Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Breaking Dawn - Hừng đông Chương 22 - Part 2

Chương trước: Chương 22 - Part 1



 

Thái độ của Alice nói với tôi rằng chị ấy đã không bị mắc lừa. Mắt chị ấy nheo lại, nhìn như muốn đốt cháy cái áo đang mượn của tôi, trông có vẻ như đang lo lắng về việc tôi đã làm với cái đầm của mình hơn là những chuyện gì khác.

"Edward!" Carlisle quở trách. "Sao con lại có thể quá vô trách nhiệm như thế?"

"Con biết, Carlisle, con biết chứ. Con rõ ràng là quá ngu ngốc. Con đã nên dành thời gian để đảm bảo rằng chúng con đang ở khu vực an toàn trước khi con để cô ấy đi".

"Edward", tôi lầm bầm, cảm thấy xấu hổ vì cách mà họ đang nhìn tôi. Giống như là họ đang cố gắng để thấy màu đỏ rực trong đôi mắt tôi.

"Bố tuyệt đối đúng khi quở trách anh Bella à", Edward nói với một nụ cười ranh mãnh. "Anh đã phạm một lỗi lớn. Cho dù sự thật là em mạnh hơn bất cứ người nào mà anh từng biết cũng không thể thay đổi điều đó".

Alice đảo tròn đôi mắt. "Một chuyện đùa rất có tâm tư đấy Edward".

"Em đâu có nói đùa. Em chỉ giải thích cho Jasper tại sao em biết Bella có thể làm được chuyện này mà. Đó không phải là lỗi của em khi mà mọi người vội nhảy ngay đến kết luận như thế".

"Đợi đã", Jasper thở dốc. "Cô ấy không săn những người đó à?"

"Cô ấy đã gần như bắt đầu rồi", Edward nói, đang tự mình khoái chí. Răng của tôi nghiến vào nhau. "Cô ấy đã tập trung hoàn toàn vào cuộc đi săn".

"Vậy thì chuyện gì đã xảy ra?". Carlisle bỗng xen vào. Đôi mắt của ông ấy đột nhiên sáng bừng lên, một nụ cười vì kinh ngạc bỗng nở trên môi. Nó làm tôi nhớ lại lúc ông muốn nghe từng chi tiết một về những kinh nghiệm lúc tôi biến đổi. Sự phấn khởi vì những kiến thức mới.

Edward nghiêng mình về phía ông ấy một cách sôi nổi. "Cô ấy nghe tiếng con đằng sau lưng và vội vàng phòng thủ ngay. Khi mà việc đuổi theo của con phá vỡ sự tập trung của cô ấy, cô ấy lập tức dừng ngay việc mình đang làm. Con chưa bao giờ thấy bất cứ thứ gì như cô ấy. Cô ấy nhận ra ngay chuyện gì đang xảy ra, và sau đó... Cô ấy nín thở và bỏ chạy".

"Whoa", Emmett lẩm bẩm. "Nghiêm túc đấy hả?"

"Anh ấy nói không đúng đâu", tôi nói khẽ, càng lúc càng xấu hổ hơn. "Anh ấy chưa kể đoạn mà em đã gầm gừ với anh ấy".

"Em cócạp nó vài cúthật đẹp không?". Emmett hỏi một cách phấn khởi.

"Không! Dĩ nhiên là không rồi".

"Không, thật sự không à? Em thật sự không tấn công cậu ta à?"

"Emmett!" tôi phản đối.

"Aw, thật là phí phạm", Emmett rên rỉ. "Và em đây có lẽ là người duy nhất có thể đánh cậu ta - bởi vì cậu ta không thể đọc được suy nghĩ của em để ăn gian - và em cũng có một cái cớ rất tuyệt vời nữa chứ". Anh ấy thở dài. "Anh đã ao ước nhìn thấy cậu ấy sẽ làm gì nếu không có lợi thế đó".

