121 Cúp điện thoại, Kiều Bối Nhi nhìn Tư Minh Dạ hỏi, “Dạ, Kiều Tịch Nhan bảo em đến nhà Vũ Văn, anh nói em đi hay không đi ?”“Em muốn đi không ? Muốn đi thì anh đi với em !” Kiều Bối Nhi hiện tại vui vẻ, không có triệu chứng gì nên Tư Minh Dạ cũng yên tâm không ít, nhưng cô đi tới đâu có anh đi cùng mới có thể yên tâm.
122 Mạc Mạc sau khi thấy anh tỉnh lại sắc mặt cũng không thay đổi chút nào, nhịn không được hỏi, “Anh không sợ tôi giết anh sao ?”Nam Cung Liệt âm thanh lạnh lùng nói, “Cô dám giết người sao ?”Mạc Mạc hừ lạnh một tiếng, cô vốn tức giận, thật sự rất hận không thể giết Nam Cung Liệt, nhưng cô không muốn cũng không dám giết người, cô chỉ là muốn Bùi Diệc trở lại bên cạnh cô mà thôi, “Tôi sẽ không giết anh, giết người là phạm pháp.
123 Sắc mặt Bùi Diệc lại trở nên khó coi, “Là Vũ Văn Lạc bảo cô làm như vậy ?”Nam Cung Liệt cũng sửng sốt một chút, vốn tưởng là người Hắc Diễm bang lợi dụng Mạc Mạc, không nghĩ tới Vũ Văn Lạc cũng chen chân vào !Bùi Diệc trong lòng có chút hiểu được tình hình tập đoàn Vũ Văn hiện tại duy trì không được bao lâu, có lẽ Vũ Văn Lạc muốn làm cho lão đại vì chuyện U Minh Điện mà phân tâm, cho cậu ta một cơ hội để thở.
124 Nhưng bây giờ Bùi Diệc lại nói Vũ Văn Lạc đã là kẻ thù của anh làm cô không khỏi có chút lo lắng mục đích của Vũ Văn Lạc rốt cuộc là gì. Bùi Diệc nhìn cô hỏi, “Ngoại trừ Vũ Văn Lạc thì còn có những người khác đến tìm cô không ? Vũ Văn Lạc có nhắc tới cái gì khác không ?”Mạc Mạc nhíu mày suy nghĩ, do dự nói, “Không có… Đúng rồi, sau khi em đáp ứng Vũ Văn Lạc thì Vũ Văn Lạc gọi điện thoại nói anh ta cần một ít thuốc.
125 Nhìn bốn người vội vàng rời đi, Kiều Bối Nhi vuốt bụng móm miệng nói, “Dạ, chúng ta cư nhiên bị coi thường !” Vốn Tư Minh Dạ không muốn cô đến, dù sao cũng có chút nguy hiểm nhưng Kiều Bối Nhi lại nói muốn cho cục cưng thêm kiến thức.
126 “Nam Cung Liệt !” Cư nhiên dám lừa anh !“Khụ khụ… Tức giận lắm không tốt !”Bùi Diệc hừ lạnh một tiếng, đưa tay ôm cậu vào trong lòng nhưng không hề dịu dàng.
127 Khi người hầu bưng cà phê lên, Kiều Tịch Nhan nhìn Kiều Bối Nhi cười nói dịu dàng, “Bối Nhi, phụ nữ có thai uống cà phê không tốt cho nên chị đã cho người chuẩn bị nước trái cây cho em !”Nghe vậy, Vũ Văn Lạc nhìn về phía bụng Kiều Bối Nhi, trong lòng có chút chua sót.
128 Nhìn hai bên hỗn chiến, đạn bay khắp nơi, sắc mặt Kiều Tịch Nhan trở nên trắng bệch. Làm sao có thể biến thành như vậy ? Cô chỉ là muốn đối phó Kiều Bối Nhi mà thôi !Sắc mặt Vũ Văn Lạc đã sớm trở nên rất khủng bố, xoay người nhìn về phía Kiều Tịch Nhan, giận dữ hét, “Cô cư nhiên hợp tác với người Hắc Diễm bang ?” Không cần phải nói anh cũng đoán được Kiều Tịch Nhan là muốn đối phó Kiều Bối Nhi !Hai người này một người bị dọa choáng váng, một người bị giận điên rồi, cư nhiên cũng không biết trốn.
129 Sáu năm sauKiều Bối Nhi nhìn cô gái nở nụ cười lạnh nhạt trên bia mộ thì trong mắt xẹt qua một tia tiếc nuối, thở dài nói, “Vân Phong Khinh, hiếm khi tìm được người có ý nghĩa như vậy, không nghĩ tới cô cư nhiên lại hồng nhan bạc mệnh.