61 Triệu Phổ rất nhanh thu được kết quả, hoàng thượng phái thượng thư Hứa Diệu mang theo người đến nơi này điều tra vụ án mỏ vàng. Nói đến cũng coi như hợp tình hợp lý, bởi vì chuyện mỏ vàng vốn là do Hứa Diệu điều tra, nay lại nói ở Tang Thi lĩnh phát hiện mỏ vàng, hoàng thượng tất nhiên là để cho Hứa Diệu tiếp tục điều tra, Hứa Diệu cũng vui vẻ đồng ý.
62 Hứa Diệu nhìn Triệu Phổ xuất hiện trước mặt mình, liền biết rằng cái chết của mình gần đến, có chút suy sụp lùi lại vài bước, muốn chạy, nhưng là bốn phía đều có người chặn lại.
63 Sau khi mọi người chuẩn bị xong, liền rời khỏi nha môn, tiến về ngôi miếu đổ nát cách thành đông khoảng mười dặm.
Tiêu Lương giả trang thành Hứa Diệu, một mình mang theo tay nải, hoang mang khẩn trương đi trên đường.
64 Mùa đông đến, trên quan đạo Ba Châu phủ có một đội nhân mã chậm rãi đi tới, là một chiếc xe ngựa nhỏ, đi bên cạnh là ba nam tử trẻ tuổi, mỗi người cưỡi một con ngựa cao to.
65 Ngày kế tiếp, mọi người rời giường thu thập quần áo, cùng lão bản hỏi rõ hắc hùng phá quấy phá người là ở đỉnh núi nào, liền hướng nơi đó xuất phát.
Theo tiểu nhị khách *** nói, đỉnh núi kia gọi là Hắc Phong lĩnh, thế núi hiểm trở, nhưng nói đó có nhiều cây đơn.
66 Ly khai khỏi Hắc Phong lĩnh, mọi người thẳng tiến đến phủ Thành Đô, lúc tới Tử Châu phủ, trời cũng tối nên bọn họ đành tìm một khách *** qua đêm. Tiểu Tứ Tử cùng Tiêu Lương hỏi lão bản xem nơi này có dục dũng nào lớn không, rồi nói tiểu nhị mang nước ấm lên, đổ đầy dục dũng, đem Tiễn Tử ném vào trong tẩy.
67 Sau khi vào Thành Đô phủ, mọi người liền tìm đến nha môn. Tri phủ của Thành Đô phủ họ kép Gia Cát, tên là Đan Chân. Vị Gia Cát tri phủ này năm nay đã ba mươi tuổi, thoạt nhìn bộ dáng nhã nhặn thư thái, nghe nói là hậu nhân của Gia Cát võ hầu (Gia Cát Lượng) năm đó.
68 Đêm đến, Tiểu Tứ Tử bọn họ ở phủ nha đều đi ngủ sớm, chuẩn bị cho sáng sớm ngày mai đến Đường môn, tìm Đường lão phu nhân hỏi thăm chuyện tình năm đó thế nào, tốt nhất là có thể tìm được Ô Đầu lão quái.
69 “Vậy ngọc châu ta trộm về là bị người ta lừa sao?”
Mãng Lạc cau mày, “Vậy ngọc châu chân chính đâu?”
“Rất có khả năng ở trên tay người hãm hại ngươi.
70 Khi mấy người Tiểu Tứ Tử tới đỉnh núi, thủ vệ Đường môn liền ngăn cản mọi người, thấy Gia Cát Đan Chân ở đó, liền cười nói, “U, huyện thái gia như thế nào lại đến đây?”
Gia Cát Đan Chân gật đầu, hỏi, “Đường lão phu nhân có ở trong phủ không, ta dẫn theo vài vị bằng hữu tới gặp người.
71 Mãng Lạc nhìn đám người Tiểu Tứ Tử, có chút giật mình, hắn trước hết là nhìn Tiểu Tứ Tử, nghe nói đó chính là Công Tôn Cẩn, là con của Triệu Phổ. Mãng Lạc mở to hai mắt, một câu cũng không nói được.
72 Theo sau, Tiểu Tứ Tử bắt mạch cho Đường Tiểu Muội, mạch giống như bị đình chỉ, cổ tay lạnh băng băng…… Cô nương này thật xinh đẹp trẻ tuổi, thoạt nhìn giống như một băng nhân bình thường, hai mắt nhắm chặt, như đang chìm trong một giấc ngủ yên bình nào đó.
73 Mục Phương thật sự bị Hoa Phi Phi chọc điên, hung hăng trừng mắt nhìn hắn, “Ta nói ngươi đừng có chọc ta, bằng không tự gánh lấy hậu quả!”
Hoa Phi Phi vẫn không nghe theo, nghe thấy lời nói của Mục Phương, cảm thấy chói tai, cười lạnh, “Thật không? Ta phải sợ sao?”
Hắn vừa nói dứt lời, Mục Phương đột nhiên thả người một phát, một tay ôm hắn đặt lên giường.
74 Cái gọi là một người mừng cả nhà vui chính là đây. Tiểu Tứ Tử cùng Tiêu Lương tâm ý tương thông, hai người nguyên bản đã ngọt ngào, hiện tại lại càng ngọt khiến người khác phải ganh tị.
75 Người vừa vào cửa là ai, thế nhưng lại có thể làm cho Tiểu Tứ Tử tức giận như thế? Kì thật không chỉ Tiểu Tứ Tử, mà những người khác cũng đều kinh ngạc.
76 Bữa cơm này, Tiểu Tứ Tử trừ bỏ khuôn mặt đỏ bừng, môi vì cay mà đỏ ửng ra, chính là phát hiện được ba vị Đường gia huynh đệ này tựa hồ là có chút vấn đề.
77 Ôn ôn, tồn tồn tắm rửa xong,sau đó Tiêu Lương liền đem Tiểu Tứ Tử ôm đến giường lau khô người rồi chuẩn bị thay y phục.
Tiêu Lương vội vàng giúp Tiểu Tứ Tử mặc y phục, mặt khác Tiểu Tứ Tử ở một bên đang suy nghĩ gì đó, nhỏ giọng nói: “Cái kia, ta nói Tiểu Lương tử nha”.
78 Hoa Phi Phi liền cảm thấy có chút choáng váng,đầu hơi nặng, liền tựa vào bên cạnh bàn nhu nhu huyệt thái dương, tinh thần vẫn còn minh bạch bởi vậy Hoa Phi Phi cảm nhận được một tia khác thường, nghĩ muốn đứng lên, lại cảm thấy tứ chi vô lực.
79 Mục Phương cúi đầu ôm hôn Hoa Phi Phi, ngoài cửa sổ Tiểu Tứ Tử mở to hai mắt tò mò mà nhìn.
Tiêu Lương cảm giác hai người kế tiếp tựa hồ sẽ muốn tiến thêm bước nữa, tức thì vỗ Tiểu Tứ Tử, nhỏ giọng nói, “Cẩn nhi, chúng ta đi thôi?”
Tiểu Tứ Tử dường như không muốn, bám vào cửa sổ tiếp tục xem.
80 Trở lại biệt viện của mình, Mục Phương ôm Hoa Phi Phi lên giường, Tiểu Tứ Tử chạy tới hảo hảo bắt mạch cho Hoa Phi Phi sau đó liền kê một đơn thuốc bổ dưỡng thân thể, để ảnh vệ đi bốc thuốc.