Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Breaking Dawn - Hừng đông Chương 22 - Part 1

Chương trước: Chương 21 - Part 2



Chương 22: Hứa Hẹn

Nghĩ về Renesmee đem con bé tới ngay vị trí chính giữa trong tâm trí đầy lạ lùng, mới mẻ và đầy khoảng trống nhưng lại dễ dàng bị phần tâm của tôi. Có quá nhiều thắc mắc.

"Kể với em về con bé đi", tôi cố nài khi anh nắm tay tôi. Kể cả việc nắm tay này cũng khó làm chậm chúng tôi lại.

"Con bé không giống bất cứ thứ gì khác trên đời này", anh nói với tôi, và âm điệu như đang ca ngợi thần thánh một lần nữa lại ở trong giọng của anh.

Tôi cảm thấy một sự đau nhói vì ganh tị vì người xa lạ này. Anh ấy biết con bé còn tôi thì không. Thật không công bằng.

"Con bé giống anh nhiều không? Nó giống em bao nhiêu? Hay phải nói là giống hình dạng trước đây của em".

"Trông có vẻ như phân chia bằng nhau".

"Con bé có máu nóng", tôi nhớ lại.

"Phải. Con bé có tim đập nữa, tuy rằng nó đập nhanh hơn một chút so với người bình thường. Nhiệt độ cơ thể thì cũng nóng hơn người bình thường một chút. Và con bé ngủ được".

"Thật không?"

"Khá tốt cho trẻ sơ sinh. Ba mẹ duy nhất trên thế giới này không cần ngủ, và con của chúng ta thì đã ngủ suốt đêm". Anh ấy cười khúc khích.

Tôi thích cái cách mà anh nói con của chúng ta. Những chữ đó khiến con bé trở nên thật hơn.

"Con bé có màu mắt chính xác như của em - cuối cùng thì đôi mắt đó cũng đã không bị mất". Anh mỉm cười với tôi. "Nó rất đẹp".

"Còn về phần ma cà rồng?". Tôi hỏi.

"Da con bé trông có vẻ không thể xuyên qua được như da chúng ta. Không phải là không có ai nghĩ tới kiểm tra chuyện đó".

Tôi chớp mắt với anh, hơi bị sốc.

"Dĩ nhiên là không ai làm như vậy đâu", anh trấn an tôi. "Việc ăn uống của con bé... ừm, con bé thích uống máu hơn. Carlisle tiếp tục cố gắng để thuyết phục nó uống thêm sữa bột nữa nhưng nó không thấy ngon miệng lắm với mấy thứ ấy. Không thể trách nó được - cho dù mấy thứ đó là thức ăn cho con người đi nữa thì nó cũng thật khó ngửi".

Tôi há hốc miệng ngạc nhiên với anh ấy. Anh ấy nói như là họ đã đối thoại với nhau vậy. "Thuyết phục con bé?"

"Con bé rất thông minh, thật sửng sốt như vậy đó, và đang tiến bộ với một tốc độ chóng mặt. Mặc dù nó vẫn chưa nói được nhưng con bé giao tiếp khá hiệu quả".

"Chưa. Nói. Được".

Anh chậm tốc độ chạy của chúng tôi lại, để cho tôi tiếp nhận được chuyện này.

Ý anh là sao, con bé giao tiếp khá hiệu quả à?". Tôi thắc mắc.

"Anh nghĩ sẽ dễ dàng hơn cho em nếu em... Tự mình nhìn thấy. Thật khó mà diễn tả".

Tôi nghĩ ngợi về điều đó. Tôi biết rằng có rất nhiều thứ tôi cần phải tự mình nhìn trước khi nó sẽ trở nên thật. Tôi không chắc là tôi đã sẵn sàng tới đâu rồi nên tôi đổi đề tài.

"Tại sao Jacob vẫn còn ở lại đây?". Tôi hỏi. "Làm sao cậu ta có thể chịu nổi? Cậu ta làm vậy để làm gì?". Cái giọng như tiếng chuông của tôi rung một chút. "Tại sao cậu ta lại phải khổ sở hơn thế?"

"Jacob không có khổ sở", anh trả lời bằng một giọng hơi lạ. "Tuy là anh rất sẵn lòng để thay đổi tình trạng của cậu ta", Edward nói qua kẽ răng.

