Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Bầy Hạc Chương 27

Chương trước: Chương 26



Bởi vì thân mang chức trách, mỗi ngày Từ Nghi đều bận bịu đến mức muốn phân thân. Chử Điềm đến đây gần một tuần rồi mà hôm nay anh mới dành được một ngày đi chơi với cô. Chử Điềm không thích thú lắm với thôn X này, nhưng rất thích việc anh dành thời gian ình. Vì vậy cô vô cùng hăng hái ăn diện trang điểm, thay bộ váy cô mặc lúc mới đến nông trường.

Sau khi Từ Nghi nhìn thấy, bình tĩnh lấy chiếc áo dài màu đỏ đô lúc trước cô mặc và chiếc quần dài ra, đề nghị cô:

"Mặc cái này tiện hơn."

“…”

Chử Điềm nhất thời cảm thấy tiêu chuẩn thẩm mỹ của chồng cô hơi kỳ lạ. Tuy nhiên khi thấy chiếc xe đạp dựng dưới lầu, Chử Điềm đã hiểu được dụng ý của Từ Nghi. Khi nãy trước lúc xuống lầu, cô nghe Từ Nghi nói xe để bên dưới, vốn cho rằng là một chiếc xe Jeep nhỏ hoặc xe việt dã, không ngờ lại là một chiếc xe đạp. Hại cô sau khi nghe được còn vui mừng hớn hở chạy xuống lầu, chắc chắn là giờ anh đang cười thầm mình đây.

Chử Điềm bĩu môi nhìn Từ Nghi. Từ Nghi thấy thế không nhịn cười được, anh biết thế nào cô cũng dẩu môi lên mà. Anh đội nón rơm lên cho cô:

"Điều lệnh quy định không được phép dùng xe quân sự làm việc riêng, cho nên anh không thể lái xe chở em đi chơi. Hiện tại chỉ có chiếc xe đạp đòn dông hai mươi tám hiệu Vĩnh Cửu cổ xưa cũ kỹ này thôi, xin bà Từ đừng chê."

Lại nói thêm một tràng trêu chọc cô như vậy nữa, tưởng cô không biết cãi lại à? Chử Điềm cong khóe môi nhìn anh:

"Anh có thể cho em lý do để không chê không?"

Chân dài của Từ Nghi nhấc lên, dễ dàng ngồi lên xe, một chân chống xuống đất. Anh quay đầu lại nhìn Chử Điềm, nghĩ ngợi rồi nói:

"Đợi lát nữa ra khỏi nông trường, anh cho em ngồi phía trước, sao hả?"

Anh vừa nói vừa gõ gõ cái đòn dông trước xe. Chử Điềm thật muốn khen chồng cô rất sáng dạ. Cô không dùng dằng lập tức chạy đến ngồi phía sau. Từ Nghi thấy cô ngồi xong, nhấn mạnh bàn đạp, mục tiêu nhắm thẳng đến cửa nông trường. Xuất phát!

Nếu ở thành phố, có lẽ đến tháng Sáu trời đã nóng bừng bừng rồi, nhưng ở nông trường phía Bắc này vốn là vùng núi nên sau cơn mưa không khí khá trong lành, nhiệt độ mát mẻ dễ chịu. Chử Điềm ngồi phía sau tựa đầu vào lưng Từ Nghi, cảm thấy tâm trạng thật thoải mái.

"Dẫn em đi đâu vậy?" - Cô lớn tiếng hỏi Từ Nghi.

"Chưa biết." - Từ Nghi ngẩng đầu nhìn con đường phía trước, mặt mày thư giãn, tâm trạng vui vẻ - "Tùy em muốn đi đâu thì đi đó."

Chử Điềm ngẩng đầu lên, nhìn thấy vài ngọn núi đứng sừng sững cách đó không xa, cô đề nghị:

"Vậy chúng ta đi leo núi đi, trùng hợp hôm nay em mang giày thể thao."

Từ Nghi ngừng lại nheo mắt đánh giá ngọn núi phía xa thầm tính lộ trình, sau đó nói với Chử Điềm:

"Bà Từ à, em đã nghe câu nhìn núi chạy chết ngựa chưa?"

Chử Điềm nhảy xuống khỏi chỗ ngồi phía sau, nghiêng đầu nhìn anh cười to:

"Ngại xa à, không phải anh nói tùy em muốn đi đâu thì đi sao? Đồng chí phó quản đốc, anh nói mà không giữ lời ư?"

Được rồi, còn gì để bàn đâu. Từ Nghi miết khuôn mặt cô cười hớn hở của cô:

"Lên xe."

Chử Điềm hất cằm:

"Em muốn ngồi phía trước."

Từ Nghi rất phóng khoáng buông một tay đang cầm tay lái ra, mời cô ngồi vào phía trước. Chử Điềm cẩn thận ngồi lên đòn dông, tuy hơi cấn nhưng ngồi ở đây rõ ràng cảm thấy tốt hơn phía sau nhiều. Cô ôm chặt eo Từ Nghi, ngẩng đầu hôn lên cằm anh, cười khúc khích nói:

"Xuất phát."