Tôi liếc anh ấy một cách lãnh đạm. "Em sẽ không bao giờ làm thế".

Vẻ nghiêm nghị của Jasper làm tôi hết sức chú ý; anh ấy trông có vẻ còn bị xáo trộn hơn trước đây nữa.

Edward giả như đấm vào vài Jasper một cái nhẹ. "Anh hiểu ý của em chưa?"

"Đó không giống tự nhiên", Jasper lẩm bẩm.

"Con bé có thể nổi điên lên với con - con bé chỉ mới vài giờ tuổi!" Esme rầy la, đặt tay lên ngực mình. "Ồ, chúng ta đã nên đi với hai đứa".

Tôi đã không tập trung hết sức vào chuyện đó, bây giờ thì là Edward đã đi quá giới hạn của việc giỡn chơi của anh ấy. Tôi đang chăm chú nhìn đứa bé thật tuyệt vời ngay cửa, nó cũng đang chăm chú nhìn tôi. Cánh tay nhỏ xíu đưa ra về hướng tôi như là nó biết chính xác tôi là ai. Và tay tôi tự động bắt chước đưa về phía con bé.

"Edward?". Tôi nói, nghiêng mình ra sau Jasper để thấy con bé rõ hơn. "Làm ơn đi".

Răng của Jasper siết chặt, anh ấy không hề cử động.

"Jazz, chuyện này không giống bất cứ chuyện gì mà anh đã từng thấy đâu", Alice nói khẽ. "Tin em đi".

Mắt của họ gặp nhau trong tích tắc và Jasper gật đầu. Anh ấy tránh đường cho tôi, nhưng đặt một tay lên vai tôi và di chuyển với tôi khi tôi bước chậm về phía trước.

Tôi đã nghĩ về mỗi bước chân của mình trước khi tôi đi, phân tích cảm xúc của mình, sự thiêu cháy trong cổ họng, vị trí của những người xung quanh tôi. Cảm giác của tôi mạnh mẽ thế nào đối với khả năng họ có thể kiềm chế tôi như thế nào. Đó là một cuộc diễu hành rất chậm chạp.

Và đứa bé trong tay Rosalie lại vùng vẫy và nhoài người ra khi thái độ của con bé càng lúc càng tức tối và nó đã bật ra tiếng khóc to như tiếng chuông. Và mọi người vội vàng phản ứng như là - giống tôi - như là họ chưa bao giờ nghe tiếng con bé trước đây.

Họ tụ lại xung quanh con bé ngay tích tắc để lại tôi đứng đó trơ trời như bức tượng. Tiếng khóc của Renesmee như đâm xuyên qua người tôi, ghim chặt tôi xuống sàn nhà. Mắt tôi như bị hàng ngàn mũi kim đâm qua giống như nó đã bị rách toạc ra.

Trông như là tất cả mọi người đều đặt tay lên con bé, vỗ nhẹ và dỗ dành nó. Tất cả mọi người ngoại trừ tôi.

"Có chuyện gì vậy? Con bé bị đau à? Chuyện gì đã xảy ra?"

Giọng của Jacob to nhất làm ọi người càng trở nên lo lắng. Tôi nhìn một cách bàng hoàng khi thấy Jacob đưa tay ra bế Renesmee, và sau đó là hoàn toàn rùng mình khi thấy Rosalie chuyển con bé cho cậu ta mà không hề tranh cãi.

"Không, con bé không sao hết", Rosalie trấn an cậu ta.

Rosalie mà trấn an Jacob sao?

Renesmee qua bên Jacob rất tự nguyện, để cái bàn tay nhỏ xíu lên má cậu ta và quay ngược người lại để nhoài người về phía tôi lần nữa.

"Thấy chưa?". Rosalie nói với cậu ta. "Con bé chỉ muốn Bella thôi".

"Con bé muốn em à?". Tôi hỏi khẽ.

Đôi mắt của Renesmee - đôi mắt của tôi - đang mất kiên nhẫn nhìn tôi.