"Edward!" tôi rít lên, kéo mạnh anh ngừng lại (và cảm thấy một chút rộn ràng vì tự mãn rằng bây giờ tôi đã có thể làm được chuyện đó). "Sao anh có thể nói vậy được chứ? Jacob đã hy sinh mọi thứ để bảo vệ chúng ta! Với những chuyện mà em đã bắt cậu ta trải qua!". Tôi co rúm lại với những ký ức mờ nhạt của sự hổ thẹn và tội lỗi. Lúc này tôi mới thấy khó hiểu là tại sao tôi lại cần đến cậu ta nhiều như vậy vào lúc đó. Sự trống rỗng khi không có cậu ta ở gần đã biến mất; chắc đó là do sự yếu đuối của con người.

"Em sẽ hiểu chính xác tại sao anh lại có thể nói như vậy", Edward lầm bầm. "Anh đã hứa với cậu ta là để cậu ta tự giải thích với em nhưng anh hoài nghi là em sẽ nghĩ khác hơn anh bao nhiêu. Dĩ nhiên, anh vẫn thường đoán sai về những ý nghĩ của em mà phải không?". Anh ấy mím môi lại và nhìn tôi.

"Giải thích chuyện gì vậy?"

Edward lắc đầu. "Anh đã hứa rồi. Mặc dù anh không biết là anh có còn thật sự nợ cậu ta thứ gì không nữa-". Anh nghiến chặt răng vào nhau.

"Edward, em không hiểu gì cả". Tâm trạng thất vọng và phẫn nộ tràn đầy tâm trí tôi.

Anh vuốt má tôi và mỉm cười nhẹ nhàng khi gương mặt tôi đã phản ứng dịu lại, khao khát đã tạm thời lấn át sự khó chịu. "Nó khó khăn hơn là em nói, anh biết. Anh nhớ mà".

"Em không thích cảm giác mơ hồ".

"Anh biết. Thế nên mình về nhà đi, để em có thể tự mình thấy nó". Mắt của anh quét qua phần còn lại của cái đầm của tôi khi anh nói về nhà, và anh nhăn nhó. "Hừm". Sau khi suy nghĩ tích tắc, anh cởi cái áo sơ mi trắng của mình và giơ ra cho tôi xỏ tay vào.

"Tệ vậy à?".

Anh ấy cười ranh mãnh.

Tôi xỏ tay vào áo và cài nút nhanh phủ qua thân trên đã bị rách tơi tả của mình. Dĩ nhiên, điều đó đã làm cho anh ấy cởi trần và thật khó có thể mà không bị phân tâm được.

"Em sẽ đua với anh", tôi nói, và cảnh giác, "lần này không bỏ cuộc giữa chừng nhá!"

Anh buông tay tôi ra và cười nhăn mặt. "Em ra hiệu đi.. ".

Tìm đường về ngôi nhà mới của tôi thì đơn giản hơn rất nhiều việc đi xuống đường về nhà cũ của Charlie. Mùi hương để lại một dấu vết rất dễ và rõ ràng để đi theo, cho dù tôi có chạy nhanh đến cách mấy.

Edward đã chạy trước tôi cho đến lúc chúng tôi chạy tới dòng sông. Tôi chớp lấy cơ hội và bật lên trước thật sớm, cố gắng dùng những sức mạnh dư thừa của mình để thắng.

"Ha!" tôi đắc chí khi tôi nghe tiếng chân tôi chạm vào bãi cỏ trước.

Đang lắng nghe tiếng chạm đất của anh thì tôi bỗng nghe được tiếng gì đó mà tôi đã không nghĩ tới. Tiếng gì đó rất lớn và rất gần. Một tiếng tim đập.

Edward cùng lúc đó đã đứng bên cạnh tôi, hai tay anh đang kẹp chặt đôi tay tôi lại.

"Em đừng thở", anh cảnh giác tôi một cách khẩn thiết.

Tôi cố gắng không hoảng loạn khi tôi nín thở lại. Đôi mắt tôi là thứ duy nhất đang chuyển động, theo bản năng đang dáo dác tìm nơi phát ra âm thanh đó.

Jacob đứng ngay đường thẳng nơi cánh rừng ráp gianh với bãi cỏ của gia đình Cullens, hai tay đang khoanh trước ngực, ngón tay siết chặt lại. Có hai cái bóng mờ không hiện rõ nguyên hình trong khu rừng sau lưng cậu ấy, giờ thì tôi còn nghe được hai tiếng tim đập lớn hơn, và một tiếng động nhỏ của cành cây bị dẫm nát dưới những cái móng vuốt to và sắt nhọn.

