Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Bầy Hạc Chương 17

Chương trước: Chương 16



Giọng Từ Nghi vẫn ôn hòa như cũ, nhưng nếu nghe kỹ sẽ thấy nặng hơn bình thường một chút. Có thể thấy được anh đã hơi mất kiên nhẫn. Chử Điềm đứng tại chỗ, không nói thêm gì nữa. Từ Nghi đi lướt qua cô, lấy nguyên liệu nấu ăn, thấy cô vẫn đứng nguyên chỗ cũ, mới ý thức được vừa rồi thái độ của mình không đúng. Anh suy nghĩ một chút, thử giải thích với cô:

"Điềm Điềm, tuy mẹ là mẹ anh, nhưng em không cần cố ý lấy lòng mẹ. Dù mẹ làm gì cũng sẽ không có bất cứ ảnh hưởng nào đến anh."

Chử Điềm ngẩng phắt đầu lên, hơi không dám tin hỏi ngược lại:

"Anh cảm thấy mới vừa rồi là em lấy lòng mẹ?"

"Anh không có ý này..."

"Nhưng mới vừa rồi anh đã nói như vậy." - Chử Điềm bước đến, đứng trước mặt anh, ngước cổ lên hỏi lại lần nữa - "Anh cảm thấy mới vừa rồi là em lấy lòng mẹ?"

Từ Nghi không hiểu được tại sao những lời này lại kích động khiến cô nhạy cảm như vậy, nhưng anh biết nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ cãi nhau to. Anh trấn tĩnh lại, đương lúc chuẩn bị nói gì đó thì điện thoại trong túi quần đổ chuông. Anh lấy ra xem, thấy số của trung đoàn gọi đến.

Gọi vào lúc đang nghỉ phép vậy nhất định là có việc gấp rồi.

Từ Nghi khẽ nhíu mày nói với Chử Điềm: "Anh nghe điện thoại trước đã."

Anh vừa nói vừa quay người đi ra ngoài ban công ở phòng ngủ.

Chử Điềm một mình ở lại trong phòng khách, nhìn qua gương thấy hai má mình đỏ bừng, cảm thấy hơi buồn cười. Cô biết rõ chẳng có gì đáng để giận. Nhưng khi nghe Từ Nghi nói vậy trong lòng lại nổi nóng, không nhịn được nên buột miệng hỏi anh.

Từ lúc chiều gặp Tống Khả Như đến giờ, cô đã ứng đối rất cẩn thận. Lúc trước khi nhận giấy kết hôn cô từng gặp cha mẹ anh một lần. Từ Kiến Hằng - ba anh - khi đó nghe thấy tin bọn họ đăng ký kết hôn đã tát anh một cái trước mặt cô. Mà mẹ anh đứng bên cạnh lại chẳng nói một câu. Từ đó trở đi, cô đã hiểu được thái độ của họ đối với cuộc hôn nhân này, cũng biết quan hệ của Từ Nghi và cha mẹ không được tốt lắm.

Mà hôm nay, sau khi gặp mặt mẹ chồng, cảm giác này của cô vẫn không biến mất, ngược lại càng rõ ràng hơn. Bởi vì mẹ chồng đã hỏi cô: “Vẫn muốn để Từ Nghi ở lại quân đội vậy sao?”

Trước khi Chử Điềm kết hôn với Từ Nghi, cô chưa nghe anh nhắc đến chuyện trong nhà. Cô chỉ nghe Trình Miễn lúc trước cộng tác với anh nói điều kiện gia đình Từ Nghi rất tốt, luôn phản đối anh đi lính. Cho nên khi nghe thấy mẹ chồng hỏi như thế, cô hơi khó xử, không biết nên trả lời thế nào.

Có điều cô tự nhận mình không phải là người phụ nữ ngốc chỉ biết ru rú ở trong nhà. Cô biết vấn đề này là vấn đề trọng đại khiến Từ Nghi và gia đình xích mích, trừ phi bản thân anh thay đổi ý nghĩ, nếu không mãi mãi không cách nào nhất trí được với nhau. Lúc này dĩ nhiên cô sẽ chọn đứng về phía anh.

