121 Lúc này Trương Thanh Vân gặp Lệ Cương rõ ràng có thêm nhiều phần thận trọng, hắn không trực tiếp gõ cửa mà phải báo Vương Hoa Hoa an bài tất cả mới vào theo.
122 - Cho xuống xe!Trương Thanh Vân ngồi thẳng người nói. Một tiếng két vang lên, xe lập tức giảm tốc độ và dừng lại. - Này anh bạn, nơi này còn cách thị trấn Nguyệt Toàn một dặm, cậu muốn xuống xe ở đây sao?Người phụ nữ béo dùng giọng nhiệt tình nói.
123 - Sao vậy, cảnh sát Hoàng, cô còn chưa đi à? Còn đứng đó làm gì?Tên mập đã lên xe nhưng Hoàng Quyên vẫn còn đừng phồng má trợn mắt không chịu dời chân, Trương Thanh Vân liền lạnh lùng nói.
124 - Bà chủ, chị tính thế nào vậy? Chỉ có một dĩa thịt, một chút rau mà tám mươi đồng? Tôi vừa ăn một cục vàng à?Trương Thanh Vân đứng dậy nói. - Ôi, anh bạn, anh nói gì? Anh chạy khắp thị trấn Nguyệt Toàn hỏi xem, tất cả mọi người đến đây dùng cơm đều có giá này, cậu đã ăn hay chưa?Vẻ mặt bà chủ quán cơm lập tức trở nên âm trầm, giọng nói cũng biến đổi thành mỉa mai:- Nhìn bộ dạng anh cũng là dạng chó hình người, ăn cơm giống như quỷ chết đói, đã tám đời chưa được ăn sao?Vẻ mặt Trương Thanh Vân chợt phát lạnh, hắn trừng mắt nhìn bà chủ quán cơm.
125 Thời tiết ở Ung Bình ngày càng lạnh, lúc này đã sắp đến cuối năm, cuối cùng Trương Thanh Vân cũng nhận được thông báo, hắn có thể đến thị trấn Nguyệt Toàn nhận công tác.
126 Trương Thanh Vân ăn xong bữa cơm mà cảm thấy rất vô vị, hơn nữa lại không dám buông đũa sớm. Mã San thì không có chút kiêng kỵ, nàng trò chuyện với Cảnh Sương càng lúc càng hòa hợp.
127 - Chú Mã, chú cũng không cần phải lo lắng, việc này cháu sẽ cho chú một ý kiến, đảm bảo chú sẽ kiếm được tiền nhưng không có nguy hiểm, chú thấy thế nào?Lúc này tất cả mọi người đều đã ra ngoài, trong phòng khách chỉ còn lại hai người Trương Thanh Vân và Mã Đống Lương.
128 - Cốc cốc!Trương Thanh Vân mơ hồ nghe thấy tiếng gõ cửa, âm thanh khá nhỏ. - A Sương, mở cửa xem, hình như có người gõ cửa!Trương Thanh Vân nói. - Xin hỏi anh tìm ai?Giọng nói của Cảnh Sương vang lên, một lúc lâu sau cũng không có âm thanh nào vang lên.
129 - Khụ khụ!Trên lầu truyền đến tiếng ho khan, ngay sau đó giọng nói của Vũ Đức Chi vang lên:- Em à, có khách sao? Ai vậy?- Không, không có. . . Không có ai cả!Vương Thải Vân cuống quýt nói:- Đức Chi, anh không cần quan tâm, hãy nghỉ ngơi thêm chút nữa, chuyện vừa rồi không làm ồn đến anh đấy chứ?- Chào chủ tịch Vũ!Trương Thanh Vân dùng giọng cung kính nói, trong tay hắn cầm một chiếc túi, nhìn qua có chút mất tự nhiên.
130 Vũ Đức Chi, Trương Thanh Vân và Vũ Chí Cường ngồi ở thư phòng, ba người thảo luận với nhau như vậy nên sau đó cũng mất đi chủ đề. Vũ Đức Chi cố gắng cổ vũ sự tự tin của Trương Thanh Vân mà bắt đầu dùng ngôn ngữ khó chịu với Vũ Chí Cường.
131 - Tiểu Ngô, còn chưa chịu qua đây xin lỗi bí thư Trương? Cô xem lại mình đi, đã là công nhân viên chức lâu năm mà còn hồ đồ như vậy, đã nói biết bao nhiêu lần rồi, phải nhiệt tình với các đồng chí mới đến, cô thì sao? Lúc nào cũng giở ra tư cách công nhân viên chức lâu năm.
132 Trương Thanh Vân thầm cười lạnh, hắn biết rõ Đàm Vân Quốc đang chỉa mũi dùi vào mình, chắc chắn tám phần có kẻ nào đó nói móc ở bên cạnh Đàm Vân Quốc.
133 Sáng sớm hôm sau Trương Thanh Vân tỉnh lại, hắn cảm thấy đầu hơi đau nhức, sau khi híp mắt nhìn khắp xung quanh thì thấy hoàn cảnh rất xa lạ. - Trương.
134 Trương Thanh Vân đưa tay nhìn đồng hồ, tối nay Biện Huy Hoàng hẹn ra ngoài dùng cơm, thời gian là bảy giờ. Đúng lúc này Chu Truyền Phương lại gõ cửa tiến vào, vẻ mặt hắn rất nghiêm túc:- Bí thư Trương, khu Hồng Ngọc Khê truyền đến tin tức, nói rằng những nông dân trồng cam gây náo loạn.
135 - Bí thư Trương, chúng ta đi đến đâu vậy?Chu Uyển Dung khẽ hỏi, có lẽ nàng cũng nghe được vài tin đồn, biết rõ Trương Thanh Vân là lãnh đạo mới, thái độ xa lánh của người khác đối với hắn lộ ra rất rõ, hơn nữa nàng cũng là người mới đến báo danh nhận việc, tất nhiên cũng sinh ra cảm giác đồng tình.
136 Ngày xuân khá ấm áp, Cảnh Sương lái xe chạy qua những khu vườn canh xanh biếc, Trương Thanh Vân ngồi ngay trên ghế lái phụ. Hôm nay Trương Thanh Vân nghỉ một bữa, ngày hôm qua Cảnh Sương đã đến thị trấn Nguyệt Toàn, sau hơn một tháng thì hai người mới được sum họp.
137 - Thưa bà con!Cuối cùng Trương Thanh Vân cũng đứng lên một gốc cây lớn, hắn quét mắt nhìn những nông dân chân lấm tay bùn đang háo hức chờ đợi mà đột nhiên cảm thấy kích động.
138 - Này, tự do ngôn luận, tự do ngôn luận, nếu muốn phát biểu ý kiến thì cứ thoải mái, nếu quá cứng nhắc sẽ không thể nào tiếp nhận được ý kiến của mọi người.
139 Mãi đến tận trưa thì hội nghị kinh tế thường niên của thị trấn Nguyệt Toàn mới được bắt đầu ở phòng đại lễ. trên đài chủ tịch đều được phủ lụa đỏ, trên vách tường có cờ đảng, cờ tổ quốc, bầu không khí rất trang trọng.
140 Khi kế hoạch được vạch ra cụ thể thì mất rất nhiều thời gian, vì vậy mà mãi đến hai giờ chiều thì hội nghị mới kết thúc. Mãi đến gần ba giờ chiều thì Hoàng Thu Thực mới đại biểu cho tập đoàn Vĩnh Thuận ký kết hợp đồng bao tiêu cam với lãnh đạo thị trấn, hơn nữa Biện Huy Hoàng cũng chính thức ký hợp đồng tiêu thụ cam với chính quyền.