Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Bầy Hạc Chương 28

Chương trước: Chương 27



Trên đường trở về đột nhiên trời đổ cơn mưa. Chử Điềm ngồi phía trước có nón và được Từ Nghi che chở nên tình trạng không thê thảm lắm, nhưng Từ Nghi thì cả người ướt sũng. Vậy mà sáng hôm sau Chử Điềm bỗng phát sốt. Đêm hôm qua trước khi đi ngủ, bởi vì mắc mưa sợ bị cảm nên cô đã uống trước thuốc cảm cúm rồi. Nhưng ngủ một giấc dậy, cô vẫn có cảm giác đầu óc choáng váng cả người bủn rủn mỏi mệt, vừa kiểm tra nhiệt độ đã phát hiện quả nhiên sốt thật rồi.

Chỉ còn một ngày nữa cô phải về nhà, quả thật Chử Điềm bội phục mình chết đi được. May mà nông trường có nhân viên y tế cho cô một loại thuốc, sau khi Chử Điềm uống xong liền quấn kín chăn nằm trên giường chuẩn bị đổ mồ hôi ra cho hạ sốt. Thuốc hạ sốt có thành phần gây ngủ, Chử Điềm uống xong đã ngủ cả buổi sáng cho đến trưa mới tỉnh lại.

Khi thức dậy đã thấy Từ Nghi ngồi bên cạnh, đang xem một quyển sách. Chử Điềm định thừa dịp anh không chú ý vén chăn lên át một chút. Không ngờ chân vừa nhúc nhích đã bị tay anh cản lại. Cô ngẩng đầu xấu hồ lườm anh một cái.

"Dậy rồi à?" - Anh vén sợi tóc ướt mồ hôi trên trán cô, lau mồ hôi cho cô, đưa tay thăm dò nhiệt độ trên trán - "Ừ, hết sốt rồi."

Rốt cuộc anh thở phào nhẹ nhõm. Chử Điềm nhìn anh dịu giọng hỏi: "Bây giờ mấy giờ rồi."

"Đến giờ cơm trưa rồi. Em có muốn dậy ăn chút gì hay không?"

Chử Điềm lắc đầu: "Em chưa đói."

"Nhà ăn nghe nói em bị sốt nên làm cho em chút thức ăn giành cho người bệnh, nếm một chút nhé?"

Chử Điềm vẫn từ chối. Từ Nghi khẽ thở dài, cúi đầu nhìn cô:

"Không chịu ăn gì cả, ngày mai mang bệnh về nhà đó."

Hai chữ về nhà đã khuấy động đến Chử Điềm, cô sáp đến cọ vào tay Từ Nghi:

"Anh theo em về nhà đi."

"Sao vậy?" - Anh khẽ hỏi, giơ tay kia vén từng sợi tóc rơi xuống trán cô ra sau ót.

"Không biết." - Chử Điềm dựa vào cánh tay Từ Nghi, tựa như nỉ non: "Không muốn hai người ở hai nơi thôi."

Nhìn cô, đột nhiên Từ Nghi mềm lòng. Tuy nhiên bản năng còn lại của người lính khiến anh nhanh chóng khôi phục lại tâm tình, anh vuốt tóc Chử Điềm:

"Còn nhớ lúc chúng ta mới quen nhau chưa bao lâu, có một lần em đã tỏ tình với anh không?"

Nói ra câu này anh khẽ bật cười. Lẽ ra Chử Điềm vừa bị sốt đầu óc phải đặc quánh như hồ, nhưng nghe anh nhắc như vậy cô lập tức nhớ ra ngay. Khi ấy cô vừa quen biết anh không bao lâu, có một lần lỗ mãng liều lĩnh chạy đến doanh trại chặn anh lại, tỏ tình với anh.

Cô nói:

"Anh không cần lo lắng về tinh thần giác ngộ của em, tốt xấu gì em cũng là người đã đọc rất nhiều tiểu thuyết ngôn tình quân lữ, em nhất định sẽ ủng hộ công việc của anh một trăm phần trăm. Hai người hai nơi cũng không thành vấn đề, kiểu yêu xa như vậy mới đầy thử thách chứ. Em cam đoan với lập trường Đảng viên của anh, chúng ta chắc chắn đều là người chịu được thử thách..."

