81 Sau khi Nghiêm Đình đi vào, Phong Trác Hạo cẩn thận đỡ ông cụ, lại cố ý bảo quản gia ôm Nhục Đoàn Tử ra ngoài đi bộ một vòng. Dù sao đây cũng là chuyện gia đình, có đứa trẻ ở đây cũng không tiện.
82 Chu Kỳ luống cuống, hành lý mình bị mất?Cuống quít chạy lại, hỏi nhân viên sân bay có thấy ai nhặt được hành lý không, tất cả nhân viên đều lắc đầu. Chu Kỳ phờ phạc rũ rượi đi ra sân bay, làm thế nào, trên người cô ta không có gì cả.
83 Ngày mai sẽ là đại thọ nhà họ Nghiêm, một nhóm người bên này dường như cũng bận rộn gấp bội. Nhà họ Nghiêm là gia đình giàu có ở thành phố A, đại thọ của ông cụ nhà đó, biết đâu có thể có được cơ hội buôn bán.
84 Nghiêm Hi được Nghiêm Đình dẫn lên, ông cụ thật sự vui mừng. Lúc nãy bị Lý Lệ phá hỏng nên tâm trạng khá xấu, bởi vì Nghiêm Hi đi lên, coi như đi lên như vậy cũng là chấp nhận ông là ông ngoại.
85 Khác với người nhà họ Chu khiêm tốn, Nghiêm Hi vùi mình ở nhà Lãnh Diễm, chơi đùa với Tiểu Yêu ở trên sô pha, bên kia Lãnh Diễm nhìn dáng vẻ nheo mắt hưởng thụ của Tiểu Yêu, nằm sấp dùng móng chân trên bốn bàn chân bám dính lên người Nghiêm Hi.
86 Lãnh Dật Lăng vừa về đến nhà đã cảm thấy không khí trong nhà không đúng, Liễu mẹ đâu? Đi vào hai bước liền thấy Lãnh Diễm âm trầm trên sô pha. Lãnh Dật Lăng sững sờ, Lãnh Diễm chưa bao giờ lộ ra vẻ mặt này ở nhà, chuyện gì đã xảy ra?“Lãnh Diễm? Sao lại có nét mặt này, đã xảy ra chuyện gì?”Lãnh Diễm cắn răng, chậm rãi nâng lên cặp mắt lạnh lùng đảo qua.
87 Dù sao hiện tại Chu Khải không biết xảy ra chuyện gì, thấy Lý Lệ liền chán ghét, hết sức không muốn nhìn thấy người phụ nữ này. Không hiểu nguyên nhân là gì, biết như vậy là không được, nhưng chính là như vậy, không thể khống chế được chính mình!Sau sự kiện kia Chu Khải luôn muốn tìm cô gái kia, cô bé kia là ai, tại sao lại cố ý muốn uy hiếp mình? Nhưng suy nghĩ biểu hiện của cô trong tối đó , không hề lưu loát.
88 Tiểu Yêu đói gào khóc lên, Nghiêm Hi đau lòng cội vàng tìm thức ắn cho nó, vừa cho ăn vừa thêm nước. Lãnh Diễm nhìn đỏ cả mắt, đi tới ôm cô, giọng nói chua chát: “Vợ yêu bé nhỏ, em sao không quan tâm anh?”Đúng là người không bằng chó mà, vì sao anh một lòng một dạ yêu người con gái này, cô lại một lòng một dạ yêu con chó này đây?Tiểu Yêu ăn rất khỏe, chắc là đói bụng lắm.
89 Lý Lệ đi ở phía trước, ngay lập tức thấy ánh mắt của Triệu tổng, cười thầm trong lòng, quay đầu lại cười cười với Chu Kỳ. Chu Kỳ không thấy khác lạ, liền cười đáp lại, đôi mắt kia vì không khí trong này mà khẽ phát ra hưng phấn.
90 Cố Tiêu cười lạnh, vung tay một cái hất Triệu tổng buông ra. Triệu tổng không chịu được một lực, thân thể ngửa ra sau, thiếu chút nữa ngã xuống đất rồi.
