Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Breaking Dawn - Hừng đông Chương 21 - Part 2

Chương trước: Chương 21 - Part 1



 

Tôi chợt nảy ra một ý nghĩ mới, tôi đứng sững lại, buông thõng chân xuống. Tôi chắc là ở đây phải an toàn, nhưng tôi vẫn nín thở để đề phòng.

Edward chạy vụt qua tôi, ngạc nhiên bởi sự đông cứng đột ngột của tôi. Anh quay lại và ở bên tôi trong giây lát. Anh đặt tay lên vai tôi và nhìn sâu vào mắt tôi, và cảm xúc chủ yếu trên mặt anh là một sự sửng sốt.

"Sao em làm được điều đó?". Anh hỏi.

"Trước đây anh cũng để em đánh anh mà, đúng không?". Tôi hỏi lại, lờ đi câu hỏi của anh. Và tôi nghĩ là tôi làm rất tốt!

Khi tôi mở miệng ra, tôi có thể nếm được không khí - còn tinh khiết, và không có dấu vết nào của mùi hương hấp dẫn đã dày vò cơn khát của tôi. Tôi thận trọng hít vào.

Anh nhún vai và lắc đầu, không để bị đánh lạc hướng.

"Bella, em làm điều đó bằng cách nào?"

"Chạy đi? Em nín thở"

"Nhưng sao em ngừng săn được?"

"Khi anh đến đằng sau em- Em rất xin lỗi".

"Tại sao em lại phải xin lỗi anh? Anh mới là người bất cẩn đáng sợ. Anh cho là không có ai ở xa đường mòn nhưng lẽ ra anh nên đi kiểm tra trước. Sai lầm ngu ngốc thật! Em không có gì phải xin lỗi cả.

"Nhưng em đã càu nhàu với anh". Tôi vẫn cảm thấy khó chịu khi báng bổ anh như vậy.

"Dĩ nhiên là em đã làm vậy. Điều này là lẽ dĩ nhiên. Nhưng anh không thể hiểu sao em có thể bỏ chạy được?"

"Em còn có thể làm gì khác?". Tôi hỏi. Thái độ của anh làm tôi bối rối - anh muốn chuyện gì phải xảy ra cơ chứ. "Đó có thể là người quen của em"

Anh làm tôi giật mình, và đột nhiên anh phá ra cười ngặt nghẽo, ngửa đầu ra sau và để cho âm thanh vang vọng ầm ĩ cả cánh rừng.

"Tại sao anh lại cười em?"

Anh ngừng lại ngay, và thôi có thể thấy lại vẻ cảnh giác của anh.

Phải kiềm chế, tôi tự nhủ. Tôi phải xem lại tính khí của mình. Tôi giống một người sói trẻ hơn là một ma cà rồng rồi.

"Anh không cười em, Bella. Anh cười vì anh bị bất ngờ và anh bất ngờ vì anh hoàn toàn kinh ngạc".

"Tại sao?"

"Lẽ ra em không thể làm được như vậy, tất cả những việc đó. Lẽ ra em không thể hết sức là- là lý trí như vậy. Đáng lẽ em không thể đứng đây điềm tĩnh tranh cãi với anh, và hơn thế nữa, đáng lý ra em không thể chấm dứt giữa một cuộc đi săn với mùi hương con người trong không khí mới phải. Kể cả những ma cà rồng đã trưởng thành cũng gặp khó khăn với điều đó - bọn anh luôn phải cẩn thận ở chỗ săn để không đặt chúng ta vào con đường của sự cám dỗ. Bella, em hành động như thể em là một ma cà rồng có tuổi đời nhiều thập kỷ chứ không phải chỉ mới mấy ngày tuổi".

"Oh". Nhưng tôi đã biết rằng nó sẽ khó khăn. Vì vậy mà tôi cực kì đề phòng. Tôi đã nghĩ là nó khó khăn.

Anh đặt tay lên mặt tôi lần nữa, và đôi mắt anh đầy vẻ kinh ngạc. "Ước gì anh có thể đọc được suy nghĩ của em, chỉ lần này thôi".

