21 Edit : Phương Thiên VũĐảo mắt nhìn về phía Nam Cung Liệt,“Này, cậu làm cái gì vậy ? Bắt đầu đi !”Nam Cung Liệt phất tay, giống như đuổi ruồi bọ,“Đừng ồn !” Sau đó nhìn đồng hồ, lại nhìn người phụ nữ kia, tầm mắt không ngừng đảo qua đảo lại.
22 Edit : Phương Thiên Vũ“Ân… A… Nghị…” Trên giường lớn, người phụ nữ ý loạn tình mê vặn vẹo vòng eo phối hợp dũng mãnh tiến vào của người đàn ông trên người, trên mặt tất cả đều là sung sướng.
23 Edit : Phương Thiên VũSân bắn, Hạ Duy Y trên mặt lại tỏa ra sự lãnh lẽo, chỉ vào bia bắn xa xa, không chút cảm tình nói,“Khi nào bắn trúng điểm giữa thì lúc đó ăn cơm !”“Cái gì ?” Nam Cung Liệt há hốc mồm, xa như vậy ? Tuy rằng kĩ thuật bắn của cậu xem như rất tốt nhưng khoảng cách xa như vậy, muốn cậu dùng mắt thường nhắm, làm sao có thể bắn trúng ?Hạ Duy Y lạnh lùng nhìn cậu một cái, đối với dong dài của cậu rất không vui, dứt khoát đá một cước,“Bắt đầu !”Nam Cung Liệt thét lớn một tiếng, trên trán thoáng chốc toát ra mồ hôi lạnh, đáng chết ! Chân của cậu sẽ không bị gãy đi ? Này cũng làm cho cậu ý thức được Hạ Duy Y rất nghiêm túc, không có tâm trạng cười giỡn, cô nói không bắn trúng không cho phép ăn cơm thì thật sự sẽ không cho cậu cơm ăn, điều này làm cho cậu có cảm giác trở lại huấn luyện lúc trước.
24 Edit : Phương Thiên VũNam Cung Liệt kiên trì kéo chân gãy đi về phía Hạ Duy Y báo cáo nhiệm vụ của mình đã hoàn thành, Bùi Diệc cùng Lam Tư đều cảm thấy cậu điên rồi, mà Hạ Duy Y thấy cậu câu đầu tiên lên tiếng là,“Chân của anh làm sao vậy ?”Nam Cung Liệt khóe miệng một trận run rẩy,“Chị dâu nhỏ, đó là sự đáp lễ của chị ban tặng !”“Ách ?” Hạ Duy Y kéo kéo tóc, nhớ tới hình như là có chuyện như vậy, ngượng ngùng cười cười, nói ra lời lại tức chết người,“Tôi không phải cố ý, ai biết cú đá đó mạnh như vậy ?” Không phải Hạ Duy Y cố ý tổn hại cậu, mà cô thấy cú đá kia quả thật không nhẹ, bởi vì cô đi ra từ môi trường tàn khốc nhất, năng lực kháng cự đánh nhau thật đúng là không phải người bình thường có thể so được, cô trong tiềm thức liền lấy Nam Cung Liệt so sánh giống mình.
25 Edit : Phương Thiên VũBùi Diệc rất lễ phép nói,“Cô Tần, phòng lão đại ở lầu 3…” Cậu lời còn chưa dứt, Tần Nhu đã đi lên lầu. Bùi Diệc nhíu mày nhìn bộ dáng của cô, gấp như vậy, xem ra thật là vội vã muốn cùng lão đại hòa hảo như lúc ban đầu a !Vốn hôm nay có chính sự cậu phải đến công ty, nhưng cậu nghĩ có thể xem diễn cùng Tư Minh Dạ xong rồi cùng đi công ty, nhưng không nghĩ đến Tư Minh Dạ hôm nay hiếm khi chăm chỉ, đã đến công ty.
26 Edit : Phương Thiên Vũ“Hạ Duy Y !”Bị anh hung ác nhìn, Hạ Duy Y động tác vốn định nhào lên mãnh liệt thu trở về, mím môi nhìn anh, sau đó lại nhìn Tần Nhu nằm trên mặt đất rên rỉ, đột nhiên quát,“Em không bao giờ muốn để ý anh nữa !” Sau đó quay đầu vọt vào trong phòng,“Ầm” một tiếng đóng cửa.
