Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Breaking Dawn - Hừng đông Chương 21 - Part 1

Chương trước: Chương 20 - Part 2



Chương 21: Chuyến đi săn đầu tiên.

"Cửa sổ?". Tôi hỏi, nhìn chằm chằm xuống hai tầng lầu.

Bình thường, tôi không bao giờ thật sự sợ độ cao, nhưng việc thấy rõ ràng tất cả các chi tiết khiến cho viễn cảnh sắp tới trở nên kém hấp dẫn. Các góc cạnh của những hòn đá sắc nhọn hơn tôi tưởng.

Edward mỉm cười. "Đó là lối ra tiện lợi nhất. Nếu em sợ, anh có thể đỡ em".

"Chúng ta đều đã bất tử và anh sợ mất thời gian đi tới cửa sau?"

Anh khẽ cau mày. "Renesmee và Jacob đang ở dưới nhà-"

"Oh".

Phải rồi. Bây giờ tôi là một con quái vật. Tôi phải tránh xa những mùi hương có thể đánh thức bản ngã của tôi. Đặc biệt là mùi hương từ những người thân yêu của tôi. Kể cả người tôi chưa thực sự biết.

"Liệu Renesmee- có ổn- với Jacob ở đó?". Tôi thì thầm. Tôi chợt nhận ra nhịp tim mà tôi nghe được từ phía dưới chắc hẳn là của Jacob. Tôi lắng nghe thêm lần nữa, nhưng tôi chỉ nghe được một nhịp đập đều đặn. "Cậu ấy không thích con bé cho lắm".

Edward mím chặt môi lại một cách kì cục. "Tin anh đi, con bé rất an toàn. Anh biết chính xác điều Jacob nghĩ mà".

"Dĩ nhiên rồi", Tôi lẩm bẩm, và lại nhìn xuống đất.

"Em do dự à?". Anh thách thức.

"Một chút thôi. Em không biết làm sao mà-"

Và tôi nhận thức rất rõ rằng gia đình tôi đang ở phía sau, im lặng quan sát. Emmett cười khùng khục trong hơi thở. Chỉ cần một sai lầm của tôi, thì anh ấy sẽ cười lăn lộn trên sàn nhà. Và những câu chuyện đùa về ma cà rồng vụng về duy nhất trên thế giới sẽ bắt đầu-

Chắc chắn là Alice đã mặc bộ quần áo này cho tôi, khi tôi đang mê man trong cơn thiêu đốt và không ý thức được chuyện gì diễn ra, một bộ trang phục mà tôi sẽ không chọn ột cuộc đua ngựa hay một chuyến đi săn. Một cái váy lụa xanh bó sát một cục đá? Chị ấy nghĩ tôi sẽ cần nó cho cái gì? Một bữa tiệc rượu sau đó chắc?

"Xem anh làm đây", Edward nói. Và sau đó, thật tự nhiên, anh bước ra khỏi khung cửa sổ cao đang mở và rơi xuống.

Tôi theo dõi cẩn thận, phân tích nơi mà Edward khuỵu gối xuống tiếp đất. Anh đáp xuống tạo nên một tiếng động nhỏ - một tiếng uỵch như tiếng của một cánh cửa nhẹ nhàng khép lại, hay một cuốn sách đặt nhẹ lên bàn.

Nó không có vẻ gì là khó khăn cả.

Tôi nghiến răng lại để tập trung, cố gắng bắt chước bước đi tự nhiên của anh vào không khí.

Ha! Mặt đất có vẻ như đang di chuyện chậm chạp về phía tôi, đến mức sẽ không có chuyện gì khi tôi đáp xuống - Alice mang giày gì cho tôi đây? Giày cao gót? Chị ấy mất trí rồi - đúng hơn là đáp đôi giày ngu ngốc của tôi chính xác đến nỗi việc tiếp đất không khác gì bước một bước trên bỏ mặt bằng phẳng.