Một cảm xúc mãnh liệt. Tôi chỉ chuẩn bị cho cơn khát, chứ đâu phải điều này. Tôi chắc nó sẽ không giống khi anh chạm vào tôi. Thành thật mà nói, nó không giống.

Nó mạnh mẽ hơn.

Tôi với tay lên, lần theo những đường nét trên mặt anh, những ngón tay tôi nấn ná trên đôi môi anh.

"Em nghĩ là em sẽ không cảm thấy giống như vậy trong một thời gian dài?". Tôi lưỡng lự hỏi. "Nhưng em vẫn muốn anh".

Anh nháy mắt, sửng sốt.

"Làm sao mà em có thể tập trung để làm điều đó? Không phải em khát đến mức không thể chịu nổi sao?"

Dĩ nhiên là tôi đang khát, và thấy rằng anh lại khơi dậy cơn khát trong tôi-

Tôi cố gắng chịu đựng rồi thở dài, nhắm mắt lại để tập trung. Tôi để các giác quan mở rộng quanh

tôi, lần này hết sức căng thẳng, đề phòng sự tấn công dữ dội khác của mùi thơm ngon lành bị cấm.

Edward buông tay xuống, lại còn nín thở trong khi tôi lắng nghe xa hơn và xa hơn vào mảng xanh của cuộc sống, lọc qua những mùi hương và âm thanh để tìm một thứ hoàn toàn không khước từ cơn khát của tôi. Có một gợi ý từ một cái gì đó khác, một dấu vết mờ nhạt từ hướng đông-

Tôi mở bừng mắt, nhưng vẫn tập trung vào cảm giác rõ ràng hơn khi to quay người, im lặng lao về phía đông. Gần như ngay lập tức, mặt đất nghiêng đi, dốc hơn lên, và tôi chạy vào thế săn mồi, gần mặt đất, giữ lấy những cái cây nếu nó thoải mái hơn. Tôi cảm nhận được Edward đi cùng tôi nhiều hơn là tôi nghe thấy anh, anh im lặng theo sau suốt khu rừng và để tôi dẫn đường.

Cây cối thưa thớt dần khi chúng tôi leo lên cao hơn, mùi hắc ín và nhựa cây càng nồng hơn, cũng như mùi hương mà tôi đang theo - một hương thơm ấm áp, mạnh mẽ hơn mùi của nai và cũng lôi cuốn hơn. Thêm vài giây nữa và tôi có thể nghe thấy bước đi nhẹ nhàng, im lặng của mấy bàn chân to lớn, khôn khéo hơn nhiều so với tiếng gõ móng guốc cồm cộp. Tiếng động đó lớn dần lên - trên những cành cây hơn là trên mặt đất. Tôi cũng tự động lao lên những cành cây, chiếm một vị trí có chiến lược cao hơn, giữa thân cây linh sam cao ngất.

Tiếng thình thịch yếu ớt của những bàn chân đầy móng vuốt vẫn tiếp tục lén lút bên dưới tôi; hương thơm đậm đà đó ở rất gần. Mắt tôi xác định chính xác chuyển động đi cùng với âm thành đó, và tôi thấy phần da màu hung của một con mèo lớn lẩn trong cành lá rộng của cây vân sam, ngay dưới chỗ tôi về bên phải. Nó lớn - cũng phải gấp bốn lần trọng lượng của tôi. Đôi mắt nó miệt mài dõi theo mặt đất bên dưới; con mèo cũng đang đi săn. Tôi bắt được mùi của một thứ gì đó nhỏ hơn, ngọt dịu kế bên mùi thơm của con mồi của tôi, co rúm lại trong bụi cây bên dưới. Cái đuôi con sư tử co lại khi nó chuẩn bị nhảy lên.

Với một bước nhảy nhẹ, tôi bay qua không khí và đáp xuống nhánh cây của con sư tử. Nó cảm nhận được rung động của thanh gỗ và quay lại, giật mình gầm lên, thách thức. Nó cào vào khoảng trống giữa hai chúng tôi, mắt nó sáng lên giận dữ. Gần như loạn trí vì cơn khát, tôi lờ đi những cái răng nanh nhe ra, những móng vuốt quắp lại và phóng người đến chỗ nó, vật cả hai xuống đất.