27 Edit : Phương Thiên VũTần Nhu vốn không thể nhúc nhích, chỉ cần hơi chút động đậy liền cảm thấy toàn thân đều đau, mắt thấy mọi người đều quên đi cô, không thể không lên tiếng nhắc nhở, nơi này còn có một người bị trọng thương, trong mắt nước mắt lăn qua lăn lại, vẻ mặt ai oán đáng thương nhìn Tư Minh Dạ, trong lòng lại hận nghiến răng, thù này cô không sớm thì muộn cũng sẽ báo !Hạ Duy Y nhìn cô ta một cái, mày nhíu chặt lại, sau đó lên án nhìn Tư Minh Dạ, giống như anh chính là một người thay lòng đổi dạ !Tư Minh Dạ đưa tay kéo cô vào trong lòng, nhìn Tần Nhu vô cùng thê thảm, lạnh giọng hỏi,“Ai dẫn cô ta vào đây ?”Bùi Diệc trong lòng chợt lạnh, một chút một chút vụng trộm hướng tới cửa lớn, hận chính mình không thể ẩn thân được, bất đắc dĩ hành vi này của cậu vốn chính là không đánh đã khai, lam mâu thâm thúy kia chuyển hướng cậu, thanh âm giống như kết băng,“Cậu rất rảnh ?”Bùi Diệc vội vàng xua tay,“Không có, tuyệt đối không có !” Còn kém chỉ lên trời mà thề, trời thấy, cậu thật sự bề bộn nhiều việc !Tư Minh Dạ không hề để ý đến cậu, nhưng Bùi Diệc biểu tình không có thả lỏng, ngược lại là vẻ mặt nản lòng, cậu biết lão đại đã ghi sổ lỗi này của cậu, hơn nữa tuyệt đối sẽ tính rõ ràng với cậu, tuy rằng màn diễn này xem rất đã nghiền nhưng cái giá phải trả khẳng định cũng sẽ không nhỏ, khiến cậu bất bình nhất là, xem diễn không chỉ một mình cậu, vì sao lại thanh toán chỉ có mình cậu ?“Tư…” Tần Nhu mắt thấy anh một chút quan tâm bộ dáng của cô cũng không có, trong lòng có chút bất an, chẳng lẽ anh đã quên cô ? Trước kia anh tuy rằng cũng lạnh lùng nhưng vẫn sẽ quan tâm cô, cô biết lúc trước là cô không tốt, nhưng cô bây giờ đã biết sai rồi.
28 Edit : Phương Thiên Vũ“Dạ ?”Thấy anh bất động thật lâu, Hạ Duy Y đưa tay kéo anh lên giường, Tư Minh Dạ thuận thế nằm ở bên cạnh cô, Hạ Duy Y cao hứng tiến sát vào trong lòng anh, cọ hai cái, sau đó bất mãn nhíu nhíu mày, bắt đầu đưa tay cởi cúc áo của anh.
29 Edit : Phương Thiên VũHạ Duy Y cắn một miếng thịt gà, hừ một tiếng, hơi có chút vui sướng khi người gặp họa nói,“Đáng đời !” Ai bảo cậu mang người phụ nữ kia tới bắt nạt cô, cô mới không giúp cậu !“Chị dâu nhỏ, tôi sai rồi, xin chị mà !” Bùi Diệc đáng thương nhìn cô, còn kém không có quỳ gối trước mặt cô ôm đùi cô.
30 Edit : Phương Thiên VũTuy rằng không thể lộ ra thân phận của Tư Minh Dạ nhưng hiệu trưởng vẫn thật cao hứng giới thiệu Bùi Diệc, để cho cậu nói hai câu sau đó là hiệu trưởng đọc diễn văn.