Tôi tiếp đất bằng nửa trên bàn chân vì không muốn làm gãy gót chân. Dường như tôi cũng tiếp đất nhẹ nhàng như anh. Tôi toét miệng cười với anh.

"Phải. Thật dễ dàng".

Anh mỉm cười lại với tôi. "Bella?"

"Gì anh?"

"Hết sức duyên dáng - ngay cả với ma cà rồng".

Tôi cân nhắc trong giây lát, rồi cười rạng rỡ. Nếu anh ấy vừa nói như vậy thì Emmett đã phải cười phá lên. Không thể nhận thấy sự hóm hỉnh trong lời nhận xét của anh, nên đó chắc chắn là sự thật. Đây là lần đầu tiên trong cả cuộc đời tôi, có ai đó dùng từ duyên dáng cho tôi. Dù sao thì đó cũng là sự thật.

"Cám ơn anh", Tôi nói với anh.

Và tôi tháo đôi giày satin màu bạc ra từng chiếc, ném chúng trở lại ô cửa sổ mở. Có lẽ tôi hơi mạnh tay, nhưng tôi nghe có tiếng ai đó bắt lấy chúng trước khi chúng làm hỏng tấm panô.

Alice càu nhàu, "Khả năng thưởng thức thời trang của cô ấy không được cải thiện như khả năng thăng bằng".

Edward nắm lấy tay tôi - tôi ngạc nhiên về sự mượt mà cùng nhiệt độ dễ chịu nơi làn da anh - và lao qua sân sau, đi tới bỏ sông. Tôi dễ dàng đi cùng với anh.

Mời thứ có vẻ rất đơn giản.

"Chúng ta đi bơi à?". Tôi hỏi anh khi chung tôi dừng lại bên dòng sông.

"Và phá hỏng bộ trang phục xinh xắn của em à? Không. Chúng ta nhảy thôi".

Tôi mím môi, cân nhắc. Dòng sông rộng khoảng 50 yard.

"Anh trước đi", tôi nói.

Anh chạm vào má tôi, lùi nhanh hai bước và chạy trở lại, phóng khỏi một hòn đá phẳng vững chãi trên bỏ sông. Tôi chăm chú vào chuyển động vụt qua khi anh nhảy qua mặt nước, cuối cùng anh lộn

một vòng trước khi biến mất sau những thân cây to ở bên kia sông.

"Phô trương quá", tôi lẩm bẩm, và nghe thấy tiếng cười vô hình của anh.

Tôi lùi lại năm bước để đề phòng, hít vào một hơi thật sâu.

Đột nhiên, tôi lại thấy lo lắng. Tôi không sợ rơi xuống hay bị thương - Điều tôi lo lắng hơn là khu rừng sẽ bị thương.

Nó đến từ từ, nhưng bây giờ thì tôi có thể cảm nhận được - một sức mạnh thô kệch, to lớn đang rung lên trong tay chân tôi. Tôi chắc là nếu tôi muốn đào đường hầm dưới dòng sông, cào xé hay đập phá con đường xuyên thẳng qua nền đá thì cũng không mất nhiều thời gian. Những vật thể chung quanh tôi - những cái cây, bụi cây, hòn đá- căn nhà - bỗng trở bên mong manh, dễ vỡ.

Rất hi vọng là Esme không đặc biệt yêu thích bất kì loài cây nào bên kia sông, tôi bắt đầu bước đi đầu tiên và dừng lại khi bộ đồ satin bó sát rách 6 inch nơi đùi tôi. Alice!

Dường như Alice luôn đối xử với trang phục như chúng là đồ dùng một lần rồi bỏ, nên chị ấy sẽ không để tâm đến chuyện này. Tôi cúi xuống, cẩn thận nắm lấy phần viền của đường may chưa bị rách ở bên phải, sử dụng ít lực nhất có thể, tôi xé cái váy tới phía trên đùi. Sau đó tôi sửa lại phía bên kia cho phù hợp.