91 Lý Lệ hoàn toàn biết Triệu tổng đang có ý đồ gì, cho nên cả quá trình cười rất cao ngạo, có chút mơ hồ khiến Triệu tổng không bắt được đầu mối. Khóe miệng Lý Lệ vẫn treo nụ cười mơ hồ, cho nên khi nhận được điện thoại giận dữ của Chu Khải thì nụ cười cứng đờ đặc biệt rõ ràng.
92 Nghiêm Qua trên tay vẫn cầm dĩa, nhất thời không hiểu, sững sờ gật đầu: “Đúng vậy, Nghiêm Hi ở trong nhà họ Nghiêm chúng ta, nhỏ hơn anh, cũng không phải là em gái ư? Em để mắt tới nó, không chính là em rể thì là gì?”Một bên Nghiêm Qua nói đúng tình hợp lý, bên này Nghiêm Lê Lê vừa nghe liền cười: “Ai, đúng là như vậy.
93 Lãnh Diễm nghĩ vừa rồi Nghiêm Hi chỉ nói giỡn, không ngờ trực tiếp mang Chu Châu vào phòng khách, sau đó trở lại phòng nghỉ cuốn chăn gối mang đi. Một động tác nhìn Lãnh Diễm cũng không có, khiến cho Lãnh Diễm vô cùng buồn bực.
94 Lần này lửa giận của Lãnh Diễm rất lớn, Nghiêm Hi biết nguyên nhân, nhưng chuyện kia cô không thể ra sức, chuyện cũng đã xảy ra rồi, hiện tại cô cũng đã trở lại.
95 Nhìn gương mặt đẹp trai của Lãnh Diễm một chút, Nghiêm Hi lạnh đến buồn nôn lắc đầu một cái, cầm khăn lông bắt đầu lau mặt cho Lãnh Diễm. Cảm giác nóng bao trùm cả khuôn mặt Lãnh Diễm, cảm giác ẩm ướt, không thoải mái, Lãnh Diễm cau mày, nghẹo đầu, nằm ngủ trong ngực Nghiêm Hi.
96 Nghiêm Hi ngơ ngác nhìn chiếc xe xông tới, giây kế tiếp nhìn Tiểu Yêu không biết từ nơi nào trực tiếp chạy tới bên này. Khóe mắt nhìn thấy cảnh này, tâm trong nháy mắt nhói lên, lớn tiếng gọi: “Tiểu Yêu, trở về.
97 Chu Kỳ ra khỏi phòng thở phào nhẹ nhõm một hơi, người vệ sĩ trước cửa đã trở lại, nhìn thấy Chu Kỳ ra ngoài còn liếc mắt nhìn. Chu Kỳ tức giận trừng một cái: “Nhìn cái gì vậy, tôi hỏi anh, anh vừa rồi đi đâu hả?” Trong lòng Chu Kỳ bị Lý Lệ khiến cho dựng hết cả lông mao lên, không rõ nguyên nhân, chính là cảm thấy Lý Lệ rất kinh khủng.
98 Trong phòng bênh, Nghiêm Hi một tay kéo Chu Kỳ, hỏi rõ nguyên do rồi khẽ than thở. Không ngờ, Lý Lệ có thể làm ra chuyện như vậy. Trước kia Chu Kỳ một lòng một dạ đối với Lý Lệ, không ngờ Lý Lệ lại có thể ngoan như vậy với Chu Kỳ.
99 Lời này của Triệu tổng khiến Chu Khải rất buồn bực. Cầm điện thoại trong tay buồn bực ngẩng đầu lên nhìn ông Chu, ông Chu lập tức nhìn sang. “Triệu tổng.
100 Chu Khải nghe Nghiêm Hi nói như vậy trực tiếp ngây ngẩn cả người. Hắn rất muốn nói cho Nghiêm Hi có thể hay không không nên coi hắn như ôn dịch mà tránh né.