21
Khung cảnh đường phố bây giờ yên tĩnh đến lạ thường.
Bạch chưa bao giờ nghĩ nó lại yên tĩnh đến như vậy.
Tắt TV đi, bên trong không còn truyền ra âm thanh nữa, cũng không còn tiếng máy móc phát ra trong không khí, Bạch mới bất chợt ý thức được có điều gì đó không thích hợp.
22
Hai người đang muốn một hơi chạy thẳng xuống lầu để không lãng phí thời gian, phía dưới bỗng truyền đến một giọng nữ cao vút.
“Người đâu cứu mạng! Người đâu cứu mạng!!!!”
Gian Đồng và Tĩnh Nhân nhìn nhau, gật đầu, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất hướng nơi phát ra âm thanh chạy xuống.
23
Trong trường học.
Tang thi lảo đảo đi lại khắp sân trường.
Tuyết Kiến nhìn tang thi trước mặt đang ngày càng tiến gần đến chỗ cô, không tự chủ được lùi về sau một chút, ánh mắt nhìn tới mấy lọ thuốc hóa học trên bàn bên tay trái, cắn răng một cái, ngay lúc tang thi sắp nhào tới, cô liền nhanh chóng cầm lấy bình Axit Sunfuric trên mặt bàn.
24 Bạch nắm chặt cánh tay phải bị thương, đôi mắt nhìn qua chiến trường thảm khốc vừa rồi, từng thi thể tang thi nằm rải rác trên mặt đất, có cái thì không có tay, có cái thì phần bụng bị mổ xuyên qua lưng, có cái thì bên sườn mất một khối thịt, nhưng chúng đều có đặc điểm là không có đầu.
25
“Bang bang” vài tiếng truyền đến từ phía sau. Đầu của những con tang thi đang đi lại trong bãi đỗ xe đều bị nghiền nát.
Tĩnh Nhân thu hồi súng trên tay, Gian Đồng ở trước mặt chạy vào bên trong, kiểm tra một chút tình hình của nữ sinh và người đàn ông kia.
26 “Các em để ý nhiều thật ấy. ” Đột nhiên cô quay xe một cái, “Ngồi chắc nhé, cô sắp quẹo đấy!” Nói xong banh xe đằng trước liền xoay liên tục, xe cấp tốc chạy ra khỏi cổng trường đang mở.
27 Mắt thấy trọng tâm câu chuyện lại bị mình chuyển thành lo lắng, Tuyết Kiến vội vàng đem chủ đề mình đang định nói quay trở lại, “Cho dù có nói thế nào, vẫn phải về nhà nhanh nhất có thể, đến lúc đó mới xác nhận được người nhà mình vẫn bình an.
28
Gian Đồng tiến lên một bước, vỗ vai Tĩnh Nhân, “Cậu cũng vậy, đều phải sống đấy!”
Bạch đứng bên cạnh Tĩnh Nhân, từ đầu đến cuối vẫn không nói một lời.
29 Sau một chuỗi tiếng tút dài, đường truyền báo tín hiệu bận. Tĩnh Nhân tắt cuộc gọi đi, sau đó ấn gọi lại, lần thứ hai bấm xuống dãy số đã thuộc lòng, đưa điện thoại đến bên tai đợi kết nối.
30 Bạch đi đến ban công nhìn xuống phía dưới, sau đó quay sang Tĩnh Nhân, đôi lông mày hơi nhíu lại, “Tang thi ở dưới lầu đang tụ tập ngày càng nhiều, nếu cứ tiếp tục như vậy chúng ta sẽ bị kẹt cứng ở đây, chúng ta không thể ở lại đây nữa.
31 Thành thị đổ nát, trật tự hỗn loạn, luật lệ bị phá bỏ. Màn đêm đang từ từ phủ xuống, bóng tối đăng lặng lẽ bao trùm lên khắp nơi.
32
Xe chạy đến một ngã tư, bên phải có một lối rẽ, còn ở đằng trước thì có ba cái.
“Tiếp theo phải đi hướng nào?”
Bạch đang lái xe quay sang hỏi Tĩnh Nhân.
33
Đại ca Cường hô to một tiếng, mấy tên côn đồ đang liều mạng lấy vật tư quay lại, dáng vẻ mờ mịt chẳng hiểu đang xảy ra chuyện gì, “Đều theo tao ra ngoài!”
Miệng hắn kéo lên một tia cười lạnh lùng, “Thực ra tao cũng muốn xem, người đến là ai….
34
Một tập bản đồ rơi đến gần chân của Tĩnh Nhân, Tĩnh Nhân cúi xuống nhặt nó lên, xem lướt qua một lần.
Bầu không khí bỗng trở nên yên lặng, thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng hô hấp rõ ràng của từng người.
35 Có lẽ là do được làm từ xi măng cốt thép, ngọn lửa lan ra xung quanh, chỉ để lại những vệt cháy đen sì, nhưng vẫn không thể nào tạo ra một ngọn lửa thực sự làm tòa nhà bốc cháy lên.
36 Đường phố tối đen như mực, trong một con hẻm nhỏ xen giữa hai tòa nhà cao tầng, dưới chân tường đã bám đầy rêu xanh. Lũ ruồi, lũ chuột thoải mái hoành hành, thùng rác không có nắp đậy, tỏa ra một mùi hôi thối kinh khủng.
37 Từ đầu cho đến chỗ xa nhất có thể nhìn thấy của con đường, đều là tang thi, toàn bộ là tang thi, ngoại trừ tang thi thì vẫn là tang thi.
38 Tự cho là mình đã chạy tới nơi tương đối an toàn, Lý Cường cùng đám đàn em dừng lại trước một cửa tiệm tạp hóa bị bỏ hoang từ lâu.
39
Tĩnh Nhân sững sờ đứng tại chỗ nhìn toàn bộ quá trình phát sinh thảm kịch.
Đứa bé ngây ngô hồn nhiên lập tức biến thành thi thể mất nửa đầu, Lý Cường không tự chủ được lùi về phía sau, gậy bóng chày phía trước dính đầy máu tươi vô lực rơi xuống mặt đất, lăn về phía Lý Cường để lại một vệt máu đỏ.
40
Bạch chuyển ánh mắt sang Tĩnh Nhân. Dường như vừa tán thành lại vừa chắc chắn.
Trong không khí tràn ngập mùi thuốc súng, đâu đó còn phảng phất một chút mùi máu tanh.