Tốt hơn rồi.

Tôi có thể nghe thấy tiếng cười như bị nghẹt lại ở trong nhà, và cả âm thanh ai đó nghiến răng. Tiếng cười đến từ cả trên và dưới lầu, và tôi dễ dàng nhận ra một tiếng cười khùng khục hoàn toàn khác, ầm ĩ, khàn khàn từ tầng một .

Vậy là Jacob cũng đang quan sát? Tôi không thể hình dung được điều cậu ấy đang nghĩ, hay cậu ấy vẫn đang làm gì ở đây. Tôi có thể mường tượng ra cảnh chúng tôi sum họp - nếu cậu ấy có thể tha thứ cho tôi - sẽ diễn ra trong một tương lai xa xôi, khi tôi vững vàng hơn, và thời gian đã làm lành những vết thương tôi gây ra cho trái tim cậu.

Tôi không quay lại nhìn cậu, đề phòng tính khí của tôi thay đổi. Để bất cứ cảm xúc nào có ảnh hưởng lớn đến tâm trạng của tôi đều không tốt. Những nỗi sợ của Jasper cũng làm tôi bực mình. Tôi phải đi săn trước khi tôi giải quyết những chuyện khác. Tôi cố gắng quên đi mọi thứ khác để có thể tập trung.

"Bella?". Edward gọi từ trong rừng, giọng nói của anh đến gần hơn. "Em có muốn xem lại không?"

Nhưng tôi nhớ mọi thứ một cách hoàn hảo, dĩ nhiên, và tôi không muốn cho Emmett có lý do tìm thấy sự hài hước trong quá trình luyện tập của tôi. Đây là điều tự nhiên - nó nên là bản năng. Vì thế, tôi hít vào thật sâu và chạy tới dòng sông.

Không bị cái váy cản trở, tôi chỉ cần nhảy vọt lên một bước dài để đến được mép nước. Chỉ một giây, tuy còn nhiều thời gian - nhưng tôi di chuyển nhanh đến nỗi chỉ một bước là đủ. Thật đơn gian để đặt chân phải của tôi lên một tảng đá bằng phẳng và dùng một lực phù hợp đẩy cơ thể tôi lượn đi trong không khí. Tôi chú ý hơn để nhắm đến mục tiêu thay vì dùng hết sức lực, và tôi sai về lượng sức mạnh cần thiết - nhưng ít nhất tôi không sai về nơi nào có thể làm tôi ướt. Chiều rộng 50 yard gần như là một khoảng cách quá dễ dàng-

Nó là một thứ mới lạ, phù phiếm, kích thích, nhưng ngắn thôi. Phân còn lại của giây hẳn đang trôi qua, và tôi đã ở phía bên kia.

Tôi nghĩ rằng những cái cây ở gần sẽ là một vấn đề, nhưng chúng bất ngờ trở nên có ích. Nó là thứ đơn giản để với tới với một bàn tay chắc chắn, khi mà tôi lại rơi xuống đất, lần này là ở sâu trong rừng, và tôi bắt được một cành cây thích hợp; tôi nhẹ nhàng vung vẩy cánh tay và đáp xuống trên những đầu ngón chân, vẫn cách mặt đất 15 feet trên một cành cây vân sam lớn.

Thật tuyệt vời.

Trên cả âm thanh ngân vang của tiếng tôi cười thích thú, tôi có thể nghe thấy Edward chạy đi tìm tôi. Bước nhảy của tôi dài gấp đôi của anh. Khi anh đến được cái cây nơi tôi đứng, đôi mắt anh mở to. Tôi nhanh nhẹn nhảy ra khỏi cành cây để đến chỗ anh, im lặng đáp xuống bằng nửa bàn chân trên.

"Tốt chứ anh?". Tôi tò mò, hơi thở tôi trở nên gấp gáp trong sự kích động.

