẩm lại gần xem xét, không khỏi lạnh người.
92 Editor: Nguyệt
Lục Vân Thâm nhích lại gần, giọng trầm thấp nói: “Vân Dương gọi điện cho anh, nói chỗ em quay phim xảy ra án mạng, em bị hoảng sợ. ”
Nhan Khanh xoay người lại đối diện với Lục Vân Thâm: “Em đâu phải làm từ sứ.
93 Editor: Nguyệt
Cuối cùng, Lục Vân Dương và ‘vợ’ vẫn bị anh cả Lục ném ra khỏi cửa.
Quan Cẩm lại không giận, vui vẻ nói: “Nếu anh trai anh ngày nào cũng dạy dỗ anh thế này thì tôi rất vui lòng làm khán giả.
94 Editor: Nguyệt
Hôm sau, lúc ăn sáng, Quan Cẩm do dự một chút rồi nói: “Hôm qua tôi đến trường quay, kết quả lại gặp chị dâu anh ở đó. ”
Lục Vân Dương kinh ngạc ngẩng đầu lên: “Nhan Khanh cũng ở đó? Nhưng, em yêu, đó không phải chị dâu của anh, mà là của chúng ta.
95 Editor: Nguyệt
“Nhan Khanh không nhớ ra bất kỳ chuyện gì đặc biệt, gần đây cũng chẳng đắc tội ai. Không lẽ bông hoa hồng đó chỉ là một trò đùa dai?” Quan Cẩm cùng Lục Vân Dương đi từ tập đoàn giải trí Kinh Thiên ra, vừa đi vừa nói chuyện.
96 Editor: Nguyệt
“Thời gian tử vong ít nhất là hai tiếng trước. ” Pháp y kiểm tra đơn giản xong, đi qua nói, “Nguyên nhân dẫn đến tử vong là ngạt thở do tác nhân vật lý, trên cổ có vệt dây, mắt xung huyết.
97 Editor: Nguyệt
“Theo lời người đại diện của Quách Tử Chân và nhân viên đoàn phim hợp tác với cậu ta, Quách Tử Chân dạo này rất thuận lợi, thích đi rêu rao khắp nơi.
98 Editor: Nguyệt
Nghe Quan Cẩm báo cáo xong, Ôn Tĩnh Hàn gọi mọi người đến họp.
“Căn cứ vào những gì chúng ta điều tra được, những người không có bằng chứng chứng minh mình không có mặt tại hiện trường xảy ra án mạng ngoài quan hệ hợp tác ra không còn mối liên hệ nào khác hay có mâu thuẫn với Quách Tử Chân và Triệu Kỳ.
99 Editor: Nguyệt
Màn đêm bao phủ cả thành phố New York. Nhưng ánh đèn vẫn rạng rỡ.
Lục Vân Dương ngồi một mình trong phòng, nhìn chằm chằm chiếc bánh sandwich cá đang tỏa hương thơm đặt trên bàn.
100 Editor: Nguyệt
“Mẫn Ngôn tìm bừa một lý do là có thể dẹp yên chuyện này. Em đừng để trong lòng. Truyền thông chỉ toàn sợ thiên hạ không loạn, thích bắt gió bắt bóng.