Edward đã phóng lại về bên cạnh tôi. Anh ấy đặt tay nhẹ lên cánh tay tôi và kéo tôi về phía trước.

"Con bé đã đợi em gần ba ngày rồi", anh nói với tôi.

Chúng tôi chỉ còn vài bước là tới chỗ con bé. Một luồng hơi nóng run rẩy toát ra từ người con bé đụng vào tôi.

Hay có lẽ đó là Jacob đang run rẩy. Tôi thấy tay cậu ta run lên khi tôi tới gần hơn. Và không tính tới sự lo lắng hiện rõ ra của cậu ấy thì khuôn mặt cậu ta còn bình lặng hơn tôi đã thấy trước đây.

"Jake - mình không sao", tôi nói với cậu ta. Tôi thật hoảng sợ khi thấy Renesmee đang trong đôi tay run rẩy của cậu ấy, nhưng tôi cố gắng kiểm soát bản thân mình.

Cậu ta cau mày lên với tôi, mắt nhíu lại, giống như cậu ta cũng hoảng sợ khi nghĩ tới Renesmee đang trong tay tôi.

Renesmee rên rỉ gấp rút hơn và nhoài người ra, đôi tay bé nhỏ của con bé nắm lại thành nắm đấm hết lần này đến lần khác.

Có thứ gì đó trong tôi trở nên rõ ràng hơn trong giây phút đó. Tiếng con bé khóc, sự quen thuộc của đôi mắt con bé, cái cách mà con bé trông có vẻ còn mất kiên nhẫn hơn cả tôi vì cuộc đoàn tụ này - tất cả những thứ ấy đan kết lại cùng với nhau thành một bản năng tự nhiên khi con bé bám chặt vào không gian giữa chúng tôi. Đột nhiên, con bé trở nên quá thật, và dĩ nhiên là tôi biết con bé. Thật là hoàn toàn đơn giản khi tôi bước tới bước cuối cùng và bế con bé, đặt tay tôi một cách chính xác vào nơi mà chúng vừa vặn nhất khi tôi kéo nhẹ con bé về phía mình.

Jacob để cánh tay cậu ta vươn dài theo để mà tôi có thể bế con bé, nhưng cậu ta không rút tay lại. Cậu ta rùng mình nhẹ khi da chúng tôi chạm nhau. Da của cậu ta luôn luôn ấm với tôi trước đây, nhưng giờ thì chẳng khác nào một ngọn lửa. Nó gần như giống cùng một nhiệt độ với Renesmee. Có lẽ một hay hai độ khác biệt.

Renesmee trông hoàn toàn thoải mái với làn da mát lạnh của tôi, hay ít nhất là đã quen với nó.

Con bé nhìn lên và mỉm cười với tôi lần nữa, khoe ra những cái răng hình vuông bé xíu và hai cái lúm đồng tiền. Sau đó, rất thận trọng, con bé chạm tay vào mặt tôi.

Vào lúc mà con bé làm thế, tất cả những bàn tay đang đặt trên người tôi nắm tôi chặt lại, chờ đợi phản ứng của tôi. Tôi hoàn toàn không chú ý đến.

Tôi há hốc miệng, sửng sốt và khiếp đảm bởi hình ảnh kỳ lạ, kinh hoàng đang tràn đầy trong tâm trí. Nó cảm giác giống như là một ký ức rất mạnh mẽ - tôi có thể nhìn thấy bằng mắt mình khi tôi nhìn thấy nó trong đầu tôi - nhưng nó hoàn toàn xa lạ. Tôi nhìn thấy nó bằng con mắt của Renesmee, cố gắng để hiểu chuyện gì đang xảy ra, xoay xở một cách khó khăn để giữ sự bình tĩnh.