"Rất tốt". Anh mỉm cười khích lệ, nhưng giọng nói thản nhiên của anh không khớp với vẻ ngạc nhiên trong đôi mắt anh.

"Chúng ta làm lại nha?"

"Tập trung vào đi Bella - chúng ta đang đi săn".

"Phải rồi". Tôi gật đầu. "Đi săn".

"Hãy theo anh- nếu em có thể". Anh toét miệng cười, đột nhiên có vẻ khiêu khích, và bắt đầu chạy.

Anh nhanh hơn tôi. Tôi không thể hình dung được anh di chuyển đôi chân như thế nào với một tốc độ như vậy, một tốc độ vượt xa tôi. Tuy nhiên, tôi mạnh hơn, và mỗi bước chân của tôi bằng ba bước chân anh. Do đó, tôi bay với anh xuyên qua tấm mạng sinh động màu xanh bên cạnh anh, chứ không chạy theo sau.

Khi chạy, tôi không thể nhịn cười thầm về cái cảm giác đó., tiếng cười không làm tôi chậm lại hay làm xáo trộn sự tập trung của tôi.

Cuối cùng, tôi cũng hiểu tại sao Edward không bao giờ đụng phải cây khi anh chạy - một câu hỏi đã từng là bí mật đối với tôi. Đó là một cảm giác khác lạ, sự cân bằng giữa tốc độ và sự rõ ràng. Vì trong khi tôi lao như tên bắn, bên dưới và xuyên qua mê cung to lớn màu ngọc bích với một tốc độ mà lẽ ra phải biến mọi thứ chung quanh tôi thành một vệt mờ màu xanh thì tôi có thể nhìn thấy rõ ràng từng chiếc lá nhỏ nhất trên tất cả những cành cây nhỏ của những bụi cây bình thường mà tôi chạy qua.

Làn gió từ tốc độ của tôi thổi tung tóc tôi và bộ váy rách của tôi ra phía sau, và mặc dù tôi biết lẽ ra là không thể, tôi vẫn cảm thấy sự ấm áp trên da mình. Đúng ra, mặt đất rừng xù xì không nên có cảm giác êm như nhung dưới đôi bàn chân trần của tôi, và những cành cây quất vào da tôi lẽ ra không nên có cảm giác như những chiếc lông đang mơn trớn.

Cánh rừng sống động hơn nhiều so với những gì tôi được biết - những sinh vật nhỏ mà tôi chưa bao giờ nghĩ là sự tồn tại của chúng lại nhiều như những chiếc lá ở chung quanh tôi. Tất cả chúng đều trở nên im lặng khi chúng tôi đi qua, hơi thở của chúng nhanh hơn trong sự sợ hãi. Những con thú có phản ứng khôn ngoan với khả năng đánh hơi của chúng tôi hơn là con người. Tất nhiên, nó sẽ có tác động ngược lại với tôi.

Tôi chờ đợi cái cảm giác nghẹt thở - nhưng hơi thở tôi trở lại dễ dàng. Tôi chờ đợi các cơ bắp của tôi bừng cháy lên, nhưng sức mạnh của tôi dường như chỉ tăng khi tôi tạo được thói quen cho bước đi của tô´i. Những bước nhảy nhấp nhô của tôi kéo dài ra, và chẳng bao lâu sau, anh phải cố gắng bắt kịp tôi. Tôi lại cười đắc chí khi nghe thấy anh tụt lại phía sau. Đôi chân trần của tôi hiếm khi chạm đất nên bây giờ giống như tôi đang bay hơn là tôi đang chạy.

"Bella", anh gọi, lạnh lùng, chậm chạp. Tôi không nghe được cái gì nữa; anh đã ngừng lại.

Tôi thoáng nghĩ đến một cuộc nổi loạn.