Khóe môi Từ Nghi cũng nhoẻn cười hai tay vòng quanh cô bắt đầu nhấn bàn đạp.

Bởi vì còn cách ngọn núi khá xa nên Từ Nghi tăng tốc. Đạp rất lâu lại chở theo một người nhưng không hề thấy mệt. Thể lực tốt vốn được huấn luyện hàng năm khiến nên anh đạp xe nhẹ nhàng giống như cá bơi trong nước vậy. Gió thổi lướt qua mặt lay động mái tóc dài của Chử Điềm, trêu chọc mắt mũi và cằm anh, nhiễu loạn tầm mắt anh. Từ Nghi hơi cúi thấp đầu, chặn lại một bên tóc của cô.

Cảm giác được sức nặng phía sau, Chử Điềm quay đầu lại nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc của Từ Nghi, thấy vẻ mặt anh chăm chú đạp xe ấy, đột nhiên cảm lòng cô cảm thấy rất đôi ngọt ngào. Cô ngẩng đầu, lại hôn anh một cái, kết quả là xe đột nhiên khẽ lảo đảo.

Chử Điềm nhất thời nổi tính nghịch ngợm, hôn thêm vài cái lên cằm và cổ anh, còn khẽ cắn nhẹ một cái. Tuy Từ Nghi đang ở trên đỉnh đầu cô không hề rối loạn, nhưng cảm giác cả người giống như bị điện giật cũng khiến anh bứt rứt không yên. Anh rút một tay chặn đầu Chử Điềm lại, giọng nói khàn khàn mà bình tĩnh:

"Đừng làm rộn, để yên cho anh đạp xe nào."

Chử Điềm gạt tay anh ra chớp mắt cười khanh khách, xảo quyệt nói:

"Em đang giúp anh huấn luyện kháng cự quấy nhiễu mà, chuyện này cũng không được à?"

"Không được." - Ánh mắt anh vẫn nhìn về phía trước, trịnh trọng nói - "Lực sát thương lớn đến mức chỉ trong vài phút thôi anh đã ném vũ khí đầu hàng rồi."

Mặc dù biết anh đang nói đùa nhưng nghe được câu này Chử Điềm cũng rất vui vẻ, cô nheo mắt lại ngẩng đầu nhìn anh, mắng yêu:

"Dẻo miệng."

Từ Nghi khẽ cười: "Được rồi, ngồi cho vững, anh sắp tăng tốc đấy!"

Đạp chừng một tiếng, hai người mới đến dưới chân núi. Từ Nghi gửi xe ở một nhà nông dân gần đó, dẫn Chử Điềm đi lên núi. Ngọn núi này không cao lắm, hàng năm đều có người lui tới, đường đi vô cùng thuận lợi.

Đã lâu Chử Điềm không đi chơi mấy chỗ thế này, cô cố ý đi chậm lại phía sau chủ yếu là thưởng thức phong cảnh núi non và tranh thủ chụp hình bóng lưng Từ Nghi. Từ Nghi đi một mình ở phía trước nghe thấy sau lưng vang lên tiếng tanh tách, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười. Anh quay đầu lại, vẫy vẫy tay với cô ý bảo cô mau đi theo. Chử Điềm nhân cơ hội lại chụp thêm một tấm, sau đó đắc ý lắc lư điện thoại với anh. Từ Nghi hơi mỉm cười:

"Anh có cái gì đáng chụp đâu?"

Chử Điềm gấp rút đuổi theo, khoác cánh tay anh, giơ cao điện thoại di động nhắm vào hai người bọn họ. Từ Nghi không muốn chụp, vừa định ngăn cô lại đã nghe cô nói:

"Im nào, mau cười một cái đi."

Đồng chí phó quản đốc Từ: "..."

Tiếng tách vang lên, tấm ảnh chụp chung của hai người xuất hiện. Chử Điềm đánh giá tỉ mỉ, cô vẫn cười ngọt ngào ăn ảnh, còn Từ Nghi bên cạnh tuy vẻ mặt bình đạm, nhưng khóe môi cũng khẽ cong lên. Đối với một người đàn ông không thích chụp ảnh mà chụp được một bức ảnh như thế này, Chử Điềm cảm thấy rất hài lòng.

Chử Điềm ngắm nghía trong chốc lát, lúc Từ Nghi tưởng cô định cất điện thoại di động đi thì cô lại nhanh chóng mở ứng dụng xã hội Weibo Weixin, tải ảnh lên, còn thuận tiện đính kèm hai chữ: Thăm chồng. Không thêm bất cứ biểu cảm gì, vô cùng lạnh lùng quý phái.

Cả quá trình Từ Nghi chỉ đứng bên quan sát, không nhịn được hỏi:

"Đăng lên đó làm gì?"

Chử Điềm chẳng buồn trả lời, sóng điện thoại trong núi không tốt lắm, cô nhón chân giơ điện thoại lên cao để hình mau chóng tải lên. Chừng năm phút sau, bức hình mới tải lên thành công. Có điều chỉ trong mười mấy giây bên dưới liền có vài bình luận của đồng nghiệp và bạn bè. Chử Điềm mở ra xem, nhìn một loạt chữ "Chồng cô à? Xứng đôi quá", cô cười tít mắt.