Bên cạnh sự hoảng hốt và xa lạ, hình ảnh như có chỗ lầm lẫn nào đó - tôi gần như là nhận ra được khuôn mặt của chính mình trong đó, khuôn mặt trước đây của tôi, nhưng rất, rất tệ vào lúc đó. Tôi thở nhanh hơn khi tôi đang nhìn thấy chính mình như những người khác nhìn, giống như là đang được phản chiếu ngược lại.

Khuôn mặt trong ký ức đang quằn quại, tàn phá, phủ đầy mồ hôi và máu. Mặc dù vậy, biểu hiện của tôi trong hình ảnh đó đã nở một nụ cười thật mãn nguyện, đôi mắt nâu của tôi bừng sáng che khuất những quầng thâm sâu. Hình ảnh đó lại hiện to ra, gương mặt của tôi gần hơn ở cái điểm không có cơ hội nhìn thấy được, và đột ngột biến mất.

Tay của Renesmee rớt khỏi mặt tôi. Con bé mỉm cười với tôi thật to làm hiện lên hai cái lúm đồng tiền.

Căn phòng im phăng phắc chỉ nghe được những tiếng tim đập. Không một ai ngoại trừ Jacob và Reness là đang thở nhiều nhất. Sự im lặng tiếp tục kéo dài, có vẻ như là họ đang đợi tôi lên tiếng.

"Cái đó... Là... Gì vậy?". Tôi cố kiềm tiếng nấc lại.

"Em đã thấy gì vậy?". Rosalia hỏi một cách hiếu kỳ, nghiêng mình vòng qua Jacob, người mà có vẻ như đang đứng cản đường và không thuộc về nơi này nhất trong lúc này. "Con bé đã cho em thấy gì vậy?"

"Con bé đã cho em thấy cái đó ư?". Tôi hỏi khẽ.

"Anh đã nói với em là chuyện này rất khó giải thích mà", Edward thì thầm vào tai tôi. "Nhưng hữu hiệu vì có ý nghĩa như là một cuộc trò chuyện".

"Cái đó là cái gì?". Jacob hỏi.

Tôi chớp mắt vài cái. "Ừm. Là mình. Mình nghĩ thế. Nhưng mình trông rất kinh khiếp".

"Đó là ký ức duy nhất về em mà con bé có", Edward giải thích. Rõ ràng là anh đã thấy được những chuyện mà con bé đã cho tôi xem khi con bé nghĩ về nó rồi. Anh vẫn co rúm người lại và giọng anh thì nặng nề khi gợi lại những ký ức đó. "Con bé cho em biết là con bé đã tạo ra những mối liên kết, rằng con bé biết em là ai".

"Nhưng sao con bé làm được?"

Renesmee trông có vẻ không bận tâm tới đôi mắt ngần ngại của tôi. Con bé mỉm cười nhẹ và kéo một lọn tóc của tôi.

"Làm sao anh có thể nghe được những ý nghĩ? Làm sao Alice có thể nhìn thấy được tương lai?". Edward hỏi một cách hoa mỹ, và nhún vai. "Con bé có tài năng thiên phú".

"Đó là một sự hoán đổi thú vị", Carlisle nói với Edward. "Giống như con bé đã làm ngược lại hoàn toàn với con".

"Thật thú vị", Edward đồng ý. "Con tự hỏi... ".

Tôi biết rằng họ đang bắt đầu suy đoán, nhưng tôi không quan tâm nữa. Tôi lại bắt đầu chăm chú khuôn mặt đẹp nhất trên đời. Con bé đang nóng ấm trong vòng tay tôi, nhắc tôi nhớ lại cái giây phút mà bóng tối đã gần như chiến thắng, khi mà ở đó không còn gì trên thế giới này để tôi bấu víu vào. Không còn gì có đủ sức mạnh để kéo tôi khỏi phải bị nát vụn trong cảnh tối tăm. Giây phút mà tôi nghĩ tới Renesmee và thấy được thứ mà tôi sẽ không bao giờ buông lơi được.

"Mẹ cũng nhớ ra con mà", tôi nói khẽ với con bé.

