81 Edit : Phương Thiên VũCửa đột nhiên bị mở ra, một cô bé khoảng mười bảy, mười tám tuổi giống cô em gái nhỏ nhô đầu ra nhìn mọi người, sau đó tầm mắt dừng trên người Nam Cung Liệt, ánh mắt phát sáng.
82 Edit : Phương Thiên VũViên Viên đột nhiên chen miệng nói,“Tôi muốn đi cùng mọi người. ” Nói xong liền tiến lên ôm lấy cánh tay của Nam Cung Liệt. Nguyên nhân muốn đi cùng với bọn họ, không cần nói cũng đã biết.
83 Edit : Phương Thiên VũQuả nhiên, Lam Tư thấy xe phía trước bắt đầu rẽ trái rẽ phải, rõ ràng đã đi qua đường này rồi mà lại đi qua lần nữa, có nơi thậm chí còn đi qua ba, bốn lần, trời gần tối rồi xe mới ngừng lại.
84 Edit : Phương Thiên VũLời ra khỏi miệng trực tiếp đơn giản chỉ có hai chữ, Nam Cung Liệt vẻ mặt nghiêm túc vững vàng đi được năm bước, sau đó tốc độ bắt đầu tăng lên nhưng Nam Cung Liệt cũng không có thối lui.
85 Edit : Phương Thiên VũTrầm mặc trong chốc lát, Tư Minh Dạ đột nhiên lên tiếng,“Nghỉ ngơi thôi !” Sau đó ôm Kiều Bối Nhi rời đi, những người khác liếc mắt nhìn một cái cũng liền trở về phòng.
86 Edit : Phương Thiên VũKiều Bối Nhi nhìn bóng dáng cô ấy rời đi thì nhăn mũi, buồn bực liếc nhìn Tư Minh Dạ. Tư Minh Dạ nhíu mày, đưa tay nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô,“Làm sao vậy ?”Kiều Bối Nhi thở dài nói,“Em vốn nghĩ Viên Viên và Nam Cung Liệt sẽ thành một đôi, cuối cùng lại không như vậy a !”Tư Minh Dạ khẽ cười nói,“Là em tự mình nghĩ lung tung, đi thôi !”“Diệc, tôi không sao.
87 Edit : Phương Thiên VũKiều Bối Nhi nhìn về phía Viên Viên rầu rĩ không vui hỏi,“Viên Viên, cô không có việc gì chứ ?” Lam Tư không phải nói chỉ cảm nhẹ thôi sao, uống thuốc là khỏe rồi sao ?Viên Viên bất mãn nhìn về phía Nam Cung Liệt,“Tôi không có việc gì, nhưng anh Liệt không đến xem tôi thế nào, thật là không có lương tâm !”“Ách…” Nam Cung Liệt không biết nên nói cái gì, quả thật là vì anh lo cho Bùi Diệc nên mới không đi xem cô.
88 Edit : Phương Thiên VũBùi Diệc vẫn thoải mái nhưng Nam Cung Liệt lại cảm thấy không được tự nhiên. Anh sao có cảm giác chị dâu nhỏ muốn tác hợp anh và Diệc thành một đôi thế này ? Hay… là do anh nghĩ quá nhiều ?“Bùi Diệc, cậu sao lại dễ tức giận như vậy ?” Bây giờ là vấn đề liên quan đến tánh mạng có biết không ? Anh không hy vọng Viên Viên có chuyện gì.
89 Edit : Phương Thiên VũTư Minh Dạ nhìn bọn người máy một cái, sắc mặt lạnh lùng, nhưng sát khí trên người anh với bọn người máy này hoàn toàn vô dụng. Một tay kéo Kiều Bối Nhi ra phía sau, Tư Minh Dạ đứng ở cạnh cửa không dịch bước, như vậy người máy sẽ không thể tới gần Kiều Bối Nhi.
90 Edit : Phương Thiên VũĐưa tay sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của Kiều Bối Nhi, Tư Minh Dạ dịu dàng,“Không cần lo lắng, hệ thống phòng vệ an toàn của Ám Dạ không phải dễ phá như vậy, An Thụy tìm lâu như vậy cũng không thể phá giải, tin chắc trên đời này cũng không có mấy người có năng lực đó, chỉ cần nền móng Ám Dạ vẫn còn thì không bao lâu sau có thể khôi phục lại.
91 Edit : Phương Thiên Vũ“Thuốc độc”Phạm Bảo Nhi tiếp tục hỏi,“Thuốc độc gì ?”“Thuốc độc trên châm độc. ”“Châm độc ở đâu ra?”Mọi người nhìn bộ dáng vừa hỏi liền trả lời này, rốt cục cũng hiểu hóa ra lúc Lam Tư thất thần thì sẽ hỏi gì đáp đó.