"Cận thận đấy Jacob", Edward nói. Một tiếng gầm gừ từ khu rừng vọng lại sự băn khoăn trong giọng nói anh ấy. "Có lẽ đây không phải là cách tốt nhất "

"Anh nghĩ sẽ tốt hơn nếu để cô ấy gần em bé trước à?". Jacob cắt ngang. "Sẽ an toàn hơn nếu xem Bella sẽ làm gì với tôi. Tôi hồi phục rất nhanh".

Đây là một cuộc kiểm tra à? Để xem tôi có thể không giết Jacob trước khi tôi cố gắng không giết Renesmee à? Tôi cảm thấy khó chịu bằng một kiểu lạ lùng nhất - không có việc gì với dạ dày tôi cả, chỉ với tâm trí của tôi thôi. Đây là ý kiến của Edward à?

Tôi liếc qua sự khẩn trương trên khuôn mặt anh ấy; Edward trông như đang cân nhắc một chút, và sau đó nét mặt anh ấy từ quan tâm biến đổi sang một cái gì khác. Anh nhún vai và có một sự thù địch ngầm trong giọng nói anh ấy khi anh nói, "Là cổ của cậu mà, tùy cậu".

Tiếng gầm gừ vang lên từ trong rừng lần này là một giận dữ; Leah, tôi chắc chắn thế.

Có chuyện gì với Edward thế nhỉ? Sau tất cả những chuyện chúng tôi đã cùng trải qua, không phải anh ấy nên đối xử tử tế một chút với bạn thân của tôi sao? Tôi nghĩ - có lẽ là một suy nghĩ ngốc nghếch - rằng bây giờ Edward cũng đã gần như là bạn của Jacob. Tôi chắc chắn đã hiểu sai về hai người họ.

Nhưng Jacob đang làm gì thế nhỉ? Tại sao cậu ấy lại đề nghị để bản thân cậu ta ra làm một phép thử để bảo vệ cho Renesmee chứ?

Chuyện này làm tôi chẳng hiểu gì cả. Cho dù nếu tình bạn của chúng tôi có còn tồn tại thì ...

Và bây giờ thì mắt tôi đã đụng mắt Jacob, tôi đã nghĩ là có lẽ tình bạn chúng tôi vẫn còn. Cậu ấy vẫn trông như người bạn thân nhất của tôi. Nhưng cậu ấy không phải là người đã thay đổi. Tôi trông như thế nào đối với cậu ấy nhỉ?

Và cậu ấy mỉm cười nụ cười thân thiện của mình, nụ cười của tình thân, và tôi chắc chắn tình bạn của chúng tôi vẫn không bị ảnh hưởng gì cả. Nó vẫn giống như như lúc trước, lúc mà chúng tôi chơi đùa trong garage tự làm của cậu ấy, lúc mà chỉ có hai người bạn cùng giết thời gian. Đơn giản và bình thường. Một lần nữa, tôi để ý rằng sự cần thiết kì lạ của tôi đối với cậu ấy trước khi tôi biến đổi đã hoàn toàn biến mất. Cậu ta chỉ là một người bạn của tôi, kiểu mà vốn dĩ nó đã phải thế.

Tuy vậy tôi vẫn không hiểu được chuyện mà cậu ta đang làm bây giờ. Cậu ấy thật sự quên mình để có thể bảo vệ tôi - bằng mạng sống của cậu ấy - để tôi khỏi làm cái việc mà tôi sẽ hối hận suốt cả đời nếu tôi làm vào những phút giây tôi không thể tự khống chế mình ư? Điều này đã đi quá giới hạn của sự khoan dung đối với thứ mà tôi đã biến đổi thành, hay cả việc kiềm chế phi thường để vẫn có thể là bạn tôi. Jacob là một trong những người tốt nhất mà tôi biết, nhưng điều này dường như quá mức để bất cứ người nào có thể đồng ý.

Cậu ta nhe răng ra cười, và nhẹ rùng mình. "Mình phải nói câu này Bella à. Cậu trông như quái vật".

Tôi nhe răng cười lại, trúng ngay vào cái điệp khúc cũ. Đây là một phần của cậu ấy mà tôi hiểu.

Edward gầm lên. "Nhìn lại mình đi, chó lai".