Nó không giống một trận đấu.

Những cái vuốt co lại như những ngón tay ve vuốt thay cho những ảnh hưởng mà nó gây ra cho da tôi. Hàm răng của nó không thể tìm được chỗ bám vào vai hay hỏng tôi. Trọng lượng của nó không là gì cả. Hàm răng tôi tìm chính xác vào cổ họng con sư tử, và bản năng sinh tồn của con thú yếu ớt một cách đáng thương, tương phản với sức mạnh của tôi. Hai hàm tôi dễ dàng bao bọc khắp vị trí sức nóng tập trung tuôn ra.

Nó dễ như cắn vào bơ vậy. Những cái răng của tôi là những con dao cạo bằng thép; chúng xuyên qua bộ lông và lớp mỡ cũng như những sợ gân như những thứ ấy không hề tồn tại.

Mùi vị không ổn, nhưng dòng máu nóng và ẩm ướt đã làm dịu đi cơn khát khó chịu, không ổn định khi tôi uống vội vàng và hăng hái. Sức chống cự của con sư tử càng lúc càng yếu, những tiếng rên của nó bị tiếng ùng ục át đi. Hơi nóng của máu tỏa ra khắp người tôi, sưởi ấm đến từng đầu ngón tay ngón chân tôi.

Con sư tử đã chết trước khi tôi uống xong. Cơn khát lại cháy bỏng khi tôi uống cạn, và tôi đẩy cái xác nó ra khỏi người tôi với một sự chán ghét. Làm sao mà tôi vẫn khát sau toàn bộ số máu đó?

Tôi vặn thẳng người lại với một chuyển động nhanh. Đứng lên, tôi nhận ra mình có vẻ hơi dơ dáy. Tôi lau mặt bằng mặt sau cánh tay và cố gắng sửa lại trang phục. Những cái móng vuốt không có tác dụng gì với làn da tôi thì lại thành công hơn với bộ đồ satin mỏng.

"Hmm", Edward nói. Tôi nhìn lên và thấy anh đang thoải mái dựa vào thân cây, nhìn tôi với vẻ mặt lo lắng.

"Em cho là em có thể làm tốt hơn". Người tôi đầy bùn, tóc tôi rối tung, quần áo tôi vấy máu, rách rưới. Edward không về nhà từ những chuyến đi săn mà trông như thế này.

"Em làm hoàn toàn tốt", anh cam đoan với tôi. "Chỉ là- chỉ đứng xem mà không làm gì thật là khó"

Tôi nhướng mày lên, bối rối.

"Nó trái với ý muốn của anh", anh giải thích, "để em vật lộn với con sư tử. Anh lo lắng suốt thời gian đó".

"Ngốc quá".

"Anh biết. Thói quen cũ khó bỏ mà. Nhưng anh thích một số cải tiến ở bộ váy của em".

Nếu tôi còn có thể đỏ mặt thì hẳn là hai má tôi đã ửng hồng lên rồi. Tôi đổi đề tài.

"Tại sao em vẫn khát?"

"Vì em còn trẻ".

Tôi thở dài. "Và em không cho là còn con sư tử núi nào ở gần đây".

"Mặc dù vậy, vẫn còn nhiều hươu, nai lắm".

Tôi nhăn mặt. "Chúng có mùi không ngon bằng".

"Động vật ăn cỏ. Các loài ăn thịt có mùi vị giống con người hơn", anh giải thích.

"Không giống nhiều lắm", tôi phản đối, cố không nhớ lại.

"Chúng ra có thể quay lại", anh nói một cách nghiêm trang, nhưng vẻ trêu chọc ánh lên trong mắt anh.

"Dù là ai ở ngoài đó, nếu họ là đàn ông, có thể họ cũng không chú ý đến cái chết nếu em làm chuyện đó", cái nhìn chằm chằm của anh lại lướt qua bộ đồ bị tàn phá của tôi lần nữa. "Thật ra họ sẽ nghĩ rằng họ đã chết và lên thiên đường ngay khi họ thấy em".

Tôi đảo mắt và khịt mũi.

"Đi săn mấy con vật ăn cỏ hôi hám đó thôi".