Lúc đó trong lòng cô có chút vui mừng, cảm thấy như mình đã làm được một chuyện vĩ đại. Nhưng lại sợ mẹ chồng hỏi sâu hơn, cô không ứng phó được liền nhân cơ hội mời bà về nhà.

Cô tự cảm thấy mình đã làm tốt, không ngờ Từ Nghi lại xem hành động của cô là đi lấy lòng người khác. Anh ngốc thật hay là giả ngốc đây? Dù thái độ cô có ân cần với bà ấy một chút cũng bởi vì bà là mẹ ruột của anh. Nếu không, nói khó nghe một chút, bọn họ ra sao cũng chẳng liên quan gì đến cô. Sao anh không hiểu là cô đang lấy lòng ai chứ?

Càng nghĩ càng tức, Chử Điềm đi vào phòng vệ sinh, hứng đầy nước trong bồn rửa mặt. Hai tay vốc nước lên hất vào mặt để hạ cơn nóng đang tỏa ra trong người. Tiếng nước chảy rào rào nghe rất hả giận, Chử Điềm ra sức rửa mặt, lại nín thở ngâm mặt trong chốc lát mới ngẩng đầu lên thở dài một hơi.

Nước đã làm mờ tầm nhìn nhưng Chử Điềm vẫn thấy được Từ Nghi đứng ở cửa phòng vệ sinh. Anh đã nghe điện thoại xong, không biết đứng ở đó đã bao lâu rồi.

Chử Điềm không để ý đến anh, lấy khăn lau mặt, quay người định đi ra.

"Anh có chuyện nói với em." - Từ Nghi đưa tay cản cô lại.

Chử Điềm hất ra: "Đừng giải thích, bây giờ em không muốn nghe."

Từ Nghi khẽ thở dài, nói với Chử Điềm: "Điềm Điềm, kỳ phép của anh cũng sắp hết rồi, chúng ta đừng cãi nhau có được không?"

"Ai cãi? Anh cãi hay là em cãi? Em cãi cái gì hả?" - Chử Điềm liếc xéo anh một cái, nói gay gắt làm anh nghẹn họng.

Lại quay lại vấn đề khi nãy rồi. Từ Nghi cảm thấy bây giờ không phải là thời cơ tốt để nói chuyện với cô, nói không được mấy câu lại cãi nhau. Đầu anh hơi đau, anh mệt mỏi nói với Chử Điềm:

"Được rồi, xem như anh chưa nói."

Chưa nói? Chưa nói thì chưa nói!

Nước làm ướt áo, Chử Điềm về phòng ngủ thay bộ đồ mặc ở nhà, sau đó nằm lên giường. Đã sắp bảy giờ, cô vẫn còn chưa ăn cơm. Cô không chịu được đói, vừa đói là dạ dày sẽ khó chịu. Hơn nữa hôm nay còn tập quân sự cả ngày, xương cốt toàn thân mệt mỏi như muốn rã rời. Vả lại còn bị mẹ chồng và Từ Nghi chọc giận, Chử Điềm cảm giác cả người mình đều ỉu xìu.

Cô giày xéo cái gối như trút cơn giận, sau đó cạn kiệt sức lực nằm trên giường thì lại thấy hơi hối hận.

Mới vừa rồi Từ Nghi nói như vậy rõ ràng là đã xuống nước với cô, cho cô một bậc thềm. Nhưng sao miệng cô lại vụng như thế, cứ bước thẳng xuống không phải là tốt rồi ư? Sao phải còn đâm thêm hai câu nữa? Anh ở hai ba ngày nữa là đi rồi, chẳng lẽ từ đây đến lúc đó còn chiến tranh lạnh hay sao?

Nghĩ như vậy, Chử Điềm cảm giác dạ dày mình càng đau khủng khiếp hơn, ngay cả mũi cũng cay cay.

