561 Nói giỡn sao, Đức Lăng Đại Lạt Ma là triều đình cung phụng ở Long Phúc tự, phong cho chức ngũ phẩm tăng quan, không phải mấy tên nha dịch có thể chọc nổi.
562 Nhưng thấy ánh mắt của Tần Lâm không hiểu vì sao lá gan trở nên lớn hơn nhiều, Trịnh Trinh bèn vén áo thi lễ với Trương Công Ngư, chúc câu vạn phúc, sau đó chuẩn bị quỳ xuống bẩm báo.
563 Nhắc Tào Tháo Tào Tháo liền đến, ở một ngã ba cách đó không xa, Tần Lâm mặc một chiếc áo bông cũ đang cười xấu xa nhìn về phía này, bên cạnh hắn là một vị cô nương xinh xắn lanh lợi.
564 Lần này là xa giá rành rành, lấy thân phận Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ mang theo gia quyến dâng hương, thần sắc Đức Lăng Đại Lạt Ma kia trở nên hết sức khó coi, sắc mặt thoạt xanh thoạt trắng giống như mở cửa hàng nhuộm, sau khi miễn cưỡng nói vài câu bèn vội vàng trốn mất.
565 Nghiêm Thanh lại cực kỳ chuyên chú thi hành chức trách giám trảm quan của mình, trong cả quá trình cơ hồ nhìn chằm chằm không chớp mắt phạm nhân bị xử tử, thể hiện ra đầy đủ tính tàn nhẫn máu lạnh của lão.
566 Cho nên khi nhận được lệnh Đông Xưởng điều động làm Tý khoa Quản Sự, lão Hoắc chê thuyền chậm bèn cỡi ngựa, chạy hơn ba ngàn dặm dọc theo quan đạo từ Hàng Châu đến kinh sư, hào hứng chạy về nhậm chức.
567 Hoắc Trọng Lâu đưa móng tay giống như móng ưng ra gãi đầu thật mạnh. Tên này chỉ giỏi luyện võ công, là kẻ không rành chuyện phong tình, ấp úng nói:- Nàng nói chúc ta lên đường xuôi gió, quan vận hanh thông, lại lấy hai trăm lượng bạc tặng làm lộ phí.
568 Những huynh đệ này với Tần Lâm một kẻ vinh cả bọn cùng vinh, nếu nghe được tin tức xấu còn có thể cười đùa vui vẻ đó mới là chuyện kỳ quái. Đi về phía Tiện Nghi phường không bao lâu sau, vô tình chạm mặt đoàn người xách đèn lồng tướng phủ vội vàng đi tới.
569 Thuộc quốc mang ‘Kỳ Lân’ tới cống, triều đình không ban thưởng cho vài ngàn, vạn lượng bạc, còn mặt mũi nào tự xưng thiên triều nữa?!Có Kỳ Lân, cũng có phượng hoàng, tất cả thứ gì kỳ quái đều giả xưng điềm lành.
570 Hoàng Đài Cát lại mật nghị một phen cùng Đức Lăng Đại Lạt Ma, thừa dịp các vị quý tộc Mông Cổ không chú ý, ghé vào lỗ tai y trịnh trọng hứa hẹn: - Nếu Đại Lạt Ma có thể mời được Uy Linh Pháp Vương lão nhân gia đại giá, chuyện này thành công, bản vương tử tương lai kế Hãn vị, nhất định sẽ phong ngươi làm Quốc Sư Pháp Vương.
571 Tần Lâm ở Long Phúc tự làm giảm sút khí thế của bọn võ sĩ Mông Cổ, mấy ngày kế tiếp bọn họ trở nên ngoan ngoãn hơn nhiều, cả ngày nếu không ở Hội Đồng quán, vậy đi thăm thú các Phật tự lớn ở kinh sư.
572 Bốn mặt thân tháp có cửa vòm cuốn và cửa sổ nửa vòng tròn, thảy đều được điêu khắc tinh xảo. Biển đề trên cửa vòm phía Nam là Vĩnh An Vạn Thọ tháp, phía Đông là Trấn Tĩnh Hoàng Đồ, phía Bắc là Chân Từ Hồng Phạm, phía Tây là Huy Đằng Nhật Nguyệt.
573 Đại tiểu thư chu cao đôi môi không chịu đi nơi khác, chỉ có Thanh Đại cùng Chu Nghiêu Anh đều không bằng lòng ở lại hiện trường án mạng. - Lão bà, nàng thật cho là ta có thể một tay che trời sao? Lát nữa triều đình phái quan viên tới đây, nếu như bọn họ nhận ra Trưởng Công chúa, chúng ta biết ăn nói thế nào?Tần Lâm dụ dỗ Từ Tân Di, đưa tay vuốt ve eo thon nhỏ của nàng:- Cùng lắm thì trở về ta sẽ kể lại vụ án cho nàng nghe, về đi.
574 Trương Kình xấu hổ đỏ mặt, bĩu môi thật dài, lòng nhủ không có mười phần nắm chắc vậy chớ nên nói chuyện, bằng không chọc cho người khác cười quả thật không hay ho gì.
575 Hoàng Đài Cát vốn là khí thế hung hăng, nhất thời lập tức giảm xuống không ít. Chứng cớ hốc mắt tím bầm mà y một mực bám chặt không buông, cảm thấy hết sức có lực thuyết phục rốt cục lại là như vậy, cũng không thể chứng minh Tái Nghiêm bị người đánh rơi xuống tháp.
576 Cái gì, Tái Nghiêm thân là quý tộc Mông Cổ lại ăn trộm vặt sao? Tần Lâm thật sự giật mình kinh hãi, từ đầu tới đuôi cũng không ngờ tới điểm này. Suy nghĩ một chút, Tần Lâm lập tức bật cười.
577 Thanh Đại là một nha đầu thật thà, nghe vậy bĩu môi lắc lắc đầu:- Từ tỷ tỷ, không thể nào, Hoàng Đài Cát đối nghịch cùng Tần ca ca, cho dù là y biết lai lịch bảo bối cũng nhất định không chịu nói cho Tần ca ca.
578 Rốt cục Triệu Sĩ Trinh suy nghĩ lại, chợt thầm than thở:- Triệu Sĩ Trinh ơi Triệu Sĩ Trinh, chức quan ngươi bao lớn chứ, Tần tướng quân quan cư nhị phẩm, được mặt rồng ưu ái, cần gì phụ họa ngươi.
579 Nhìn lại bộ mặt gian thương của Mục Lạp Đức, thấy lão còn nói tiếng Trung Quốc rành rẽ như vậy, tự nhiên không phải là nhân sĩ quan phương Thổ Nhĩ Kỳ lần đầu phái đến Trung Quốc, mà giống như một thương khách hàng năm ra biển làm ăn, nói không chừng người này tìm Tô Đan mua tư cách cống sứ.
580 Vào thời này các trung tâm văn minh vẫn chưa chân chính phân thắng bại, mỗi nơi dựa theo đặc điểm của mình mà phát triển, trên phương diện kỹ thuật không tồn tại tiên tiến hay lạc hậu tuyệt đối.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 47