Khi đó tại sao mình có thể nói năng hùng hồn như vậy? Có lẽ cảm thấy rất có khả năng là anh sẽ từ chối mình sao? Nhưng khi thật sự có được anh, dẫu chia lìa một ngày đôi khi cũng cảm thấy khó mà chịu được.

Chử Điềm nhụt chí:

"Anh có thể đừng dùng câu nói của em mà từ chối em được không?" - cho dù cô đã nói như vậy nhưng cô cũng có thể nuốt lời chứ, lời nói gió bay mà.

Từ Nghi không đành lòng trêu chọc cô nữa, anh an ủi: "Chờ khi anh trở về trung đoàn, đến lúc đó xin tùy quân, em có thể dọn đến sống ở khu gia thuộc *."

Khu gia thuộc* là nơi ở do quân đội cung cấp cho người nhà của sĩ quan, thường là sẽ gần đơn vị công tác.

"Thật hả?"

Mắt Chử Điềm sáng lên nhìn anh. Từ Nghi nhìn ánh mắt cô mong đợi như thế, không nhịn được tạt ột gáo nước lạnh:

"Nhưng đừng kỳ vọng lớn quá vào phòng ốc của khu gia thuộc, cấp bậc của chồng em quá thấp, chỉ được phân một căn sáu mươi bảy mươi mét vuông thôi, như vậy có chịu không?"

Khi được gọi về trung đoàn thiết giáp, anh sẽ lên chức tiểu đoàn phó, theo như chính sách, Chử Điềm quả thật có thể tùy quân rồi. Đây là chuyện anh biết trước khi tới nông trường, nhưng trước mặt cô anh không nhắc đến bởi vì điều kiện bên đó quá tệ hại, sợ Chử Điềm chịu thiệt thòi. Theo như hoàn cảnh trưởng thành của cô, căn nhà đang sống đó cũng không thể gọi là lớn.

"Hơi nhỏ thật, nhưng dù sao chỉ có hai người chúng ta sống, kiểu gì cũng đủ ở thôi." - Chử Điềm càng nghĩ càng phấn khởi - "Có thể mang một ít đồ qua đó, đồ còn lại thì để ở nhà cũ, nếu cần thì lái xe về nhà lấy thôi. Đúng rồi, xe của em chắc là có thể lái đến đó chứ?"

Từ Nghi buồn cười: "Có thể."

Chử Điềm vỗ tay bôm bốp:

"Vậy thì hoàn toàn không thành vấn đề, giao thông thuận tiện là được rồi. Lúc đó mỗi tuần em có thể miễn cưỡng giảm bớt số lần đi ra ngoài, nhân tiện có thể tiết kiệm được một mớ tiền."

“Khu gia thuộc có tuyến xe buýt đặc biệt không cần em lái xe." - Từ Nghi nhắc nhở cô.

Chồng cô vẫn không an tâm về khả năng lái xe của cô, có điều Chử Điềm không thèm tranh cãi với anh, cô vui vẻ khen anh:

"Vậy thì anh lái, dù sao anh lái cũng giỏi hơn em."

Đáng lẽ anh chỉ thuận miệng nhắc đến, nhưng nghe cô nói như vậy, ngày tùy quân dường như đã ở trước mắt, mà còn là ngày tháng tươi đẹp khiến người ta hết lòng mong đợi.

Từ Nghi hoàn hồn lại, thấy tâm trạng cô đã tốt hơn rất nhiều, đang định khuyên cô rời giường ăn cơm, chợt thấy mặt Chử Điềm đột nhiên biến sắc, dè dặt, thấp thỏm nhìn anh.

"Lúc trước anh nói với em là sau khi kết thúc ba tháng huấn luyện sẽ rời khỏi nông trường, trở về đơn vị cũ đúng không? Không gạt em chứ?"

Phó quản đốc Từ: "..."

Ngày hôm sau Chử Điềm chuẩn bị ra về, trận ốm đùng đùng kéo đến đã đỡ hơn nhiều.