Cơn gió thổi từ sau lưng tôi và tôi nhanh chóng hít đầy phổi của mình bằng một không khí an toàn để tôi có thể thở. "Không, cậu ấy đúng đấy. Cặp mắt có vẻ sao sao đó, không phải sao?"

"Cực kỳ rợn tóc gáy. Nhưng nó cũng không đến nỗi tệ như mình đã tưởng tượng".

"Geez - cám ơn cho lời bình luận tuyệt vời của cậu!"

Cậu ta đảo tròn mắt. "Cậu biết mình có ý gì mà. Cậu vẫn nhìn giống cậu - gần như thế. Có lẽ không phải là vẻ bề ngoài trông như... Cậu là Bella. Mình đã không nghĩ rằng nó vẫn có cảm giác như là cậu vẫn ở đây". Cậu ta mỉm cười với tôi lần nữa mà không có dấu hiệu nào của sự cay đắng hay sự oán giận nào trên mặt mình cả. Sau đó cậu ta cười khúc khích và nói, "Sao cũng được, mình đoán là mình sẽ sớm quen với cặp mắt đó thôi".

"Cậu sẽ thế à?". Tôi hỏi, đầy hoang mang. Thật tuyệt vời khi chúng tôi vẫn có thể là bạn, nhưng nó không giống như chúng tôi đã trải qua rất nhiều khoảng thời gian với nhau.

Cái nhìn lạ lẫm nhất ngang qua mặt cậu ta, xóa đi nụ cười. Nó gần như là... Tự trách? Và mắt cậu ta chuyển qua Edward.

"Cám ơn", cậu ta nói. "Tôi đã không chắc việc anh có thể không nói với cô ấy hay không, dù hứa hay không hứa. Thường thì anh luôn đưa cho cô ấy bất cứ thứ gì cô ấy muốn".

"Có lẽ tôi đang hy vọng cô ấy sẽ phát cáu lên và xé nát đầu cậu ra", Edward đề nghị.

Jacob khịt mũi.

"Có chuyện gì vậy? Hai người đang giấu tôi chuyện gì phải không?". Tôi gặng hỏi một cách ngờ vực.

"Mình sẽ giải thích sau nhé", Jacob nói một cách lúng túng - như là cậu ta đã chưa thực sự chuẩn bị để nói. Sau đó cậu ta đổi đề tài. "Trước hết hãy bắt đầu cuộc biểu diễn này đã". Nụ cười toe toét của cậu ta giờ đã là sự thách thức khi cậu ta từ từ bắt đầu tiến tới.

Có một tiếng rên rỉ phản đối đằng sau cậu ấy, và rồi thân hình màu xám của Leah xuất hiện từ mấy hàng cây đằng sau cậu ta. Cậu bé cao hơn có thân hình màu cát Seth ngay đằng sau chị ấy.

"Bình tĩnh đi mọi người", Jacob nói. "Đừng xen vào chuyện này".

Tôi mừng vì họ đã không nghe lời cậu ấy nhưng chỉ theo sau cậu ta chậm hơn một chút.

Ngọn gió vẫn thổi; nó không thổi mùi hương của cậu ấy ra xa khỏi tôi.

Cậu ta đã tiến gần đến nỗi tôi có thể cảm giác được sức nóng của cậu ta ở khoảng không giữa chúng tôi. Cổ hỏng tôi như bị thiêu đốt để phản ứng lại.

"Xem nào Bella. Làm cái mà tệ nhất đi".

Leah rít lên.

Tôi không muốn thở nữa. Thật không đúng khi lợi dụng Jacob làm một việc quá nguy hiểm như thế này, cho dù đó là việc mà cậu ấy đề nghị đi chăng nữa. Nhưng tôi không thể trốn chạy từ việc suy luận logic được. Làm sao mà tôi có thể chắc chắn rằng tôi sẽ không gây hại Renesmee?

"Mình đang già đi vì đứng đây chờ cậu này Bella", Jacob chế giễu. "Được rồi, không cần phải hết sức, nhưng cậu đã có ý tưởng rồi đó. Tới đây, hít một hơi xem nào".

"Giữ em lại đi", tôi nói với Edward, nép mình vào khuôn ngực anh.

Hai tay anh ấy siết chặt tay tôi.

Tôi ghì chặt các bắp thịt của mình lại, hy vọng rằng tôi có thể đông cứng chúng. Tôi kiên quyết rằng tôi có thể làm tốt chuyện này ít nhất cũng tốt như lúc tôi đi săn. Trường hợp xấu nhất, tôi sẽ ngừng thở và chạy đi. Thật hồi hộp, tôi hít một hơi nhẹ vào mũi, dốc hết sức mình cho bất cứ thứ gì.

