601 Trước đây không lâu huynh đệ Ngũ Phong hải thương bị buộc phải bỏ xứ mà đi, gởi thân nơi đất khách quê người ở Bình Hộ cảng Nhật Bản, đứng nhìn phần mộ của phụ mẫu ở quê nhà cách Đông Hải, trong lòng như dao cắt.
602 Thật ra thì mới đầu hai vị Từ, Trần cũng muốn tới ngồi chung một bàn với Tần Lâm, nhưng xoay chuyển tâm niệm suy nghĩ một chút, nếu như chủ nhân bọn họ Phùng Đốc Công ngồi với Tần Lâm dĩ nhiên dư sức có thừa, đổi lại hai người bọn họ dường như không xứng, rốt cục theo tiếp tân dẫn ra bàn phía trước nhất ngồi.
603 Mới vừa rồi Hoàng chưởng quỹ Tiện Nghi phường nhìn về phía y nụ cười rực rỡ nhất, trước hết Ngô Đức qua đó hỏi thăm. - Hoàng chưởng quỹ, ngài vẫn khỏe.
604 Làm sao Tần Lâm không muốn đáp ứng, hắn phụng chỉ chiêu an, ban ấn vốn là chuyện nằm trong tình lý. Bất quá là hắn không có mặc quan phục tới đây, cũng không thể mặc áo vải để ban đại ấn hai tấc bảy phân cho tòng tam phẩm Tuyên Úy Sứ.
605 Dưới sự chỉ huy của giáo chủ, Bạch Liên giáo triển khai một loạt hành động đoạt lại Hỗn Độn Chi Cầu. Thông qua đủ loại thủ đoạn tra rõ, thánh vật này đã bị Hoàng Đài Cát hiến tặng cho Thố Gia Đạt Ngõa Nhĩ Phẩm Đệ Uy Linh Pháp Vương, Pháp Vương hớn hở nhận lấy.
606 - Hừ, tiện nghi cho huynh! Kim Anh Cơ cau mũi, sóng mắt xinh đẹp làm cho Tần Lâm rung động trong lòng. Mỹ nhân chui vào áo ngủ bằng gấm, dùng cái miệng anh đào nhỏ nhắn của nàng an ủi tình lang.
607 Một tiếng sầm trầm đục khiến cho người ta nghe thấy phải ê răng, thậm chí có thể nghe được thanh âm của xương cốt cùng nội tạng vỡ tan tành. Từ Tân Di đang chạy với tốc độ cao vội vàng ‘thắng’ gấp, thân thể ngửa về phía sau, hai tay nắm chặt yên ngựa mới không bị rơi xuống đất.
608 Lưu Thủ Hữu còn chưa kịp phản bác, chợt nghe Từ Đình Phụ cất tiếng cười sang sảng:- Ha ha, tiểu cô gia nói thật hay! Cô nương Từ gia ta gả ra ngoài toàn là gia phong nhất mạch Trung Sơn Vương truyền xuống, ngay cả Nhân Hiếu Văn Hoàng hậu cũng là như vậy, Lưu Đô Đốc cảm thấy có cái gì không ổn sao?Nhân Hiếu Văn Hoàng hậu là nữ nhi của Từ Đạt, gả cho Yến Vương Chu Lệ cũng tức là Minh Thành Tổ sau này làm vợ.
609 Nghĩ tới đây, tâm trạng các vị quan viên đều trở nên hết sức nặng nề, cho dù là Lưu Thủ Hữu, Nghiêm Thanh cũng không còn lòng dạ nào mà vui mừng trước tai họa của kẻ khác.
610 - Ôi. . . Tần lão đệ thật sự quá thành thật!Trương Công Ngư ở bên cạnh thấy vậy trong lòng rất là tiếc nuối. Tuy rằng bình thường y hồ đồ nhưng cũng biết rằng thông thường gặp phải loại người ngụy tạo bằng chứng như vậy, chỉ cần dùng nghiêm hình tra khảo Hoàng Tam Đản là bị kẻ nào mua chuộc, lần theo đó tra ra phá án sẽ tương đối dễ dàng.