Nó có vẻ như là một bản năng khi tôi cúi xuống và ấn đôi môi mình vào trán con bé. Con bé có mùi hương thật tuyệt vời. Mùi hương trên da nó làm cổ tôi như bị đốt cháy, nhưng nó thật dễ dàng để lờ đi. Nó không hề làm mất đi sự vui vẻ trong giây phút ấy. Renesmee là thật và tôi biết con bé. Con bé vẫn là đứa bé lúc đầu mà tôi đã đấu tranh để giữ lại. Cục cưng nhỏ bé của tôi, đứa bé mà cũng đã yêu thương tôi từ lúc còn trong bụng. Một nửa của Edward, thật hoàn hảo và dễ thương. Và một nửa của tôi - phần mà đã khiến con bé đẹp hơn thay vì phải giảm đi - một cách rất bất ngờ.

Tôi đã hoàn toàn đúng suốt cả câu chuyện. Con bé thật đáng để mà đấu tranh vì nó.

"Em ấy ổn mà", Alice thì thầm, có lẽ với Jasper. Tôi có thể cảm giác được sự lẩn quẩn của họ bên cạnh, không tin tưởng tôi lắm.

"Chúng ta đã thí nghiệm đủ ột ngày rồi chứ?". Jacob hỏi, giọng cậu ta hơi ột tí vì áp lực. "Được rồi, Bella đã làm rất tốt, những chúng ta đừng ép cô ấy quá".

Tôi nhìn chừng chừng cậu ta với một sự bực tức thật sự. Jasper lê chân một cách khó khăn bên cạnh tôi. Chúng tôi đã bu lại quá đông đúc để mà một sự chuyển động nhỏ xíu cũng dường như rất khó khăn.

"Có vấn đề gì với cậu vậy Jacob?". Tôi gặng hỏi. Tôi giựt nhẹ Renesmee ra khỏi cái ôm của Jacob và cậu ta bước gần hơn tới tôi. Cậu ấy bị kéo lên đối diện với tôi và Renesmee đang chạm tay vào ngực của cả hai chúng tôi.

Edward rít lên với cậu ta. "Không phải là vì tôi đã hiểu mà tôi sẽ không ném cậu ra ngoài đâu Jacob. Bella đang làm rất tuyệt vời. Đừng phá hỏng thời khắc này của cô ấy".

"Ta sẽ giúp em ấy quẳng mi ra ngoài, chó con à", Rosalie hứa hẹn, giọng chị ấy như sôi lên. "Ta nợ người một cú đá ngay vào trong bụng ngươi đấy". Rõ ràng là không có sự thay đổi nào trong mối quan hệ này, ngoại trừ là nó còn tệ hơn trước kia.

Tôi nhìn chừng chừng vào thái độ nửa lo lắng, nửa giận dữ của Jacob. Mắt cậu ta vẫn khóa trên gương mặt của Renesmee. Với mọi người đang chen chúc vào với nhau, cậu ta phải đụng tới ít nhất là sáu ma cà rồng cùng một lúc nhưng nó chẳng hề làm cậu ta bận tâm.

Có phải cậu ta thật sự sẽ đi xuyên qua những chuyện này để chỉ bảo vệ tôi khỏi bản thân tôi? Chuyện gì đã xảy ra trong suốt cuộc biến đổi của tôi - tôi biến đổi thành thứ gì đó mà cậu ta căm ghét - mà có thể làm dịu cậu ta rất nhiều đối với cái lý do cho chuyện cần thiết này?

Tôi sắp xếp lại những chi tiết đó, nhìn cái cách cậu ta đang chăm chú nhìn con gái tôi. Nhìn con bé như là... như là cậu ta là người mù được nhìn thấy mặt trời trong lần đầu tiên trong đời.

"Không!" tôi thở dốc.