Trong khoảng thời gian cô buồn bực trong phòng, bên ngoài vẫn có động tĩnh. Hình như Từ Nghi đang bận rộn làm việc gì đó, nhưng vẫn chưa thấy anh đi vào phòng ngủ. Chử Điềm đói bụng đến mức không chịu nổi nữa, đành phải bò khỏi giường. Cô thầm quyết định, nếu anh nói chuyện với cô, cô nhất định sẽ không làm lơ anh nữa. Sau khi tự nhủ thầm với mình, cô mang giày vừa định đứng lên đi ra ngoài thì cửa phòng mở ra, Từ Nghi đi vào, trong tay còn bưng một bát mì.

"Dậy rồi hả?" - Anh nhìn nhìn cô - "Đúng lúc, ăn cơm thôi."

Đương lúc Chử Điềm đang do dự có nên xem như mọi chuyện chưa hề xảy ra hay không thì anh đưa mì đến, là món mì sốt thịt mà cô thích nhất. Nấm mèo, măng xào với thịt gà xé, trên đó còn có cà rốt và dưa leo xắt sợi, thơm ngát ngon lành.

Thôi cứ như vậy đi. Đầu lưỡi đã thật sự không chịu nổi sự hấp dẫn như vậy nữa rồi.

Cô ngẩng đầu nhìn Từ Nghi, anh thấy cô nhìn thì khẽ nhướng mày. Chử Điềm làm mặt lạnh, nhận lấy bát mì, quả nhiên thấy khóe môi Chính trị viên Từ nhoẻn lên. Chử Điềm không khỏi chán nản, mắc bẫy anh rồi! Anh biết cô đã đói cồn cào còn mang thức ăn ngon đến dụ dỗ.

Chử Điềm trộn đều mì lên, đi theo anh ra ngoài, còn chưa đến bàn cơm đã nhịn không được ăn vài miếng, quả nhiên là ngon vô cùng. Cô ngồi trước bàn, nhai kỹ nuốt chậm, nhìn Từ Nghi bận bịu thu dọn trong nhà, trên người còn mặc áo sơ mi và quần quân đội. Bát mì của cô đã gần thấy đáy rồi mà anh còn chưa đến ăn.

Chử Điềm đành phải hỏi anh: "Anh không ăn sao?"

"Đợi lát nữa, xong ngay thôi."

Tiếng của anh vang lên từ phòng ngủ, chờ đến khi anh đi ra, trong tay đã cầm lấy chiếc ba lô rằn ri. Từ Nghi đặt ba lô lên bàn, bắt đầu xếp đồ vào trong.

Lúc Chử Điềm thấy thì thoáng sửng sốt. Anh đang thu dọn đồ đạc ư?

Có dự cảm xấu chợt lóe lên trong đầu, cô đặt bát đũa xuống, lập tức đi đến hỏi: "Anh thu dọn đồ đạc làm gì?"

Từ Nghi nhìn cô một cái, lại cúi đầu tiếp tục thu dọn:

"Nhận được điện thoại từ trung đoàn, nói có chuyện gấp bảo anh tối nay phải có mặt." - Anh ngừng một chút lại bổ sung - "Thật sự có chuyện gấp."

Chử Điềm lo sợ: "Chuyện khi nào, sao em không biết?"

"Mới vừa rồi không phải đã nói với em sao? Mãi lo giận thôi."

"..."

Anh đã nói, anh nói rằng kỳ phép sắp kết thúc...

Chử Điềm sững sờ trong giây lát, đột nhiên nhớ ra: "Tối nay đi thế nào? Hiện tại đâu còn xe nữa."

"Có xe vào thành phố, thuận đường đón anh luôn."

Nghe anh nói như vậy, Chử Điềm hiểu nhất định tối nay anh phải đi rồi. Trong thoáng chốc trái tim vừa mới ổn định như bị một đôi bàn tay to lớn bóp nghẹt, nhào nặn hả hê khiến cô khó chịu vô cùng. Tuy nhiên giờ khắc này thần trí lại tỉnh táo khác thường, cô quay người đi vào phòng sách, xách một chiếc túi nhựa cực lớn đựng rất nhiều thứ đi ra.

