21 Cốc. . cốc…-Vào đi. -Dạ Tổng Giám Đốc tìm tôi. Tử Nghi lo lắng. -Không phải tôi, mà là hắn ta. Đình Thiên không thèm ngẩng mặt lên, hắn chỉ tay về ghế sofa.
22 ……. 7h tối tại nhà hàng-Hôm nay bé rất đẹp. Câu nói quen thuộc của Thế Phong đối với phụ nữ. -Cảm ơn, quá khen. Thoát ra khỏi dáng vẻ giận dữ lúc chiều, Tử Nghi bây giờ là một cô bé dễ thương với chiếc đầm trắng, mái tóc cột cao làm cô càng trẻ trung xinh đẹp.
23 Cô ta cố tình quan sát Tử Nghi, vừa thấy cô đi vào nhà vệ sinh Đan Linh cũng bước vào. -Tôi cảnh cáo cô, tốt nhất là tránh xa ĐÌnh Thiên một chút, nếu không tôi không đảm bảo cô sẽ được yên ổn đâu.
24 ……. . -Trốn việc lên đây đứng làm gì? Muốn tự tử sao?Cô giật mình quay lại, thì ra là hắn ta. Đúng là không nơi nào mà không có mặt hắn. -Sao? Đình Thiên hỏi lại lần nữa.
25 Thình thịch…. thình thịch…. . Tiếng trống ngực đập mạnh làm cho hai người hoàn hồn trở lại. Cô xấu hổ đẩy hắn ra. -Xin lỗi…tôi không cố ý…. mặt hắn đỏ bừng, cố gắng lắm mới miệng mới phát ra được mấy chữ này.
26 -Chân em làm sao thế? Nhìn thấy Nghi khập khiễng bước ra, Hiếu quan tâm. -Chỉ bong gân xíu thôi, lúc chiều e không cẩn thận nên bị té. Cô thoáng đỏ mặt, cũng may là trời tối nên Hiếu không phát hiện.
27 ……. . -Mẹ, con đã nói rồi mà, con với cô ấy chỉ là bạn, mẹ đừng có gán ghép tụi con nữa được không?-Con có thấy ai được như con Du chưa? Xinh đẹp, học thức, ngoan ngoãn lại có tiền đồ nữa.
28 -Không ngờ cô lại có tâm hồn ăn uống thế, chỗ hẻo lánh này mà cũng biết. -Chứ sao, tôi là bảo kê khu vực này mà. -Hoang tưởng. -Kệ tôi. Nè mấy món này ngon lắm, ăn đi, bảo đảm không ngon không lấy tiền đó.
29 Trên đường về không ai nói với nhau câu nào, cô vẫn nhìn ra cửa cổ, còn hắn vừa lái xe vừa mỉm cười, thì ra cô cũng có chút quan tâm đến hắn, nghĩ đến điều này hắn thấy vui vui.
30 …. -Giờ này mà còn có tâm trạng đi dạo sao?Nghe giọng hắn, cô vẫn im lặng không quay lại nhìn. -Nè, khinh người quá nha Osin. Hắn ngồi xuống bên cạnh cô.
31 Đi bộ một quãng đường dài, cô mệt mỏi tấp vào công viên trên đường ngồi nghỉ, cô chẳng có tâm trạng làm gì, càng không muốn về nhà. -Ông, ông có sao không ông? Vừa thấy một ông cụ lảo đảo sắp ngã, cô chạy tới đỡ.
32 -Bác gọi con sang có việc gì không bác? Khả Du lễ phép. -Ta muốn bàn chuyện của con với thằng Hiếu đó mà, hai đứa cũng trưởng thành cả rồi, ta muốn nó kết hôn với con sớm một xíu.
33 -Sao hôm qua không đi làm? Tin nhắn nội bộ của hắn xuất hiện trong máy tính của cô. -Hơi mệt. À ngày mai mang áo trả anh nhé. -Nếu không muốn trả thì giữ lại làm kỷ niệm đi.
34 Tử Nghi vội vã đón xe buýt đến công ty, vừa đi vừa lẩm bẩm chửi rủa Đình Thiên, cái tên quái nhân dám hành hạ cô chạy đến đây giờ này. -Tử Nghi em đến rồi hả? Nhanh vào họp thôi.
35 Đình Thiên nhẹ nhàng đặt cô lên, đắp chăn cho cô. Cô nhóc này lúc không hung dữ nhìn cũng đáng yêu đó chứ, nhìn thật muốn véo một cái. Hắn khẽ mỉm cười rồi cúi xuống nhặt giỏ xách cho cô.
36 Tối xong việc Đình Thiên ghé mua cháo rồi mang qua nhà Nghi. -Sao anh lại đến nữa? Ra mở cửa thấy Đình Thiên, cô hơi bất ngờ. -Tại rảnh. -Rảnh thì về nhà nghỉ đi, chạy qua đây làm gì? Chiều giờ không có người cãi nhau nên buồn chứ gì?-Cô còn hung dữ được chắc khỏe rồi ha.
37 -Nè mít ướt, cô định ngồi đây khóc hoài vậy hả?-Hức. . hức…chở tôi về có được không?-Sao người cô nóng vậy nè? Đình Thiên lo lắng. -Không…. sao…. Tôi muốn về.
38 -Nè, ngày mai tôi đi làm lại nha. -Không được. -Ở nhà buồn lắm, năn nỉ anh đó Tổng Giám Đốc. -Gọi tôi là Đình Thiên. Hắn vẫn giả bộ lạnh lùng. -Xí đáng ghét, lại bắt nạt tôi.
39 Hôm nay trời nắng đẹp, đã lâu lắm rồi Nghi mới cảm thấy thoải mái như vậy, mấy ngày qua cứ nhốt mình trong nhà, cô không biết đến ánh mặt trời là gì. Cô chọn cho mình áo thun trắng đơn giản với váy xanh ngang gối, trông cô thật mỏng manh và nữ tính.
40 Rời khỏi siêu thị, Đình Thiên dừng xe tại một ngôi nhà xinh đẹp. Khung cảnh thật yên bình, cách xa thành phố nhộn nhịp. Căn nhà không quá rộng, thiết kế đơn giản.