92 Edit : Phương Thiên VũNam Cung Liệt đưa tay tiếp nhận, “Có công dụng gì ?”“Có ba cây kim độc và một cái túi kh픓Chỉ có vậy ?” Nam Cung Liệt rõ ràng không hài lòng.
93 Edit : Phương Thiên VũKết quả bị Nam Cung Liệt nói trúng rồi, mọi người thật sự chỉ có thể ăn thịt rắn thôi. Những người này tuy rằng không thiếu tiền, bình thường cũng rất hưởng thụ nhưng lại không giống những người giàu có yếu ớt, không có người nào oán giận.
94 Edit : Phương Thiên Vũ“Đừng… anh… cứu em…” Tiểu San bình thường rất hiểu chuyện nhưng lúc này lại bị dọa sợ. Nam Cung Liệt nhìn Tiểu San bị tách miệng ra, nhìn đám người kia vui vẻ đem con giun nhét vào trong miệng con bé, một bên còn có người càng không ngừng đánh đá lên người con bé thì anh lại bất lực, đến bây giờ anh vẫn còn nhớ rõ ánh mắt rưng rưng của Tiểu Mị, anh biết con bé đang cầu cứu với anh.
95 Edit : Phương Thiên Vũ“A…” Nam Cung Liệt oa oa kêu to, vốn muốn nhảy dựng lên nhưng Bùi Diệc lại giữ chặt anh, “Cậu muốn chết a !” Bây giờ nhảy dựng lên không phải đúng lúc trúng đạn sao ?Nam Cung Liệt sắc mặt tái nhợt nhích tới nhích lui, “Diệc… Mau lấy nó ra !”Bùi Diệc hoàn toàn không để ý tới anh, rung đùi đắc ý nói, “Cậu xem nó đáng yêu lắm không.
96 Edit : Phương Thiên Vũ“Uy, cô không phải là coi trọng anh ấy chứ ?” Vẻ mặt Kiều Bối Nhi đề phòng nhìn cô nhưng trong lòng lại không cho rằng như vậy. Vân Phong Khinh vỗ một cái lên đầu cô, “Tôi không có hứng thú tranh đàn ông với cô đâu ! Hơn nữa so với ác quỷ thì tôi càng thích ác quỷ hơn !”Kiều Bối Nhi lau trán, “Nhìn thấy !” Không thích quỷ thì sao có thể nuôi dưỡng một đám quỷ ở bên cạnh chứ ?Vân Phong Khinh đột nhiên hỏi, “Cô muốn báu vật gì của Minh Quốc ?”“Cô tính tặng cho tôi ?”Vân Phong Khinh không để ý nói, “Chỉ cần cô nói thích !” Dù sao thì cái gọi là báu vật kia cũng chỉ bày ở đó làm vật trang trí, không có chút tác dụng nào.
97 Edit : Phương Thiên VũBùi Diệc vỗ vỗ vai cậu, “Đã là thói quen rồi !” Trong lòng cảm thán, lão đại dịu dàng sẽ luôn dọa sợ người a !Vân Thiên đột nhiên hỏi, “Nghe nói cậu tìm bạn gái ?” Bạn gái đương nhiên không giống khi chơi đùa cùng phụ nữ.
98 Edit : Phương Thiên VũTrong lòng thở dài, bây giờ anh đối với chuyện Kiều Bối Nhi lúc trước đi dứt khoát như vậy không hề cảm thấy kỳ quái nữa. Dạ đế là người như thế nào ? Có thể tùy ý đùa giỡn với cô ta sao ? Nói vậy lúc trước cô ta thật sự có cảm tình với Vũ Văn Lạc sao ? Nếu không Vũ Văn Lạc sẽ không có khả năng còn sống đến giờ, nhưng bây giờ chỉ sợ là không thể vãn hồi rồi.
99 Edit : Phương Thiên VũLục Mạn Nhã ở bên cạnh ông, nụ cười trên mặt có chút cứng ngắc. Vốn là tính hôm nay tuyên bố Vũ Văn Lạc và Kiều Tịch Nhan đính hôn nhưng hiện tại cái gì cũng hỏng hết, thái độ Vũ Văn Lạc cứng rắn như vậy bà cũng không dám ép anh nữa.
100 Edit : Phương Thiên VũNhìn Kiều Bối Nhi càng không ngừng nôn khan, ngay cả nước mắt cũng chảy ra, Tư Minh Dạ đau lòng ôm cô trong lòng có chút hoảng. Kiều Bối Nhi vốn không có sinh bệnh gì, đột nhiên nôn không ngừng anh không lo mới là lạ.
Thể loại: Trọng Sinh, Nữ Phụ, Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 17