31 Edit : Phương Thiên VũNghe vậy, Bùi Diệc ngẩng đầu, khóe miệng run run,“Chị dâu nhỏ…” Ngữ khí kia nghe như thế nào cũng là bất đắc dĩ. “Không đúng sao ? Ở tivi chính là diễn như vậy a !” Nghiêng đầu nhìn cậu, nhíu mày nói,“Nhưng không giống, anh bộ dáng rất đẹp, hơn nữa cũng không có cùng một đám động thủ.
32 Edit : Phương Thiên Vũ“Có ý gì ?” Vũ Văn Lạc nhìn chằm chằm cô, hai tay sớm đã nắm chặt. Dưới ánh mắt sắc bén của anh, Kiều Tịch Nhan có chút hoảng sợ nhưng vẫn kéo khóe miệng, cố gắng gợi lên một nụ cười mỉm, dịu dàng nói,“Bối Nhi chính là muốn em thay thế em ấy chăm sóc anh a !”Nghe vậy, Vũ Văn Lạc mệt mỏi nhắm mắt lại, Bối Nhi thật sự có ý như vậy sao ? Có phải bởi vì nghe được cuộc nói chuyện của bọn họ nên cô cho rằng anh thích Kiều Tịch Nhan, chỉ vì dỗi mới có thể cưới cô không ? Vũ Văn Lạc càng không ngừng đoán tâm tư của Kiều Bối Nhi, cuối cùng vẫn không thể đưa ra kết luận, chỉ cảm thấy trên trán đau âm ỉ, đứng dậy đi lên lầu, cũng không có tâm tư quản Kiều Tịch Nhan.
33 Edit : Phương Thiên VũNghe vậy Tư Minh Dạ bỏ lại văn kiện trong tay liền hướng ra ngoài, Bùi Diệc có chút không yên đi theo, hy vọng chị dâu nhỏ đừng quá tức giận là được !Tư Minh Dạ từ thang máy chuyên dụng đi ra, liếc mắt một cái liền thấy Hạ Duy Y ôm Tiểu Hùng đứng yên lặng, trên mặt biểu tình gì cũng không có, mà Nam Cung Liệt vẻ mặt lo lắng vòng quanh cô,“Chị dâu nhỏ, xin chị nói chuyện được không ? Cười một cái cũng tốt a, nếu không khóc một cái cũng được !” Như vậy rất dọa người a !Hai cô gái tiếp tân nơm nớp lo sợ đứng ở một bên, trong đó một người sắc mặt tái nhợt hơn nữa, rõ ràng đã biết đắc tội người không nên đắc tội.
34 Edit : Phương Thiên VũTrong bồn tắm cực lớn, Hạ Duy Y lẳng lặng tựa vào trong lòng Tư Minh Dạ, tùy anh giúp cô tắm rửa, đột nhiên cảm giác được vật cứng nóng để gần mình, vội vàng xê dịch thân mình, đưa tay đẩy ngực trần trụi của anh,“Dạ, không nên…”Tư Minh Dạ đẩy tay nhỏ bé của cô ra, dụ dỗ,“Ngoan… một lần cuối cùng…” Dứt lời cũng không để ý cô gật đầu hay không, ôm eo của cô, thân dùng sức một cái, tiến thật sâu vào trong cơ thể cô.
35 Edit : Phương Thiên VũBùi Diệc theo ở phía sau đi vào, thấy Lăng Vi An bộ dáng thê thảm, lại nghe cô nói vậy, khóe miệng run rẩy, chị dâu nhỏ lại có thể nói ra như vậy !Tư Minh Dạ ôm cô ngồi ở một bên sô pha, dịu dàng cười nói,“Cô ta bắt nạt em như thế nào ?”Hạ Duy Y ôm thắt lưng của anh, ngửa đầu nhìn anh, thở hổn hển nói,“Cô ta muốn dùng cà phê làm bỏng em, còn muốn đánh em !”Tư Minh Dạ sắc mặt trầm xuống, tầm mắt âm lãnh nhìn về phía Lăng Vi An.
