1 Những bông lau rù rì với gió. Ánh hoàng hôn gần tắt hẳn, trên con đường làng đầy hoa dại mọi người rôm rả trở về nhà. -Nè, nghe nói ở phía Bắc làng ấy!-Phía Bắc làng sao?-Có nghĩa trang!-Vô duyên!-Vô duyên gì mà vô duyên, có nhiều điều bí ẩn ở đó lắm!-Bí ẩn gì?-Nghe nói cứ mỗi thất tịch là có người đội mồ dậy đi quanh làng đó!-Xạo đi!-Sợ nói đại đi xạo gì!-Cóc sợ!-Cóc sợ? Vậy tối nay dám đi không?-Đi đến đó hả?-Ừ, hôm nay thất tịch nè!-…-Tụi bây nhát cáy!-Mày anh hùng thì đi một mình đi!-Nếu mà đi thì chi bằng đi nhiều người, vậy chắc ăn hơn!-Ừ, về làng rủ thêm đi!-Đi!Giọng đám trẻ lao xao, hôm nay thất tịch……-Xong chưa?-Rồi, đi thôi tụi bây!-Ừ-Cẩn thận đấy!Bóng đêm buông xuống, nhà nhà tắt hết đèn để ngủ sớm.
2 Cả bọn mím môi, tim muốn rớt ra ngoài, hắn sẽ giết tất cả sao? Nhìn lướt qua những kẻ to gan xâm nhập hắn ấn tượng với đôi mắt kiên định, quyết liệt của nữ nhân dũng cảm kia.
3 Đúng vậy! Đó chính là phản ứng tự nhiên của nàng. Bất cứ khi nào người khác gặp nguy hiểm điều đầu tiên mà nàng nghĩ đến chính là bằng mọi giá phải cứu họ.
4 Thoáng thấy ý cười trong mắt nàng hắn chợt thấy mình hình như vừa sập bẫy. -Hội Hoa Đăng?-Ừ!Thấy hắn không có phản ứng gì nàng cười tươi như hoa:-Em đi cùng Sở Cầu nha! Hôm đó bà nội cũng đi nữa!Ra là muốn hắn đi cùng nên tìm cách này khích hắn, hắn không lẽ không đoán ra hay sao? Nhưng mà… cái gì chứ? Nếu nàng đi cùng ai khác thì được chứ Sở Cầu thì nhất định không! Hắn sao không nhận ra vẻ thân thiết giữa hai người?-Sao phải đi cùng hắn?-Dạ?-Ta hỏi nàng sao phải đi cùng hắn?-Tại em không có ai để đi cùng!Nàng phụng phịu, kì thực là muốn cùng hắn đi mà!Nhìn vẻ mặt nàng, hắn đột nhiên lại cảm thấy bao nhiêu năm qua mình đã không có gì đổi mới rồi.
5 -Đi đâu?Nàng tròn mắt hỏi. Đáp lời nàng là cái mỉm cười của y. -A!Chiếc thuyền nhỏ tròng trành khi nàng bước xuống, hoảng sợ nắm chặt tay y. Y ôn nhu ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng bước xuống thuyền.
6 Sau lễ Hoa Đăng là tết Nguyên Tiêu. Tuy mỗi năm theo một thường lệ sẽ có các hội nhỏ được tổ chức cho hết tháng Giêng. Thật ra lễ Nguyeen Tiêu cũng chính là lễ Hoa Đăng nhưng trước đây nguyên lai làng từ nơi khác di cư đến để làm lễ xông đất làng tổ chức làm thật nhiều lồng đèn có ghi chữ phức để cầu may mắn.
7 Tết Nguyên Tiêu cuối cùng cũng đã đến! Năm nay khác hẳn các năm trước…-Mau mau tránh đường!-Chú rể tới rồi! Tránh đường mọi người ơi!Tiếng kèn, pháo hoa ở khắp mọi nơi.