Chúng tôi tìm thấy một đàn hươu nai khi chúng tôi chạy về nhà. Lần này anh săn với tôi, bây giờ tôi đã hiểu rõ. Tôi hạ một con nai đực lớn xuống, tạo ra một đống lộn xộn không kém gì lúc tôi hạ con sư tử. Anh đã dùng xong hai con trước khi tôi xong con đầu tiên và không hề làm rối tóc, không có vết gì trên chiếc áo sơ mi trắng của anh. Chúng tôi săn đuổi một đàn đang kinh hãi chạy tán loạn, nhưng thay vì uống tiếp, lần này tôi cẩn thận quan sát xem làm cách nào mà anh săn gọn gàng sạch sẽ đến vậy.

Suốt thời gian qua tôi đã từng ước rằng Edward không phải để tôi lại khi anh đi săn, tôi đã âm thầm tô vẽ cho buổi đi săn. Vì tôi đoan chắc rằng nhìn thấy nó sẽ rất đáng sợ. Kinh tởm. Rằng nhìn thấy anh săn cuối cùng sẽ làm anh trông giống ma cà rồng trong mắt tôi.

Dĩ nhiên, nó khác hẳn từ góc nhìn khi tôi cũng là ma cà rồng, thế nhưng, tôi nghi ngờ là ngay cả đôi mắt con người của tôi cũng có thể đã bỏ qua vẻ đẹp ở đây.

Nhưng quan sát Edward săn là một trải nghiệm đầy ham muốn một cách đáng ngạc nhiên. Bước nhảy của anh đều đặn như con rắn uốn lượn, bàn tay anh quá cẩn thận, quá khỏe mạnh và hoàn toàn không tránh được; đôi môi đầy đặn của anh thật hoàn hảo khi chúng duyên dáng tách ra bên ngoài hàm răng trắng lấp lóa. Anh thật tuyệt vời. Tôi cảm nhận được một cú nhảy vọt lên vì tự hào và khao khát. Anh là của tôi. Bây giờ thì không gì có thể chia rẽ anh với tôi. Tôi quá mạnh để bị tổn thương từ phía anh.

Anh quay lại chỗ tôi và nhìn chằm chằm một cách tò mò và vẻ hả hê của tôi.

"Em không khát nữa à?". Anh hỏi.

Tôi gật đầu. "Anh làm em bối rối. Anh giỏi hơn em nhiều".

"Nhiều thế kỉ luyện tập", anh cười. Đôi mắt anh bây giờ là một màu mật ong vàng óng đẹp đẽ.

"Chỉ một thôi", tôi sửa lại.

Anh cười. "Hôm nay em xong rồi à? Hay em vẫn muốn tiếp tục?"

"Em nghĩ là xong rồi", tôi cảm thấy no nê, thậm chí có hơi say say. Tôi không chắc cơ thể tôi có thể chứa thêm bao nhiêu máu nữa. Cơn khát của tôi chỉ tạm lắng xuống. Nhưng tôi biết cơn khát chỉ là một phần không thể tránh khỏi của cuộc sống này.

Và nó thật xứng đáng.

Tôi đã kiểm soát được mình. Có lẽ cảm giác về sự an toàn là sai, nhưng tôi thật sự cảm thấy ổn khi không giết bất cứ ai hôm nay. Nếu tôi có thể cưỡng lại một con người hoàn toàn lạ lẫm, có phải tôi sẽ có thể đối xử với một người sói và đứa trẻ lai ma cà rồng mà tôi yêu?

"Em muốn gặp Renesmee", tôi nói. Bây giờ cơn khát của tôi đã bị chế ngự (nếu không có gì ở gần phá bỏ nó), thật khó để quên đi mối lo lắng của tôi. Tôi muốn làm quen với một người lạ mặt là con gái của tôi và làm hòa với một sinh vật tôi yêu từ ba ngày trước. Thật kì lạ và trái lẽ thường khi mà con bé không ở trong lòng tôi. Đột nhiên tôi thấy trống rỗng và lo lắng.

Anh đưa tay ra cho tôi. Tôi bám vào và thấy làn da anh ấm hơn trước. Má anh khẽ rung động, quầng thâm dưới mắt anh hầu như biến mất.