Từ Nghi nhìn cô đang gắng sức xách chiếc túi liền chạy đến đón: "Đây là cái gì?"

"Để anh mang đi chia ấy đồng đội."

Từ Nghi hơi giật mình, nói theo phản xạ: "Không mang được nhiều như vậy..."

Chử Điềm không nghe thấy, cũng không ngẩng đầu khỏi chiếc túi, không đựng đủ thì để anh xách tay, dù sao cũng có xe đến đón.

Từ Nghi biết tính tình cô cố chấp, cũng không ngăn cản nữa.

Thu dọn đồ đạc xong, hai người an tĩnh ngồi xuống bàn ăn cơm. Sau đó Chử Điềm đứng dậy đi rửa chén, cả căn nhà chỉ còn tiếng nước chảy thật nhỏ và tiếng chén bát va chạm vào nhau.

Chử Điềm xốn xang, suýt nữa làm vỡ một cái chén. Lúc rửa được một nửa, cô thò đầu qua cửa bếp nhìn ra ngoài, phát hiện Từ Nghi đang cúi đầu kiểm tra khóa cửa.

Về nhà được một hôm anh đã đổi cái khóa cửa cũ rích kia rồi, lo rằng nó không an toàn. Còn nhiều lần dặn dò cô dù là ban ngày hay ban đêm, đừng dễ dàng mở cửa cho người xa lạ. Cho dù là người ở trong khu này cũng không được. Mà lúc đó cô đang mãi nghịch điện thoại di động, chỉ đối đáp cho có lệ.

Chử Điềm đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó đang đè chặt lồng ngực mình, nghèn nghẹn khó chịu. Lại như có gì đó muốn bứt khỏi trói buộc, cô vội vàng tắt vòi nước, chạy vào phòng vệ sinh khóa trái cửa lại.

Từ Nghi cảm giác được cô đi ngang qua sau lưng anh, vừa quay đầu nhìn lại, còn chưa kịp hiểu được chuyện gì xảy ra thì điện thoại di động đã vang lên. Là xe tới đón anh đã đến, nhắn anh xuống lầu.Cúp điện thoại, Từ Nghi đến gõ cửa phòng vệ sinh:

"Điềm Điềm, xe đến rồi, anh đi đây."

Đợi một lúc lâu mới nghe thấy tiếng cô: "Ừ, đi đường cẩn thận."

Không thấy cô đi ra ngoài, Từ Nghi cảm thấy có gì đó không ổn, lại gõ thêm vài cái: "Em đang làm gì? Mở cửa ra."

Lại là một hồi im lặng, sau đó vang lên tiếng từ biệt nhẹ nhàng của cô:

"Không có gì, em, em đi toilet thôi. Anh đi nhanh lên đi, đừng để trễ giờ."

Từ Nghi không ngốc, dĩ nhiên hiểu được cô đang trốn anh. Nhận ra điều này, anh đột nhiên cảm thấy trong lòng không vui.

"Được rồi..." - Một lát sau, anh nói với cô qua cánh cửa ngăn cách - "Anh đi nhé?"

Anh đứng yên tại chỗ trong chốc lát, không đợi được cô trả lời, lại có điện thoại đến thúc giục.

Từ Nghi mím môi, anh nói: "Điềm Điềm, tạm biệt."

Nói xong, anh xách đồ đi xuống lầu. Chử Điềm trốn trong phòng vệ sinh, nghe thấy tiếng đóng cửa vang lên, nghe tiếng bước chân anh dần dần nhỏ đi. Rốt cuộc không kiềm chế được nữa, cô để nước mắt tuôn rơi.

Loading...

Xem tiếp: Chương 18

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Minh Nguyệt Chiếu Hồng Trần

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 17



Bách Thảo Chiết

Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không

Số chương: 50


Không Có Ngày Mai

Thể loại: Trinh thám

Số chương: 50