Răng Jasper nghiến chặt với nhau và tay Edward quấn quanh ngực tôi siết chặt lại như những con trăn. Jacob và Renesmee cùng một lúc ra khỏi vòng tay tôi trong tíc tắc, và tôi không cố ghì lại con bé nữa. Bởi vì tôi đã cảm thấy nó đang tới - cái cơn giận dữ mà tất cả mọi người đã đợi chờ.

"Rose", tôi nói qua kẽ răng, rất chậm rãi và rõ ràng. "Bế Renesmee đi".

Rosalie giơ tay ra và Jacob truyền con gái tôi cho chị ấy. Cả hai người họ tránh xa tôi ra.

"Edward, em không muốn làm anh bị thương, thế nên làm ơn buông em ra đi".

Anh chần chừ.

"Anh tới đứng trước Renesmee đi", tôi đề nghị.

Anh ấy suy nghĩ thận trọng một chút rồi buông tôi ra.

Tôi cúi người trong tư thế đi săn và chầm chậm lùi lại hai bước hướng tới Jacob.

"Cậu không chứ", tôi gầm gừ cậu ta.

Cậu ta lùi lại, giơ tay lên cản tôi lại, cố gắng giải thích với tôi. "Cậu biết là chuyện này không phải là mình có thể điều khiển được mà".

"Cậu là con chó lai ngu ngốc! Sao cậu có thể làm thế? Đó là con gái của mình!"

Cậu ta đang lùi về hướng cửa trước khi tôi đuổi theo, gần như là chạy lùi lại về mấy bậc thang. "Đây không phải là ý kiến của mình Bella à!"

"Mình chỉ mới được ôm con bé có một lần, còn cậu thì đã nghĩ là cậu có cái gì của loại chó sói khờ dại gì đó để sở hữu con bé à? Con bé là của mình".

"Mình có thể chia sẻ mà", cậu ta van nài khi cậu ta lùi ngang qua bãi cỏ.

"Chung tiền đi", tôi nghe tiếng Emmett nói sau lưng tôi. Một phần nhỏ của não tôi đang thắc mắc ai đã cá độ về chuyện này. Nhưng tôi không tốn nhiều thời gian vào chuyện đó. Tôi đang quá điên tiết.

"Sao cậu dám kết duyên với con gái của mình hả? Cậu có bị mất trí không?"

"Mình hoàn toàn không cố ý!" cậu ta nhấn mạnh, lùi vào những hàng cây.

Cậu ta không còn đơn độc nữa. Hai con sói lớn đã tái xuất hiện, đứng hai bên hông của cậu ta. Leah đang sủa lại tôi.

Một tiếng gầm gừ đáng sợ hãi xuyên qua kẽ răng tôi ngược lại cô ấy. Âm thanh đã làm phiền tôi nhưng không đủ để ngừng hoàn cảnh thuận lợi của tôi lại.

"Bella, cậu có thể lắng nghe mình chỉ một giây thôi không? Làm ơn đi mà?". Jacob van nài. "Leah, lùi lại đi", cậu ta thêm vào.

Leah bặm môi lại với tôi nhưng không hề di chuyển.

"Tại sao mình phải nghe?". Tôi rít lên. Sự thịnh nộ lại bùng lên trong đầu. Nó làm mờ đi tất cả những thứ khác.

"Bởi vì cậu là người đã nói với mình chuyện này. Cậu có nhớ không? Cậu nói rằng chúng ta thuộc về cuộc đời của đối phương, phải không? Rằng chúng ta là một gia đình. Cậu nói đó là cái mà cậu và mình đáng lý phải như thế. Và... Giờ thì chúng ta đúng là một gia đình. Đó là việc cậu muốn mà".

Tôi nhìn cậu ta chừng chừng một cách hung bạo. Tôi lờ mờ nhớ được những câu đó. Nhưng bộ não mới của tôi thì lại đi trước hai bước trước những câu nhảm nhí của cậu ta.