Ăn trưa xong, cô thu ghém đồ đạc, chuẩn bị đi xe nông trường trở về nội thành. Vừa mới xuống lầu, đã thấy Từ Nghi xách hai túinilon đi tới. Anh nói:

"Rau quả nông trường trồng ra, mấy chiến sĩ hái đưa đến, nói là biếu em mang về ăn thử."

Chử Điềm cười cười:

"Cám ơn họ thay em nhé."

Sau khi Từ Nghi để đồ lên xe, quay người lại thấy Chử Điềm còn đứng nguyên tại chỗ như là đang đợi mình. Hôm nay cô mặc chiếc váy chiffon màu xanh nhạt hôm đến nông trường, tôn lên làn da trắng nõn. Ngày cô đến anh chỉ cố làm sao dỗ cô đừng tức giận, chưa kịp ngắm nghía, bây giờ nhìn cảm thấy đẹp vô cùng.

Kỳ nghỉ phép thăm chồng ngắn ngủi như vậy, chỉ chớp mắt cô đã sắp phải về rồi. Từ Nghi bước đến trước mặt cô, hệt như hôm đó vừa thấy cô, anh không biết phải nói gì, một lúc lâu mới khẽ dặn dò:

"Về đến nhà gọi điện thoại cho anh biết. Điện nước trong nhà xảy ra vấn đề gì đừng tự mình đụng vào, gọi điện thoại tìm người đến sửa. Lúc đi làm tốt nhất đừng tự mình lái xe, buổi tối về nhà ít nghịch máy vi tính với điện thoại thôi, ngủ sớm một chút để dưỡng da. Còn nữa... Tiền muốn xài thì xài, anh không nghèo đến mức không nuôi nổi em."

Chử Điềm vốn bị anh dặn dò hơi rầu rĩ, nhưng nghe thấy câu nói sau cùng, thậm chí chóp mũi cô hơi cay cay. Bây giờ… cô thật sự muốn bắt anh về nhà với mình quá.

"Anh ôm em một cái đi." - Cô làm nũng với anh.

Ánh mắt Từ Nghi đong đầy nét cười nhìn cô, vẫn không nhúc nhích.

Chử Điềm cho rằng anh sợ ảnh hưởng không tốt, hơi bĩu môi: "Em đâu có bảo anh hôn em đâu."

Đúng là... sợ cô thật. Từ Nghi bật cười, nhìn xung quanh, tiến lên ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, tiến lên hôn nhẹ một cái lên má rồi khẽ nói bên tai cô:

"Cái này có tính là hoàn thành vượt mức nhiệm vụ không?"

Chử Điềm ngoan ngoãn cọ cọ trước ngực anh, kiễng chân hôn lên khóe môi anh:

"Chờ anh về nhà đấy."

Một dòng nước ấm từ từ dâng lên trong lòng, Từ Nghi lại ôm cô thêm chút nữa mới chịu buông ra, để cô lên xe.

Sau khi Chử Điềm ngồi lên xe, cô quay kiếng xuống, vẫy vẫy tay với anh. Từ Nghi trước sau vẫn mỉm cười, đưa tiễn thêm hai bước, vẫy tay chào cô.

Khác với ngày cô đến, cuối cùng bầu trời hôm nay cũng quang đãng, mặt trời chói chang gieo nắng đến từng góc nhỏ khắp nông trường. Từ Nghi đứng dưới ánh mặt trời, nhìn chiếc xe nhanh chóng lăn bánh tới cổng, xa dần xa dần rồi biến mất nơi khúc cua.

Cuối cùng cũng tiễn cô xong, lần tạm biệt này đối với Chử Điềm mà nói có thể xem là viên mãn. Nhưng đối với Từ Nghi lại cảm thấy lòng mình như thiếu đi một khoảng. Anh thoáng hối hận, thật không nên bảo cô đến đây, bởi vì... quá nhiễu loạn lòng quân …

Loading...

Xem tiếp: Chương 29

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Tinh Tế Trúc Mã

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 60


[Bàng Sách] Tích Niên Hoán

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 52



Định Mệnh Anh Và Em

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 60


Danh Sách Ước Nguyện

Thể loại: Đam Mỹ, Trọng Sinh

Số chương: 88