81 Tiễn bác sĩ Giang đi rồi, Ninh Quân Hạo lên phòng của Hoa Ngữ Nông trên lầu, lúc này cô đã được y tá đưa lên giường nghỉ ngơi. Anh đi đến bên giường, sau khi ngồi xuống liền kéo Kính Huyên đến trước mặt mình, giống như cảnh sát đang gặng hỏi người mật báo: “Nói cho ba nghe, vừa nãy chuyện con bảo trong điện thoại rốt cuộc là sao?”“Không phải do con làm mà…” Kính Huyên sợ Ninh Quân Hạo cho rằng mình làm hại Hoa Ngữ Nông ngất xỉu nên vội vàng lắc đầu phủ nhận.
82 “Xin chào các anh chị phóng viên, ngại quá, nếu mọi người có vấn đề gì thì hãy hỏi tôi đây, không cần ngăn cản đường đi của Ninh tổng nữa. ” Sau khi cô gái kia bước xuống xe liền đứng lại, mỉm cười cao giọng nói với mọi người.
83 “Ngừng…Tổng tài ít nhất phải hai mươi phút nữa mới có thể lên đến đây, anh mau nói cho tôi biết một chút đi, những lời Trần Nhược Hồng vừa nói với phóng viên có phải do tổng tài bày kế không?” Thư ký Lý không chịu buông tha cho cơ hội hóng chuyện lần này, cực kỳ cố chấp hỏi.
84 Lúc sẩm tối, Ninh Quân Hạo sắp xếp lái xe đi đến biệt thự Nam Hồ đón mẹ con Hoa Ngữ Nông, lúc này, đám chó săn vốn canh giữ bên ngoài cửa đã giải tán toàn bộ.
85 Người đầu tiên phản ứng là Dương Thải Phân, bà nghe xong lời Kính Huyên nói, lập tức vươn tay ôm bé vào trong ngực, vẻ mặt phẫn nộ nhìn Hoa Ngữ Nông nói: “Cô xem cô dạy cháu ngoan của tôi thành cái dạng gì đây này?”Kính Huyên nghe thấy Dương Thải Phân phê bình Hoa Ngữ Nông, lập tức ngẩng đầu nhìn về phía bà, vẻ mặt khinh bỉ nói: “Bà nội chính là mẹ chồng già chỉ biết bắt nạt con dâu trẻ tuổi xinh đẹp trong truyền thuyết đúng không? Như vậy là không hay đâu…”“Kính Huyên, con mau câm miệng lại, sao có thể nói bà như vậy được chứ?” Hoa Ngữ Nông bị mấy lời nói của Kính Huyên doạ cho sắc mặt tái nhợt cả, vội vàng bắt thằng bé im miệng.
86 “Giờ đã tìm được phương pháp trị liệu rồi, cho nên…”“Có phải cần ghép tủy hay không? Chúng ta có thể đi làm xét nghiệm. ” Nghe vậy, Ninh Húc Đông lập tức đề nghị.
87 “Thật xin lỗi…” Cuối cùng, cô nhỏ giọng phun ra ba chữ kia, rồi cúi thấp đầu, xoay người chuẩn bị rời đi. Ninh Quân Hạo nghe xong ba chữ ấy, thần kinh như bị kích thích, xúc động vọt tới trước mặt cô, nắm lấy cổ tay cô kéo lên trên lầu.
88 Đúng rồi, bây giờ cô đang mang thai, còn chưa đến ba tháng, vẫn trong thời gian nguy hiểm. Ninh Quân Hạo chậm rãi tỉnh táo lại, di chuyển thân thể đang đè trên người cô, nặng nề nằm xuống ngay bên cạnh.
89 “Vậy…Được rồi…” Hoa Ngữ Nông nhìn thấy dáng vẻ không cho thương lượng của Dương Thải Phân, đành cắn môi chuẩn bị đồng ý cho bà đưa Kính Huyên đến công viên giải trí.