Tôi thở dài, quay lại và nhẹ nhàng nhảy đến chỗ cách sau tôi vài trăm yard. Tôi nhìn anh đầy kì vọng. Anh mỉm cười, nhướng một bên mày lên. Anh quá đẹp, đến nỗi tôi chỉ biết nhìn chằm chằm.

"Em có muốn ở lại Mỹ không?". Anh hỏi một cách châm biếm. "Hay em có kế hoạch đi tiếp tới Canada chiều nay?"

"Tốt thôi", Tôi đồng ý, ít tập trung vào những gì anh nói mà chú ý hơn đến đôi môi mấp máy đầy quyến rũ của anh khi anh nói. Thật khó khăn để không đi chệch hướng với mọi thứ trở nên mới mẻ dưới đôi mắt mới của tôi. "Chúng ta săn gì đây?"

"Nai. Anh nghĩ đến một thứ gì dễ dàng cho lần đầu tiên của em-" anh kép dài khi tôi nheo mắt lại ở chữ dễ.

Nhưng tôi sẽ không tranh cãi với anh, tôi khát quá rồi. Ngay khi tôi bắt đầu nghĩ đến con khát khô trong hỏng thì đó là tất cả những gì tôi có thể nghĩ. Chắc chắn là tệ hơn rồi. Miệng tôi có cảm giác như tôi đang ở Thung lũng Tử thần vào một ngày tháng sáu lúc bốn giờ chiều.

"Ở đâu?". Tôi hỏi, nôn nóng lướt mắt qua những thân cây. Bây giờ tôi chỉ chú ý đến cơn khát, dường như nó đã làm hỏng tất cả các suy nghĩ khác trong đầu tôi, lọt vào những ý nghĩ dễ chịu hơn về cuộc chạy đua, về đôi môi của Edward và ôm hôn và- cơn khát đang thiêu đốt. Tôi không thể thoát khỏi nó.

"Dừng lại một chút đã", anh nói, nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi. Cơn khát khẩn cấp của tôi lùi dần trong chốc lát khi anh chạm vào tôi.

"Nhắm mắt lại đi em", anh thì thầm. Tôi nghe theo, và anh đưa tay lên mặt tôi, vuốt ve xương gò má tôi. Tôi nghe hơi thở mình dồn dập và lại đợi đôi má ửng hồng, điều sẽ không bao giờ xảy ra nữa.

"Nghe này", Edward chỉ tôi "Em nghe thấy gì?"

Mời thứ, tôi có thể nói vậy; giọng nói hoàn hảo của anh, hơi thở của anh, đôi môi anh mấp máy khi anh nói, tiếng chia rỉa lông trên ngọn cây, nhịp đập run rẩy của tim chúng, những chiếc lá phong rì rào xào xạc, tiếng lách cách yếu ớt của những con khiên đi thành hàng dài trên về cái cây gần nhất. Nhưng tôi biết anh muốn nói đến một thứ gì đó đặc trưng, nên tôi lắng nghe xa hơn ra phía ngoài, tìm kiếm một cái gì khác với những tiếng vo ve nho nhỏ của sự sống chung quan tôi. Có một khoảng không trống trải gần đây - cơn gió đi ngang qua đồng cỏ có một âm thanh khác - và một con suối nhỏ với gờ đá. Và ở đó, gần với tiếng ồn của nước, là tiếng vỗ nhè nhẹ của mấy cái lưỡi đang liếm láp, tiếng tim đập thình thịch ầm ĩ bơm máu đi-

Có cảm giác như cổ họng tôi từ từ co rút lại.

"Gần dòng suối, ở phía Đông Bắc?". Tôi hỏi, mắt vẫn nhắm.

"Đúng vậy". Giọng anh có vẻ đồng tình. "Bây giờ- đợi cơn gió thổi đến một lần nữa và- em ngửi thấy gì?"