Nó cũng hơi đau một chút, nhưng cổ họng tôi dù sao cũng đã mất cảm giác rồi. Jacob không có mùi giống con người hơn một con sư tử núi là bao. Có một góc của thú vật ở trong máu cậu ta ngay lập tức làm tôi bị khó chịu. Mặc dù vẫn tiếng của trái tim đang đập rất lớn nhưng cái mùi hương đi kèm theo nó làm tôi nhăn mũi lại. Thật sự là dễ dàng hơn vì cái mùi hương đã làm dịu đi phản ứng của tôi đối với tiếng tim đập và sức nóng từ mạch máu cậu ấy tỏa ra.

Tôi hít vào một hơi khác và thả lỏng mình. "Hừ, giờ thì mình đã có thể hiểu mọi người đã từng nói sao về chuyện này. Cậu hôi quá Jacob".

Edward phá ra cười; tay anh trượt từ vai tôi xuống vòng qua ôm hông tôi. Seth sủa lên những tiếng nhỏ theo một âm điệu như hợp xướng với Edward; cậu ta tiến tới vài bước gần hơn trong khi Leah thì lui lại vài bước. Và sau đó tôi nhận ra sự có mặt của một khán giả khác khi tôi nghe được tiếng cười ha hả, thấp vì bị nén lại nhưng lại rất dễ nhận ra của Emmett ở phía sau bức tường kính giữa chúng tôi.

"Xem ai đang nói chuyện kìa", Jacob nói, giả bộ ngoáy ngoáy mũi. Mặt cậu ta không hề nhăn khi Edward ôm lấy tôi, kể cả khi Edward cúi xuống và thì thầm "Anh yêu em" vào tai tôi. Jacob chỉ đứng nhe răng cười. Chuyện đó làm tôi hy vọng rằng mọi chuyện đã trở lại bình thường giữa chúng tôi, cái kiểu mà đã không như thế trong một thời gian dài. Có lẽ bây giờ tôi đã có thể thật sự là bạn cậu ta, bởi vì cơ thể tôi đã khiến cậu ấy đủ ghê tởm để cậu ấy có thể tiếp tục yêu tôi như trước đây. Có lẽ đó là tất cả điều cần thiết.

"Được rồi, thế là mình đã qua được rồi, phải không?". Tôi hỏi. "Giờ thì cậu sẽ nói ình biết bí mật lớn là gì được rồi chứ?"

Thái độ của Jacob trở nên rất hồi hộp. "Chẳng có gì mà cậu cần phải lo lắng vào lúc này...".

Tôi nghe tiếng Emmet cười khục khục một lần nữa - một giọng cười hứng thú.

Tôi có lẽ sẽ hỏi kỹ hơn nhưng khi tôi nghe tiếng Emmett, tôi cũng nghe được một âm thanh khác nữa. Có bảy người đang thở. Một cặp phổi đang cử động nhanh hơn những cặp khác. Nhưng chỉ có một trái tim đang đập nhẹ như cánh chim vỗ, rất nhẹ và nhanh.

Và tôi hoàn toàn bị trệch hướng. Con gái của tôi đang ở ngay sau bức tường kính mỏng này. Tôi không thể thấy con bé - ánh sáng nhẹ phản chiếu vòng quanh cửa số như một tấm gương. Tôi chỉ có thể thấy bản thân mình, trông rất khác lạ - trắng toát và như tượng - khi so sánh với Jacob. Hay nếu so sánh với Edward thì nhìn thật giống nhau.

"Renesmee", tôi thì thầm. Áp lực lại làm tôi đứng như tượng. Renesmee thì không có mùi như động vật. Liệu tôi có làm con bé bị nguy hiểm không?

"Vào trong sẽ thấy", Edward thì thầm. "Anh biết em có thể làm được chuyện này".

"Anh sẽ giúp em chứ?". Tôi thì thầm xuyên qua đôi môi không thể cử động.

"Dĩ nhiên là anh sẽ giúp em rồi".

"Và Emmett và Jasper - phòng khi cần thiết?"