Từ Nghi chợt hiểu ra, hành động này của vợ anh nói theo cách hiện nay đó chính là khoe chồng khoe tình yêu. Hiểu ra điều này, anh bất giác bật cười. Nhìn anh cười, Chử Điềm không nhịn được bĩu môi:

"Cười cái gì?"

Cô suốt ngày phải nhìn bạn bè khoe chồng khoe con, cô không thể khoe một lần sao? Hiện tại tất cả người quen của cô ai cũng biết cô đã kết hôn rồi, cũng không ít người chạy đến hỏi cô, nếu cô cứ im lặng mãi nhất định sẽ khiến họ tò mò hơn. Dứt khoát đăng lên là được, dù sao chồng cô cũng đâu phải loại tầm thường. Mà ngoại trừ lúc đăng ký kết hôn ra, đây cũng là tấm ảnh chụp chung đầu tiên của họ.

Đúng lúc đó Từ Nghi cũng tâm ý tương thông nghĩ đến vấn đề này, anh không cười nữa, quay người tiếp tục dẫn cô đi về phía trước:

"Lúc về gửi ảnh chụp chung khi nãy cho anh nhé."

"Anh định làm gì?" - Cô liếc anh.

"Làm hình nền điện thoại." - Anh suy nghĩ - "Anh không có Weibo Weixin, chỉ có thể dùng cách này khoe vợ thôi."

Chử Điềm ngơ ngác nhìn bóng lưng anh trong giây lát, “Ôi” một tiếng rồi nhào lên lưng anh. Từ Nghi cười khẽ khàng, thừa dịp khom lưng xuống cõng cô lên.

Còn cách đỉnh núi một đoạn rất dài, Từ Nghi cũng không đặt cô xuống cứ một mạch cõng cô đi lên núi. Như thể chẳng hề cảm thấy mệt mỏi, về sau thậm chí anh còn cõng cô nặng gần năm mươi ký chạy nước rút. Chử Điềm bị tốc độ của anh dọa cho sợ đến mức phải đấm vào vai anh ý bảo dừng lại. Không ngờ tốc độ của Từ Nghi càng lúc càng nhanh, chạy một hơi lên vùng đất bằng cách đỉnh núi chưa đến trăm mét.

Chử Điềm vội vàng nhảy xuống khỏi vai anh, nhân lúc anh thở dốc cô đeo túi leo đi lên đỉnh núi. Quan sát rừng cây sum suê trong núi và thôn làng trùng trùng điệp điệp cách đó không xa, nghe tiếng gió thổi vi vu bên tai, cảm giác thật tuyệt vời. Chử Điềm quay đầu lại vẫy vẫy tay với Từ Nghi, reo lên:

"Em leo đến đây rồi!"

Từ Nghi thể lực tiêu hao không ít, nhìn cô giận đến mức không nhịn được bật cười. Dù sao cũng là anh cõng cô đến đây mà, ít ra phải đợi anh cùng đi lên chứ.

Chử Điềm lại vội vàng quay người, hai tay hợp lại thành chiếc loa đưa lên miệng hô to về phía xa xa:

"Ông xã, em yêu anh."

Sau đó lấy hơi, lại hô to thêm một lần nữa:

"Từ Nghi, em yêu anh."

Dãy núi vọng lại tiếng cô từng hồi, Chử Điềm nheo mắt lắng nghe nhất thời cảm thấy hạnh phúc quá đỗi. Cô quay đầu lại nhìn Từ Nghi, phát hiện anh cũng đang chăm chú nhìn cô, nơi đáy mắt vốn luôn bình tĩnh phút giây này như đang dậy sóng mãnh liệt. Bỗng nhiên anh khẽ cười, giang rộng tay về phía cô.

Nhìn ánh mắt anh, Chử Điềm cảm thấy trái tim mình loạn nhịp vang thình thịch thình thịch. Cô kiềm nén sự rung động trong lòng, từ từ đi xuống, lúc cách mặt đất một bước bỗng bị trượt chân, nhưng sau đó Từ Nghi đã đỡ lấy cánh tay cô, nhanh chóng kéo cô vào lòng anh.

Chử Điềm còn chưa kịp phản ứng thì tay anh đã vòng qua siết chặt eo cô, môi anh chạm lên môi cô. Cô ngẩng đầu hôn đáp lại, nhưng mọi quyền chủ động đều bị anh tước hết. Cả hai trao cho nháu nụ hôn nồng nàn và cháy bỏng, hơi thở cũng càng lúc càng dồn dập, đồng thời tay cũng siết chặt hơn, như thể một giây sau họ sẽ hòa tan vào nhau vậy...

Loading...

Xem tiếp: Chương 28

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Thần Mộ ( Tru Ma )

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 286


Bạn Gái Đại Ca

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 16


Hoa Ngọc Lan

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 52


Chuyện Do Em Quyết Định

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50