Chủ yếu là anh - hương thơm tử đinh hương hòa cùng hương nắng và mật ong kì lạ của anh. Và còn mùi đất rất đượm của rêu và gỗ mục, nhựa dây thường xuân, hơi ấm, mùia thơm đầy thú vị của những loài gặm nhấm nhỏ đang thu mình lại dưới gốc cây. Xa hơn nữa là mùi hương trong lành của dòng nước, bất ngờ không hề lôi cuốn mặc dù tôi đang khát. Tôi tập trung về phía dòng nước và nhận thấy một mùi thơm chắc chắn là đã đi cùng với tiếng liếm láp và tiếng tim đập dồn dập. Một mùi hương ấm áp khác, ngon lành và thơm ngào ngạt, rõ ràng hơn tất cả các mùi khác. Tuy nhiên, cũng như dòng suối, nó gần như không lôi cuốn được tôi. Tôi chun mũi.

Anh cười khúc khích. "Anh biết mà - phải từ từ làm quen thôi".

"Ba?". Tôi đoán.

"Năm. Có hai con nữa trong cánh rừng phía sau chúng".

"Bây giờ em phải làm gì?"

Giọng anh giống như anh đang cười. "Em muốn được làm gì?"

Tôi nghĩ về điều đó, vẫn nhắm mắt khi tôi lắng nghe và hít lấy hương thơm. Một cơn khát khác xâm nhập vào khả năng nhận biết của tôi, và đột nhiên, hương thơm ngào ngạt, ấm nóng đó không quá khó chịu nữa. Ít nhất nó cũng là một thứ gì nóng và ẩm ướt cho cái miệng khô ran của tôi. Tôi mở bừng mắt.

"Đừng nghĩ đến nó", anh gợi ý khi bỏ tay khỏi mặt tôi và lùi lại. "Cứ đi theo bản năng của em"

Tôi thả mình trôi theo mùi hương, nhận thức rõ ràng về chuyển động của tôi khi tôi lướt xuống con dốc đến đồng cỏ hẹp nơi có dòng suối chảy qua. Cơ thể tôi di chuyển về phía trước, tự động thu mình lại khi tôi do dự ở bìa rừng, bên cạnh những cây dương xỉ. Tôi có thể thấy một con nai đực lớn với hai tá gạc nhọn trên đầu bên bỏ suối và những cái bóng lốm đốm của 4 con khác đang hướng về phía Đông, vào sâu trong rừng với bước đi nhàn nhã.

Đóng gói tại blog Tắc Kè ( tacke.tk)

Tôi xoáy vào mùi hương của con nai đực, nơi dòng máu chảy trên cái cổ đầy lông, nơi sức nóng mạnh mẽ nhất. Chỉ 30 yard - hai hay ba bước - giữa chúng tôi. Tôi căng người ra cho bước nhảy đầu tiên.

Nhưng khi các cơ của tôi co lại chuẩn bị thì cơn gió thay đổi, thổi mạnh hơn và đến từ phương Nam. Tôi không dừng lại để nghĩ ngợi, quăng mình ra khỏi những cái cây theo hướng vuông góc với kế hoạch ban đầu là dọa đàn nai chạy vào rừng mà đuổi theo sau một mùi thơm phưng phức mới lạ, đầy quyến rũ đến mức tôi không còn lựa chọn nào khác. Điều này là bắt buộc.

Khứu giác hoàn toàn làm chủ. Tôi chỉ có một mục đích khi đuổi theo nói, chỉ biết đến cơn khát và mùi hương chắc chắn sẽ giải tỏa được nó. Cơn khát tệ hơn, đau đớn đến nỗi nó làm xáo trộn mọi suy nghĩ khác của tôi và làm tôi nhớ đến vết bỏng do nọc độc trên tĩnh mạch tôi.

Chỉ còn một thứ có thể xâm nhập vào sự tập trung của tôi, một bản năng mạnh mẽ hơn, căn bản hơn nhu cầu dập tắt ngọn lửa - là bản năng tự bảo vệ mình khỏi nguy hiểm. Bản năng tự vệ.