"Bọn anh sẽ lo mọi việc cho em, Bella ạ. Đừng lo lắng, bọn anh đã sẵn sàng rồi. Không ai trong bọn anh sẽ để Renessme bị nguy hiểm đâu. Anh nghĩ em sẽ ngạc nhiên vớicách màcon bé đã cột chặt mọi người với những ngón tay nhỏ bé của con bé như thế nào. Con bé sẽ tuyệt đối an toàn, cho dù như thế nào đi nữa".

Vì nóng lòng muốn gặp con bé, để hiểu được sự tôn sùng trong giọng nói của anh đã phá vỡ tư thế đông cứng của tôi. Tôi bước một bước tới trước.

Và rồi Jacob chắn ngang đường tôi, mặt cậu ta đầy lo lắng.

"Anh có chắc không, tên hút máu?". Cậu ta gặng hỏi Edward bằng một giọng như là van xin. Tôi chưa bao giờ nghe cậu ta nói chuyện với Edward kiểu này. "Tôi không thích vậy. Có lẽ cô ấy nên đợi "

"Cậu đã kiểm tra rồi, Jacob".

Đó là kiểm tra của Jacob à?

"Nhưng " Jacob tiếp tục.

"Không nhưng nhị gì cả", Edward nói, cáu tiết lên một cách đột ngột. "Bella cần phải gặp con gái của chúng tôi. Cậu tránh ra cho cô ấy đi".

Jacob nhìn tôi bằng một ánh mắt kỳ quặc điên rồ và quay lại và gần như là chạy vắt chân lên cổ vào trong nhà trước chúng tôi.

Edward gầm lên.

Tôi không tài nào hiểu được sự đối chất của hai người, và tôi cũng không thể tập trung vào nó được. Tôi chỉ có thể nghĩ đến đứa bé mờ ảo trong ký ức của mình và gắng sức chống lại sự mơ hồ đó, cố gắng để nhớ chính xác gương mặt của đứa bé.

"Chúng ta vào nhé?". Edward nói, giọng lại nhẹ nhàng như cũ.

Tôi gật đầu một cách hồi hộp.

Anh nắm tay tôi thật chặt và dẫn tôi vào nhà.

Họ đang đợi tôi với một nụ cười vừa như chào đón, vừa như phòng thủ. Rosalie đang cách vài bước sau lưng họ, gần cửa trước. Chị ấy đã ngồi một mình cho đến khi Jacob tới gần và đứng ngay trước mặt chị ấy, gần hơn là bình thường. Thật khó hiểu với sự dễ chịu trong sự gần gũi ấy, cả hai người họ dường như co rúm lại như để che chắn cho người ở giữa.

Một người nào đó rất nhỏ bé đang chúi người ra khỏi vòng tay Rosalie, ló mặt ra sau Jacob. Ngay tức khắc, tôi tuyệt đối tập trung vào con bé, tất cả mọi suy nghĩ của tôi, cái cách mà không có bất cứ thứ gì có được kể tứ giây phút tôi mở mắt ra.

"Em chỉ mới bất tỉnh có hai ngày thôi sao?". Tôi thở dốc, không tin được.

Con bé xa lạ trong vòng tay của Rosalie phải là nhiều tuần tuổi rồi, nếu không phải là nhiều tháng. Con bé có lẽ là lớn hơn gấp hai lần so với em bé trong ký ức mờ nhạt của tôi, và con bé trông như đang tự chống đỡ thân trên của mình một cách dễ dàng khi con bé nhoài người ra tới tôi. Mái tóc màu đồng óng ả rơi thành từng lọn qua vai con bé. Đôi mắt màu nâu hạt dẻ đang nhìn tôi dò xét với một sự thích thú mà không hề giống như con nít tí nào cả; đó là ánh mắt của một người trưởng thành, đã nhận thức được và rất thông minh. Con bé giơ một tay lên, hướng tới tôi một lúc và sau đó đưa tay lại chạm vào cổ của Rosalie.

Nếu gương mặt con bé không đẹp một cách hoàn hảo đến đáng ngạc nhiên thì tôi sẽ không tin được rằng đó là cùng một đứa bé. Đứa con của tôi.

Nhưng Edward đang hiện diện trên gương mặt con bé, và tôi cũng đang ở đó trong màu mắt và hai bên má của con bé. Kể cả Charlie cũng có phần trong những lọn tóc quăn dày tuy rằng màu tóc thì là màu của Edward. Con bé phải là con của chúng tôi. Thật không thể nào, nhưng vẫn là sự thật.