611 Tần Lâm có nhiều biện pháp phá án, nhưng không có đầu óc đâu ghi nhớ luật Đại Minh, bên cạnh hắn có Từ Văn Trường, đâu cần nhớ làm gì ệt óc. Vốn là hắn chuẩn bị dùng dấu vó ngựa để chứng minh Từ Tân Di cũng không phạm luật, không chịu trách nhiệm chuyện này, từ đó biện hộ cho nàng.
612 Một vết thương có thể kèm theo tin tức mấu chốt của vụ án, trong mắt vị pháp y kinh nghiệm phong phú cũng quả thật không thua gì một bảo tàng. Rốt cục hắn đã chạm tới thứ mà mình muốn: dưới lớp tóc dày che giấu vết thương, xương chẩm vỡ nát hình thành rất nhiều mảnh vụn.
613 - Xin các vị xem đây…Tần Lâm chỉ tổ chức não, giải thích cho các vị quan viên cùng quý tộc Mông Cổ:- Mọi người đều biết, người đã chết bị đánh thế nào, vết thương cũng hoàn toàn khác với vết thương người sống bị đánh hình thành, là vì nguyên nhân người sống có khí huyết vận hành, mà người chết không có.
614 Hoàng Đài Cát gấp đến độ cuống quít, không chiếu cố được quá nhiều, sắc mặt tái nhợt nói:- Có kêu, Đức Mã nàng kêu một tiếng, mới vừa rồi chúng ta đều quên nói.
615 Ha ha ha. . . Tần Lâm ngửa mặt lên trời cười to, hài hước nhìn Hoàng Đài Cát:- Lão huynh, dường như đầu ngươi mọc sừng rồi…Hoàng Đài Cát giận đến xanh cả mặt, thầm mắng Bạt Hợp Xích bịa ra lý do gì cũng được lại bịa ra lý do như vậy, quả thật khiến cho người ta tức tối.
616 Cũng chỉ có Tần Lâm mới không cố kỵ gì như vậy, đổi lại là người khác dám có thái độ như vậy đối với Từ Văn Trường, lão đầu tử đã sớm rũ hai tay áo, ta xin bye bye trưởng quan ngài thôi…Nhưng Tần trưởng quan làm như vậy, Từ Văn Trường cũng chỉ có thể vuốt râu cười khổ:- Ôi chao, đừng làm như vậy, trưởng quan ngài không biết các Thiệu Hưng Sư Gia vốn hay úp mở hay sao, được được, ta nói, là cha chết con thừa kế.
617 Chẳng lẽ nữ hiệp từ nay trầm luân sao?Không biết qua bao lâu, tình thế đã phát sinh biến hóa, Tần Lâm lẳng lặng nằm ở trên giường, Từ Tân Di đắc ý cỡi trên người hắn, cười đắc ý, lộ ra răng nanh nhọn hoắt:- Hừ, dâm tặc, bản nữ hiệp xả thân trừ ma, làm cho ngươi kiệt sức, cũng không thể gieo họa cho tiểu thư nhà nào nữa.
618 Phụ bật thiên tử, quyết ý cải cách, ra sức đẩy mạnh triều chính mới, đương thời người nào có thể sánh vai cùng ta, ai có thể đạt tới cảnh giới của ta?Độc chưởng triều cương, kiêm cả trong ngoài, đảng vũ giăng đầy, bên trong lục hợp đánh đâu thắng đó, người nào có thể cản được ta?Chỉ có sử xanh Xuân Thu mới có thể đánh giá công tội của ta!Trương Cư Chính chậm rãi nói, sau đó thu hồi ánh mắt khỏi bầu trời kinh sư, khẽ nhếch mày lên, bên trong mắt phượng toát ra thần quang sáng chói, làm như vô tình đảo qua bọn quan viên Nghiêm Thanh một lượt.
619 Dựa theo quan điểm Nho gia chính thống nhất, bát phương chắp tay, Tứ Di phủ phục chính là minh chứng thánh quân hiền thần tại vị, ngôi vị Hoàng đế của Vạn Lịch đã là lớn nhất, thăng như thế nào đi nữa cũng không thể thành Thái Thượng hoàng.
620 Nếu theo đó suy đoán, trừ phi Tần tướng quân là Văn Thù Bồ Tát hóa thân!Hoàng Đài Cát giục ngựa chạy như bỏ trốn, chỉ trong thoáng chốc đã không còn thấy bóng dáng.