"Cậu nghĩ cậu sẽ là một phần của gia đình mình như là con rể của mình à!" tôi kêu thét lên. Giọng nói như chuông vang của tôi xé toạc bầu không khí nhưng vẫn nghe như tiếng hát.

Emmett cười lớn.

"Ngừng con bé lại đi, Edward", Esme thì thầm. "Con bé sẽ không vui đâu nếu con bé làm cậu ta bị thương".

Nhưng tôi không cảm giác được sự bám theo nào sau lưng tôi.

"Không!" Jacob nhấn mạnh cùng lúc đó. "Sao cậu lại có thể xem chuyện này như thế? Con béchỉ là một đứa con nítthôi mà, phải nói thẳng ra như thế".

"Ý mình là như thế" tôi hét lên.

"Cậu biết là mình không nghĩ về cô bé như vậy mà! Cậu nghĩ rằng Edward sẽ để mình sống lâu như vầy nếu mình nghĩ thế à? Tất cả điều mình muốn là cô bé được an toàn và vui vẻ thôi - vậy là không tốt sao? Rất khác biệt với cái mà cậu muốn à?". Cậu ta đang hét lại với tôi.

Không còn lời gì để nói, tôi thét lên một tiếng gầm gừ vào cậu ta.

"Cô ấy thật tuyệt vời, phải không?". Tôi nghe Edward thì thầm.

"Con bé chẳng hề đụng tới cái cổ của cậu ta lấy một lần", Carlisle đồng ý, nghe như rất sửng sốt.

"Được rồi,cậu đã thắng lần này", Emmet nói miễn cưỡng.

"Cậu nên tránh xa con bé ra", tôi rít lên với Jacob.

"Mình không thể làm vậy!"

Tôi nói qua kẽ răng: "Thử đi. Bắt đầu từ bây giờ".

"Thật không thể được. Cậu có nhớ cậu đã cần mình biết bao nhiêu vào ba ngày trước không? Nó đã khó khăn như thế nào khi chúng ta cách xa nhau? Những chuyện đó đã biến mất hết rồi, phải không?"

Tôi nhìn chừng chừng cậu ta, không chắc là cậu ta có ngụ ý gì.

"Đó là cô bé ấy", cậu ta nói với tôi. "Ngay từ lúc bắt đầu. Chúng tôi đã thuộc về nhau, kể cả lúc đó".

Tôi nhớ lại, và tôi hiểu ra vấn đề; một phần nhỏ xíu trong tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì đã giải thích được chuyện khùng điên này. Nhưng sự nhẹ nhõm ấy lại vì cách nào ấy khiến tôi càng điên hơn. Cậu ta hy vọng rằng như vậy là đủ với tôi à? Một sự chứng minh nhỏ nhoi ấy làm tôi đồng ý với chuyện này à?

"Hãy chạy đi khi cậu còn có thể", tôi hăm dọa.

"Xem nào Bella! Nessie cũng thích mình mà", cậu ta lại nhấn mạnh.

Tôi cứng người. Hơi thở cũng ngừng luôn. Sau lưng tôi, tôi nghe một sự yên tĩnh vì phản ứng lo lắng của mọi người.

"Cậu... Gọi con bé là gì?"

Jacob lùi lại một bước xa hơn, cố gắng đè nèn sự lúng túng. "À", cậu ta lầm bầm, "cái tên mà cậu nghĩ ra thì hơi khó phát âm và - "

"Cậu đặt biệt danh cho con gái tôi theo tên quái vật hồ Loch Ness à?". Tôi rít lên thất thanh.

Và tôi nhào tới cái cổ của cậu ta.

 

Loading...

Xem tiếp: Chương 23 - Part 1

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Tả Tiên Sinh, Hữu Tiên Sinh

Thể loại: Võng Du, Đam Mỹ

Số chương: 7


Tịch Mịch Cao Thủ

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 7


Kẻ Không Theo, Chết!

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 55


Eo Thon Nhỏ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 81


Mê Thất

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 176