Tuy vậy việc thấy đứa bé ngoài dự kiến này không khiến nó trở thành sự thật. Nó chỉ khiến cho con bé trở nên không có thật hơn.

Rosalie vỗ nhẹ vào cái tay ngay cổ mình và thì thầm. "Phải, là mẹ con đó".

Đôi mắt của Renesmee vẫn khóa chặt mắt tôi. Sau đó, giống như vài giây sau sự ra đời đầy bạo lực của mình, con bé mỉm cười với tôi. Những chiếc răng trắng nhỏ xíu óng ánh lên.

Trong người vẫn quay cuồng nhưng tôi vẫn bước một bước dè dặt tới con bé.

Mọi người di chuyển thật nhanh.

Emmett và Jasper đứng ngay trước tôi, vai kề vai, hai tay sẵn sàng. Edward kéo tôi lại đằng sau, những ngón tay bấu chặt lên khủy tay tôi. Kể cả Carlisle và Esme cũng di chuyển tới hai bên sườn của Emmett và Jasper trong khi Rosalie lùi về phía cửa, hai tay chị ấy ôm chặt con bé. Jacob cũng di chuyển, đứng ở tư thế bảo vệ trước hai người họ.

Alice là người duy nhất vẫn giữ nguyên vị trí.

"Ồ, cho em ấy chút lòng tin đi", chị ấy khiển trách họ. "Em ấy sẽ chẳng làm gì đâu. Mọi người cũng muốn nhìn kỹ con mình hơn mà".

Alice đã đúng. Tôi hoàn toàn điều khiển được bản thân mình. Tôi đã đối mặt với tất cả mọi thứ - với cái mùi hương gần như là không thể cưỡng lại được như là mùi của con người ở trong khu rừng. Sự cám dỗ ở đây thì không thể so sánh được với lúc ấy. Mùi hương của Renesmee có một sự cân bằng tuyệt đối ngay ở giữa một mùi nước hoa thơm nhất và mùi thơm của thức ăn ngon nhất. Nó có đủ mùi thơm của ma cà rồng để giữ cho phần mùi của con người không bị át hẳn.

Tôi có thể làm được. Tôi chắc chắn thế.

"Em ổn mà", tôi hứa hẹn, vỗ nhẹ vào bàn tay Edward trên cánh tay tôi. Sau đó tôi chần chừ và thêm vào, "Tuy vậy cứ ở gần em, phòng khi cần thiết".

Đôi mắt của Jasper tập trung cao độ. Tôi biết anh ấy đang xem xét tình trạng cảm xúc của tôi, và tôi tập trung để ổn định một trạng thái hoàn toàn bình tĩnh. Tôi cảm thấy tay của Edward nới lỏng ra khi anh nghe được sự đánh giá của Jasper. Nhưng tuy là Jasper là người đầu tiên biết được điều đó nhưng anh ấy chẳng có vẻ gì là chắc chắn.

Khi con bé nghe tiếng tôi, đứa bé đã quá nhận thức này vùng vẫy trong tay của Rosalie, nhoài người về phía tôi. Bằng cách nào đó, thái độ của con bé dường như đang hết kiên nhẫn.

"Jazz, Em, để chúng em qua đi. Bella làm được mà".

"Edward, mạo hiểm đấy", Jasper nói.

"Rất là nhỏ. Nghe em này, Jasper - trong chuyến đi săn cô ấy đã bắt được mùi hương của những người leo núi đã ở đó không đúng lúc đúng nơi -"

Tôi nghe tiếng Carlisle nuốt vào một tiếng thở kinh hoàng. Gương mặt Esme thì đột nhiên phủ đầy sự lo âu xen lẫn với lòng trắc ẩn. Mắt Jasper mở to ra, nhưng anh ấy chỉ gật đầu một chút, như là những câu Edward nói đã trả lời câu hỏi nào đó trong đầu anh ấy. Môi của Jacob bặm chặt vào nhau tạo thành một vẻ mặt nhăn nhó căm phẫn. Emmett thì nhún vai như không có chuyện gì xảy ra. Rosalie thì trông có vẻ còn ít bận tâm hơn cả Emmett khi chị ấy cố gắng giữ lại đứa bé đang vùng vẫy trong tay mình.

Loading...

Xem tiếp: Chương 22 - Part 2

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?



Vũ điệu của thần Chết

Thể loại: Trinh thám

Số chương: 59



Duyên Truyền Kiếp

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 7