36 Edit : Phương Thiên VũNghe vậy, Hứa Nhã Lệ kêu lên,“Con tiểu hồ ly tinh này ! Cư nhiên dám nói chúng tôi chán ghét ?! Một chút gia giáo cũng không có…” Còn chưa mắng xong, chỉ cảm thấy đáy lòng phát lạnh, đối diện tầm mắt âm lãnh của Tư Minh Dạ, e ngại im miệng, bà không sợ trời không sợ đất chỉ sợ Tư Minh Dạ !Tư Kiền Vũ nhìn Tư Minh Dạ liếc mắt một cái, lúc trước ông cũng hoài nghi nhưng ông kiểm tra ADN, chứng minh Tư Minh Dạ quả thật là con ông.
37 Edit : Phương Thiên VũMãi cho đến khi trở lại biệt thự ăn tối, Hạ Duy Y cũng không nói qua một câu, Tư Minh Dạ lo lắng nhìn người trong lòng, vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, dịu dàng hỏi,“Bé cưng, làm sao vậy ?”Hạ Duy Y nhìn anh một cái, đem cả khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào trong lòng anh, rầu rĩ nói,“Em chán ghét hai người kia, em yêu anh, Dạ không cần không vui.
38 Edit : Phương Thiên VũNam Cung Liệt nhận được mệnh lệnh liền đi làm việc, Hạ Duy Y ôm cổ Tư Minh Dạ, nghiêm túc đánh giá anh thật lâu,“Dạ, anh còn giận sao ?”Tư Minh Dạ sắc mặt dịu đi chút, nhéo cằm nhỏ của cô, nhân tiện hôn đôi môi mềm mại của cô, dán lên môi cô, nhẹ giọng nói,“Bé cưng không được để mình bị thương, biết không ?”Hạ Duy Y gật đầu, vươn đầu lưỡi liếm môi của anh,“Em rất lợi hại, sẽ không chết!”Tư Minh Dạ cánh tay căng thẳng, thân thể hai người dán chặt tại một chỗ, đôi mắt u lam thâm thúy có chút hung ác nhìn cô, Hạ Duy Y rụt cổ,“Dạ ?” Cô có nói sai cái gì sao ? Cô thật sự cảm thấy mình rất lợi hại a !Tư Minh Dạ cắn môi cô một cái, tuy rằng không phải rất đau nhưng để lại một dấu răng nhợt nhạt, nhìn cô mắt to ngập nước, cảnh cáo,“Bị thương cũng không được ! Nếu không…”Hạ Duy Y hơi sợ nuốt nước miếng, thật cẩn thận hỏi,“Nếu không như thế nào ?”“Ba”…“Ô… Dạ là người xấu !” Hạ Duy Y vuốt mông nhỏ vốn không đau của mình, ủy khuất nhìn anh, trong mắt nước mắt lăn qua lăn lại, đột nhiên lớn tiếng khóc ra,“Oa… Dạ không thương em !” Anh trước kia lúc rất tức giận cũng không đánh cô, bây giờ anh cư nhiên đánh cô, còn nhìn cô hung dữ như vậy, anh rõ ràng nói qua không hung dữ với cô,“Ô… Dạ là kẻ đại lừa đảo !”Lãnh Dạ Bạch nghe tiếng khóc của cô vội vàng đi vào phòng khách, nhìn thấy cảnh này cũng không biết mình có nên tiến lên khuyên không.
39 Edit : Phương Thiên VũXe dừng lại trước một quán cà phê, Hạ Duy Y nhìn tấm bảng “Thủy Niên” hưng phấn nói,“Chính là nơi này !” Dứt lời, mở cửa xe cũng không quay đầu lại chạy vào.
40 Edit : Phương Thiên VũTư Minh Dạ nhận được điện thoại của Lãnh Dạ Bạch liền sốt ruột hừng hực trở lại biệt thự,“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì ?”Lãnh Dạ Bạch không biết làm sao khuyên,“Ông chủ, anh đừng vội, Y Y là tự mình rời nhà đi !”“Rời nhà đi ?” Tư Minh Dạ vẻ mặt âm trầm, cư nhiên dám rời nhà đi !Lãnh Dạ Bạch cầm tờ giấy trong tay đưa cho anh, Tư Minh Dạ nhận lấy, lời nói bên trên đơn giản dễ hiểu lại làm cho Tư Minh Dạ sắc mặt càng thêm âm trầm.