81 - Thấy tôi thông minh không? Giờ chỉ việc chờ tin vui đến thôi haha! Hân toét miệng cười không che giấu, thủ thỉ kể lại tỉ mỉ cho Duy nghe tường tận sự vụ xảy ra giữa Chi và Trần Duy, vẻ mặt tự hào.
82 Có phải chú thích thêm mức độ đoàn kết, hợp rơ, độ hiểu nhau, linh cảm giữa các thành viên trong gia đình nhí nhố này không? Khi nào, ở đâu, bất cứ hoàn cảnh, ai nấy đều có phản ứng đồng loạt như một.
83 Thiên nằm ngiêng người trên chiếc giường êm ái, chăm chú xem phim trên laptop, chờ Trần Duy tắm xong, định bụng cùng cậu xuống nhà chơi bời một chút. Cửa phòng tắm khẽ mở, Trần Duy cầm khăn lông phủ kín mặt bước ra.
84 Sảnh đường tổ chức hôn lễ trang trọng với những bàn tiệc chuẩn bị chu đáo, tinh khiết với từng tấm rèm trắng mỏng che phủ những khung cửa kính dài từ sàn đến trần nhà, với hương thơm nhẹ nhàng của hoa hồng trắng.
85 Mọi việc lại trở về với nhịp sống thường ngày, quẩn quanh với học, rồi thực hành, rồi các hoạt động ngoại khóa. Dạo gần đây Hân thấy Hải rất chi kỳ lạ.
86 Ngày cuối tuần đẹp trời, không gian thoáng đãng mát mẻ sau cơn mưa đêm, từng phiến lá vẫn còn ướt đẫm, giọt nước nặng trĩu trên ngọn cỏ cứ chầm chậm rơi xuống mặt đất.
87 Cantin trưa thứ hai. Sau khi gây ra vụ tỏ tình chấn động, quy mô nhất, đem độ nổi tiếng của “Rain couple” (tên Hân đặt cho Chi và Trần Duy) lan ra toàn trường, rồi gây bão diễn đàn với màn clip quay lại chi tiết từ đầu đến cuối, hiện tại, các nhân vật lại tập trung ở nơi hẹn cũ.
88 Mấy ngày sau đó, như trẻ nhỏ phạm lỗi, mỗi lần thấy Duy, Hân lại cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng, vừa sợ Duy còn giận tiếp tục dùng cái biện pháp quái đản ấy hành hạ, vừa có chút bối rối không dám nhìn, sợ mới nhìn đã lại tập trung đến….
89 Thông thường, nếu hai người cùng nhau trải qua sinh tử, hay nói nhẹ nhàng hơn là trải qua chuyện gì đó, sát cánh bên nhau, mối quan hệ sẽ sát lại gần nhau, như có sợi dây vô hình gắn kết.
90 - Cậu định làm gì? – Duy mở miệng phá vỡ không khí ngưng đọng đã duy trì khá lâu từ khi Hải xuất hiện - Còn anh, anh đang làm gì? – Hải nhàn nhạt hỏi vặn lại, không tỏ rõ thái độ gì - Không phải việc của cậu! – Duy gằn giọng, cố kiềm nén cơn giận - Anh không thấy Hân không thích hành động của anh sao? Em chỉ làm việc nên làm thôi! – Ngược lại, Hải vẫn giữ được sự bình tĩnh, lạnh lùng, thờ ơ thường ngày, không chút biến đổi - Đó là vấn đề giữa tôi và Hân, tôi sẽ tự giải quyết! Dứt lời, Duy nắm tay Hân, kéo đi.
91 Sân thượng lộng gió, yên tĩnh, tiếng ồn nơi tập trung những sinh viên hoạt động năng nổ không thể vọng lại nơi đây, một góc khuất trong toàn khu trường rộng lớn.
92 - Sao biết tao giả vờ ngủ? Hân phụng phịu ngồi dậy, rõ ràng không hài lòng với Chi - Tao nể tình bạn bè mấy năm, không lật mặt mày trước hai người kia là nể tình lắm rồi nhá! Ý kiến gì? - Chi lườm Hân một cái, không chút nể nang hoàn cảnh người mới ốm dây, quên mới ngất dậy của Hân - Xì! – Hân trề môi, không khách khí giằng lấy một hộp cơm, ăn như bão táp - Ăn được thế là khỏe cả tinh thần lẫn thể chất đấy nhỉ! – Chi nói, ngữ điệu thì có phần châm chọc nhưng ánh mắt nhìn Hân lại nhẹ nhõm, ôn hòa - Có thực mới vực được đạo! Gì thì gì, cũng phải ăn chứ! – Hân nhai nhuồm nhoàm, lúng búng nói – anh Bảo đang ở cạnh bố tao hả? - Không, anh về lấy đồ rồi, bây giờ chắc Hoàng, Yến Nhi đang bên đó.
93 Mặc kệ việc hai bán cầu não của Hân cứ đánh nhau tối ngày, đến chủ nhân còn chả thèm can ngăn, thoắt cái 1 tháng lại trôi qua. Đầu tháng 11, thời tiết vẫn cứ gọi là….
94 Cuối tuần, Hân nhặt hết sách vở tài liệu vào trong ba lô, thay quần áo, để lại lời nhắn cho Chi, rồi hành quân về nhà. Mới có thông báo nghỉ ôn thi 2 tuần, Hân đã không do dự cuốn gói về nhà như thường lệ.
95 - Mẹ! Mẹ về khi nào vậy? – Hân hồi hởi chạy đến ôm chầm lấy mẹ, hỏi tíu tít - Về khi nãy, chả thấy ai ra đón, mẹ phải đi tìm, ai ngờ hai bố con ở đây….
96 Không gian lắng đọng, nghe rõ cả tiếng lá khô đáp xuống mặt đất. Hai con người, một nhìn từ dưới lên, một từ trên xuống, cứ thế im lặng chìm đắm vào những suy nghĩ được truyền đạt qua ánh mắt….
97 Trở lại trường sau thời gian dài làm bạn với sách vở, chữ nghĩa, trước khi bước vào tháng thi cử cam go, Hân tự thưởng cho mình một buổi chiều thư giãn.
98 Hân vô thức siết chặt tay quanh cổ Duy hơn, bàn tay cũng nắm chặt. Cô lo lắng nhìn Hải chằm chằm, cố gắng moi ra được chút gì đó biểu cảm trên gương mặt cứng nhắc vì lạnh (cả trong lẫn ngoài, lưu ý đã tháng 11 rồi a).
99 Hiện tại, Hân chỉ muốn lôi Thiên về, băm vằm ra làm trăm mảnh, can tội nói xui xẻo. Dĩ nhiên, Hân không thể không gạt bỏ suy đoán chính xác đén 120% rằng thì là mà….
100 - Thế rồi sao? – Chi dán mắt vào Hân, miệng há to từ lúc Hân về phòng kể lại diễn biến, chưa khép lại được - Sao là sao? – Hân tròn mắt nhìn Chi, nhỏ bạn bình thường thông minh dữ lắm cơ mà sao hôm may trí ốc trì trệ quá vậy? - Mày nói thế hai người kia không có phản ứng gì à? - Đồng ý thôi, chả nhẽ phản đối à? – Hân nhún vai - Đáng nhẽ cũng phải níu kéo, thuyết phục gì đó chứ? – Chi khua tay khua chân, cố vẽ ra phản ứng nên có, diễn biến nên xảy ra Hân im lặng không đáp.