90 Hoa Tĩnh Nhàn chưa từng nhìn thấy chị dâu dùng nét mặt và giọng điệu này nói chuyện với mình, khiến bà ta nao núng trong phút chốc, nhưng rất nhanh sau đó liền phục hồi tinh thần lại, vẻ mặt có chút mất tự nhiên, miệng giật giật, đứng dậy rời khỏi ghế salon, trừng mắt nhìn bà một cái rồi xoay người đi đến cửa lớn, muốn ra khỏi nhà.
91 Nghe vậy, nét mặt của Trần Nhược Hồng liền càng u ám hơn, thoáng hiện ra một nụ cười tà ác, cô ta lạnh lùng nói: “Nếu đã thế, tôi càng không thể buông tha cho Hoa Ngữ Nông được….
92 Lúc này, chính giữa phòng khách, làm người điều khiển cho chương trình tối nay, Lâm Tuấn Hiền cầm microphone, đứng dưới ánh đèn thuỷ tinh hoa lệ, nói với toàn bộ khách khứa: “Các vị khách quý, vô cùng hoan nghênh mọi người đến với nhà họ Ninh, tham gia buổi tiệc sinh nhật của Ninh công tử.
93 Ninh Quân Hạo nhìn dáng vẻ cầu xin đáng thương của cô, nhất thời sửng sốt, nhưng cuối cùng anh vẫn nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, bàn tay to ấm áp đặt lên tấm lưng phía sau đã có chút thấm lạnh của cô.
94 “Ông nội, ba, mẹ, mọi người tới rồi…” Nhanh chóng đi đến trước mặt các trưởng bối, Hoa Ngữ Nông có phần kích động kêu lên. Cô thật không ngờ Hoa Thương Hải sẽ đến, việc này có phải chứng tỏ rằng ông đã muốn tha thứ cho cô rồi không?“Vừa mới đến thôi…” La Tố Dung cũng xúc động nắm tay Hoa Ngữ Nông rồi nói: “Ngữ Nhi à, mẹ mừng cho con quá…”“Mẹ, thật xin lỗi, mấy năm qua đã khiến cha mẹ và ông nội phải bận tâm rồi…” Hoa Ngữ Nông có chút áy náy cúi thấp đầu nói.
95 Bữa tiệc sinh nhật khiến cho nhà họ Ninh vốn yên tĩnh bấy lâu trở nên náo nhiệt vô cùng, cũng hoá giải ân oán bảy năm giữa nhà họ Ninh và Hoa thị, còn để Hoa Ngữ Nông nhận được sự chúc phúc của người thân, không thể không nói, bữa tiệc này, đối với nhà họ Hoa hay nhà họ Ninh đều có ý nghĩa vô cùng lớn.
96 Hoa Ngữ Nông cứng người vì lời nói và hành động của anh, cô có thể nghe ra sự bực bội trong lời anh nói, nhưng khi cảm nhận được sức nặng trên cơ thể và hơi ấm từ người anh, cô lại không tự chủ được vươn tay vòng ra sau, đặt lên tấm lưng dày rộng của anh.
97 Đối với kết quả này, Hoa Ngữ Nông cũng không ngoài ý muốn, cô không định bức bách bà ta quá gấp gáp làm gì, vì vậy liền tiếp tục chăm chú dùng cơm của mình, không nói chuyện thêm nữa.
98 “Không… Không có việc gì , nếu cô không uống thuốc thì mời cô xuống dùng cơm, cơm đã sắp chuẩn bị xong rồi. ” Nói đến đây, bà Trương cúi người ý bảo Hoa Ngữ Nông đi xuống cùng mình.
99 Chờ Hoa Ngữ Nông được đưa đến bệnh viện, làm một loạt kiểm tra, xác nhận thai nhi không có việc gì xong, trái tim treo lơ lửng của Ninh Quân Hạo mới hoàn toàn chạm đất được.
100 Hoa Ngữ Nông nhìn ra vẻ khiếp sợ trên gương mặt Ninh Quân Hạo, cô gật đầu, thở dài nói: “Em cũng chỉ mới biết được gần đây thôi, thì ra tai nạn xe của em năm đó đều do một tay cô ta lên kế hoạch.