Tôi đột nhiên có cảm giác ai đó đi theo tôi. Sự lôi cuốn không thể cưỡng lại của mùi hương đấu tranh với sự thôi thúc được quay lại và bảo vệ chuyến đi săn của tôi. Một bong bóng âm thanh hình thành trong ngực tôi, môi tôi tư động rút lại, nhe răng ra cảnh báo. Tôi chạy chậm lại, việc cần bảo vệ bản thân chống lại khao khát được thỏa mãn cơn khát.

Và rồi tôi có thể nghe thấy người đuổi theo tôi đang tăng tốc, và phòng thủ đã thắng. Khi tôi quay người lại, cái âm thanh đang lớn dần lên đó đi qua cổ họng tôi và thoát ra ngoài.

Tiếng gầm gừ hung dữ phát ra từ chính miệng tôi và tôi không ngờ rằng nó đã đột ngột đưa tôi ra. Nó làm tôi xao động, đầu óc tôi trở nên sáng suốt trong chốc lát, sự mơ hồ vì bị cơn khát làm chủ cũng lùi dần cho dù cơn khát vẫn đang thiên đốt.

Làn gió lại đổi chiều, thổi mùi hương ẩm ướt của đất và cơn mưa sắp đến ngang qua mặt tôi, hơn nữa, nó còn giải thoát tôi khỏi sự níu kéo mãnh liệt của mùi hương kia - một mùi hương thơm ngon chỉ có ở con người.

Edward đang do dự vài feet ở đằng xa, anh giơ tay lên như đang ghì chặt lấy tôi - hay đang ngăn cản tôi. Khuôn mặt anh có vẻ thân trọng và chăm chú khi tôi đông cứng người lại, kinh hoàng.

Tôi nhận ra là tôi sắp sửa tấn công anh. Với một cái giật mạnh khó khăn, tôi kéo mình ra khỏi tư thế phòng thủ. Tôi nín thở để tập trung lại, lo ngại sức mạnh của mùi hương bốc lên từ phía Nam.

Anh có thể thấy lí trí đã trở lại trên mặt tôi, và anh bước một bước đến chỗ tôi, hạ tay xuống.

"Em phải ra khỏi đây", tôi làu bàu qua kẽ răng, sử dụng hơi thở mà tôi có.

Gương mặt anh sửng sốt. "Em có thể rời chỗ này không?"

Tôi không có thời gian hỏi xem anh muốn ám chỉ điều gì. Tôi biết khả năng suy nghĩ thông suốt chỉ tồn tại miễn là tôi có thể ngừng nghĩ về-

Tôi lao vào cuộc chạy một lần nữa, một cuộc đua hết tốc lực, thẳng về phía Bắc, tập trung duy nhất vào cảm giác khó chịu của việc mất đi giác quan dường như là phản ứng tốt nhất của cơ thể tôi tới việc bị thiếu không khí. Mục tiêu duy nhất của tôi là chạy thật xa, để để mùi hương phía sau tôi hoàn toàn biến mất. Không thể tìm thấy dù cho tôi có đổi ý-

Lại một lần nữa, tôi nhận thức được việc mình bị đuổi theo, nhưng lần này tôi ôn hòa hơn. Tôi chống lại bản năng để thở - để dùng mùi thơm trong không khí mà chắc rằng đó là Edward. Tôi không phải làm điều đó lâu. Tuy nhiên tôi vẫn đang chạy nhanh hơn trước đây, vụt qua như những ngôi sao chổi, xuyên qua con đường mòn thẳng nhất mà tôi có thể tìm được trong rừng. Edward bắt kịp tôi sau vài phút.

Loading...

Xem tiếp: Chương 21 - Part 2

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Đại Thần, Chúng Ta HE Thôi

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 26


The Seductive One

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 19



Vợ Cũ Của Tổng Tài Lạnh Lùng

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 83