Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 116 0-1161: Nguyên Nhân.

Chương trước: Chương 1158 -1159: Thần Cấp, Long Dương.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1160-1161: Nguyên nhân.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Share by MTQ

Chương 1161: Nguyên nhân. (2) nguồn

Thậm chí ngay cả Lâm Phỉ, khi đối mặt hắn cũng có tự tin tuy rằng bản thân không phải đối thủ của nàng, thế nhưng cũng không kém xa.

- Coi như không tệ.

Thái độ của Long Dương đột nhiên quay ngoắt ba trăm sáu mươi độ, nói một câu không tệ, trên mặt không ngờ lại xuất hiện nụ cười. Đương nhiên, nụ cười này trong mắt Lâm Dịch ít nhiều cũng mang theo một ít khinh thường.

Ánh mắt Lâm Dịch lóe lên bất định, một lát sau mới cúi đầu khẽ thở dài, trên mặt xuất hiện nụ cười tự giễu:

- Long Dương đại nhân quả nhiên mạnh mẽ, Lâm Dịch tự biết không thể địch lại...Buồn cười Lâm Dịch lại tự đại, khinh thường cường giả Thiên Giới, hiện tại mới biết bản thân mình cũng chỉ là ếch ngồi đáy giếng mà thôi...

Nhìn Lâm Dịch tự mình châm biếm, Long Dương cũng ngậm miệng không nói gì, trong mắt mang theo nụ cười nghiền ngẫm nhìn Lâm Dịch.

Lâm Dịch ngừng lại một chút, rồi lại hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn về phía Long Dương, thở ra một hơi rồi vừa cười vừa nói:

- Nhưng nếu như Long Dương đại nhân cho rằng như vậy có thể dọa được Lâm Dịch, vậy đại nhân cũng sai rồi. Đến đây đi, có thể chết trong tay Long Dương đại nhân, Lâm mỗ cũng có vốn để tự ngạo rồi.

Ánh mắt Long Dương lóe lên, lẳng lặng nhìn Lâm Dịch.

Một lúc lâu sau, Long Dương cũng ngẩng đầu lên, nhìn về phương xa. Dưới ánh mắt hồ nghi của Lâm Dịch, trên mặt hắn lại nở nụ cười.

- Đi về phía Tây Bắc ba ức km, sẽ tìm thấy thứ mà các ngươi muốn tìm. Bằng vào thần thức của ngươi, ta nghĩ muốn tìm thấy bọn chúng cũng không khó khăn cho lắm...Về phần vị diện Gia Nhĩ Ba Tư ngươi có thể yên tâm, ta bảo đảm nó không sao...Thanh Long Bảo, Huyền Đông Thiên...Ha ha...

Giọng nói của Long Dương trở nên ôn hòa mà không mất đi hào khí của nó, dưới ánh mắt ngạc nhiên của Lâm Dịch, quang trụ màu vàng trên không trung xuất hiện, bao phủ toàn thân Long Dương. Khi lời vừa dứt, thân hình của Long Dương đã biến mất không còn hình dáng.

Bầu trời khôi phục lại như cũ, bầu trời xanh thẳm lại xuất hiện. Lâm Dịch ngây người trên không trung một lúc lâu sau mới phục hồi lại tinh thần.

Lâm Dịch không khỏi gãi dầu, có chút không hiểu tại sao đối phương đột nhiên làm khó dễ, sau đó lại đột nhiên chuyển biến thái độ...Rốt cuộc là đã xảy ra chuyên gì?

Suy nghĩ nửa ngày, Lâm Dịch thẳng thắn buông tha.

- Những cường giả Thần Cấp này suốt ngày đều làm ra vẻ thần thần bí bí...Chỉ là nếu như vị diện Gia Nhĩ Ba Tư an toàn, vậy mục đích của ta cũng đã đạt được. Phía Tây Bắc ba ức km...Ài. tuy rằng rất xa, thế nhưng cũng nhất định phải đi xem a...

Thân thể Lâm Dịch dần dần khôi phục lại trạng thái bình thường. Hắn cúi đầu nhìn qua y phục đã rách nát, có chút bất đắc dĩ...Thú Văn Chi Nguyên quả thực vô cùng lợi hại, thế nhưng mỗi khi dùng nó thì y phục cũng rách nát, thực là bất đắc dĩ a.

Thân hình hắn nhoáng lên, hóa thành một đạo quang mang, biến mất không còn hình bóng...

Trên không trung, trên mặt một cái gương hình tròn, biểu hiện hình ảnh Lâm Dịch vừa rồi mới rời khỏi.

- Vừa rồi ta biểu hiện có tốt không?

Một giọng nói tùy tiện vang lên, có vẻ vô cùng đắc ý.

Nếu như Lâm Dịch ở chỗ này, nhất định có thể nghe được...Tuy rằng trong giọng nói có chút không thích hợp, thế nhưng đây chính là giọng của Long Dương.

Xa xa, thân hình Long Dương hiện ra.

- Tốt nhất là ngươi nên xem lại bản thân mình đi a...Quả thực nhìn không ra Lâm Dịch kia, lại có năng lượng tinh huyết của Bạch Hổ đại nhân, không ngờ lại tốt số như vậy?