Tôi không thể cưỡng lại việc vuốt ve khuôn mặt anh một lần nữa. Và một lần nữa.

Tôi gần như quên rằng tôi đang đợi một câu trả lời cho yêu cầu của tôi khi tôi nhìn sâu vào đôi mắt vàng óng lấp loáng của anh.

Nó gần giống như lúc tôi ngoảnh đi khỏi mùi máu người, nhưng bằng cách nào đó, tôi cẩn thận giữ lại nhu cầu của mình vững chắc trong đầu khi tôi nhón chân lên và vòng tay qua người anh. Nhẹ nhàng.

Anh không quá do dự trong những hành động của mình; đôi tay anh khóa lại quanh eo tôi và kéo tôi gần sát anh. Đôi môi anh nghiền nát môi tôi, nhưng tôi lại thấy đầy đam mê. Môi tôi không còn tự định hình được nữa, môi chúng tôi giữ chặt lấy nhau.

Như trước đấy, như thể sự đụng chạm của làn da, đôi môi, đôi bàn tay anh xuyên thẳng qua làn da mượt mà, cứng như đá của tôi và vào tận trong xương tủy. Tới ngay trung tâm cơ thể tôi. Tôi đã không tưởng tượng rằng tôi có thể yêu anh hơn nữa.

Khả năng cũ của tôi không thể theo đuổi tình yêu quá mãnh liệt này. Trái tim ngày trước của tôi không đủ mạnh để chịu đựng nó.

Có lẽ đây là phần mà tôi giữ lại và được tăng cường mạnh mẽ hơn trong cuộc sống mới của tôi. Như lòng nhân ái của Carlisle và sự tậm tâm của Esme. Có thể tôi không bao giờ làm được những điều thú vị hay đặc biệt như Edward, Alice hay Jasper làm. Có thể tôi chỉ yêu Edward hơn bất kì ai trong lịch sử thế giới từng yêu ai khác.

Tôi có thể sống như thế.

Tôi nhớ nhiều phần của điều đó - xoắn mấy ngón tay tôi trong mái tóc anh, lần theo những đường nét trên ngực anh - nhưng những phần khác thì quá mới. Anh rất mới mẻ. Đấy là một trải nghiệm hoàn toàn khác biệt khi Edward hôn tôi thật bạo dạn và mạnh mẽ. Tôi đáp lại xúc cảm mãnh liệt đó, và đột nhiên chúng tôi ngã xuống.

"Oops", tôi nói, và anh bật cười bên dưới tôi. "Anh không có ý như vậy. Em không sao chứ?"

Anh vuốt ve mặt tôi. "Hơi khá hơn là ổn". Và một vẻ bối rối hiện lên trên mặt anh.

"Renesmee?". Anh ngập ngừng hỏi, cố gắng xác định điều tôi muốn nhất bây giờ. Một câu hỏi rất khó trả lời, bởi vì tôi muốn quá nhiều thứ cùng một lúc.

Tôi có thể nói rằng anh không chống đối việc trì hoãn chuyến trở về của chúng tôi, và thật khó để nghĩ nhiều về nó khi mà làn da của anh ở phía trên tôi - cái váy chẳng còn bao nhiêu cả. Nhưng ký ức của tôi về Renesmee, trước và sau khi con bé sinh ra, đang dần trở nên mờ ảo với tôi. Dần không có thực. Tất cả những ký ức của tôi về con bé là ký ức của con người; một sự thoáng qua giả tạo bám dính lấy họ. Không có gì có vẻ thật khi tôi không nhìn với đôi mắt này, chạm bằng đôi bàn tay này.

Mỗi phút, tính xác thực của con người xa lạ bé nhỏ ấy lại lẩn đi xa hơn.

"Renesmee", tôi đồng ý, buồn bã, và tôi lao đi, kéo anh theo với tôi.

 

Loading...

Xem tiếp: Chương 22 - Part 1

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Lên Nhầm Kiệu Hoa

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 18



Ngự Phong Phấn Cô Nương

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 17


Cô Nàng Hai Tính Cách

Thể loại: Xuyên Không

Số chương: 9