Không đợi Long Dương mở miệng, một giọng nói lười biếng đã cắt đứt âm thanh của hắn. Long Dương quay đầu nhìn lại thì thấy một nam tử mang theo khí tức lười biếng đi tới.

Đồng dạng cũng là một cường giả Thần Cấp, khí chất của tên này lại là lười biếng, thế nhưng cũng là một mỹ nam. Trên trán trơn nhẵn của hắn, cũng có một ấn ký phức ạp.

- Khái khái...Ta nói ngươi đừng có châm chọc ta nữa được không?

Sắc mặt Long Dương tức thì đỏ lên, ho khan vài tiếng, có chút xấu hổ nói. Tên nam tử kia ngáp một cái, không thèm để ý tới hắn.

Long Dương chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn hắn.

- Được rồi, đừng náo loạn nữa, nói tới chính sự đi...Long Dương, cảm giác thế nào?

Giọng nói ôn hoà mà trầm thấp vang lên, Long Dương quay đầu lại, ở một địa phương cách hắn không xa, một người tướng mạo uy vũ, thân hình cao lớn đang nhìn về phía hắn. Người này vóc người lực lưỡng, thân hình vô cùng hoàn mỹ, thắt lưng rộng, tỏa ra mị lực cực hạn. Trên trán hắn cũng có một ấn ký phức tạp.

Long Dương thấy hắn nói như vậy, cũng thu hồi dáng vẻ vui đùa, nở nụ cười, gật đầu nói:

- Tuy rằng có chút non nớt, thế nhưng quả thực không tồi...Không hổ là người của Hổ Thần đại nhân a.

Nói xong hắn giơ tay lên...Lúc này mới phát hiện ra, cánh tay phải vừa rồi trắng noãn như ngọc, hiện tại lại sưng phù lên...Thân thể của cường giả Thần Cấp, không có chút khoa trương nếu nói, ngay cả tinh thạch kiên cố nhất cũng không thể so sánh được...Có thể khiến cho thân thể như vậy xuất hiện tình huống sưng phù, tùy thời bị phá hủy...Có thể nghĩ tới lực lượng mạnh mẽ bao nhiêu.

- Ồ?

Tên nam nhân thân thể lực lưỡng kia hơi nhíu mày, trên trán xuất hiện một chữ "xuyên.

sau đó nói:

- Hành động lần này, hẳn là có thể giúp cho hắn một chút...Biên giới Huyền Đông Thiên tình huống sao rồi?

Tên nam tử kia sau khi hỏi cũng nhìn về phía người có dáng vẻ lười biếng kia, người này lại ngáp một cái, sau đó tùy ý nói:

- Phỏng chừng bọn họ lần này tập kích Gia Nhĩ Ba Tư diện vị, hẳn đã phát hiện ra thứ gì đó.

Tên nam tử kia gật đầu, rồi lập tức khẽ thở dài một tiếng:

- Quyền chủ động hiện tại đều nắm trong tay Huyền Đông Thiên. Điều duy nhất hiện tại chúng ta có thể làm chính là hỗ trợ Lâm Dịch mau chóng trưởng thành, khiến cho vị trí của Bạch Hổ Thần và Hắc Long Thần đại nhân trở về vị trí cũ...Sáu vạn năm...Đã qua một nửa rồi a.

Lời của hắn vừa ra khiến ấy người khác đều gật đầu, nhíu mày.

Một lúc lâu sau, Long Dương đột nhiên mở miệng nói:

- Được rồi, vì sao không gặp được Hân Dao?

Tên nam nhân có vẻ lười biếng kia cười lạnh một tiếng nói:

- Ngươi khi dễ phu quân người ta, lại còn muốn người ta ở chỗ này cho ngươi nhìn sao? Phỏng chừng hiện tại nàng phải đi bồi tiếp phu quân của nàng rồi a.

- Ách.

Long Dương kinh ngạc, lập tức lắc đầu cười khổ, nhìn về phía hắn:

- Chuyện khi dễ này, quả thực ta không muốn làm thêm nữa.

Ở một địa điểm cách đó mấy nghìn km, một địa phương ít có dấu chân người xuất hiện.

Ở nơi này có ít người xuất hiện, đơn giản là vì ở Đông Nam Thiên mọi người đều biết rõ, ở đây yêu thú thành đàn, hơn nữa đẳng cấp lại không thấp. Tuy rằng số lượng lớn như vậy những vẫn khiến ột số người tự nghĩ thực lực mình không kém muốn đoạt đi nội đan cùng ma hạch trong người bọn chúng...Nhưng một lần lại một lần giáo huấn bằng máu, khiến cho những người kia cũng phải từ bỏ tâm tính tham lam của bản thân mình.

Núi non khổng lồ trôi nổi trên không trung. Nhưng mà rất ít người biết, ở bên trong một chỗ sâu nhất của những ngọn núi khổng lồ này, có một chỗ vô cùng tươi tốt.

Xem tiếp: Chương 1162 -1164: Ngưng Thúy Hải Vực.


Bạn đã đọc thử chưa?

Tiên Phong Đạo Thê

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 68


Đại Đường Tửu Đồ

Thể loại: Quân Sự, Lịch Sử

Số chương: 302


Nha Đầu Đến Đây Với Trẫm

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 51


Bởi Vì Đùa Em Rất Vui

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10