81 ". . . . . . " Nàng cảm thấy có chút quái dị, tính tình lúc này của Tiểu Lộ Nhi so với Lộ Nhi vừa nãy quả là trời nam đất bắc. Một người nhìn như yêu mị tà tứ, một người thì nghịch ngợm đáng yêu.
82 Trước cửa lớn của Kim gia, có hai bóng dáng lén lút nấp ở trong bụi cây, nắng nóng mặt trời chiếu vào hai người gần như không mở được mắt. Dù muốn chớp mắt cũng không chớp được mà phải nhìn chằm chằm Kim gia để kiểm tra xem có chỗ nào kì quái, cũng có một chút đầu choáng mắt hoa.
83 "Thì ra là như thế, tôi còn cho rằng Kim gia đã xảy ra chuyện, đa tạ đại phu. " Chậm rãi cảm ơn, thấy đại phu mặc dù cổ quái phất tay áo rời đi. Y nhưng thật ra thở ra một hơi, quay đầu thấy sư phụ đã đứng ở bên cạnh mình.
84 Xác thực, nàng kinh ngạc nhìn Băng Lam Linh Đang, trong ấn tượng dường như là lúc Lộ Nhi biến thành mĩ nam có đeo ở trên người, ngày thường ngược lại chưa từng thấy qua.
85 Mặc sơn, vì trấn Lạc Thu nằm về phía nam vài dặm của ngọn núi cao nhất, đi theo rừng trúc lên sơn đạo, bởi vì dốc đứng khó đi, người thường đều vòng qua ngọn núi mà đi.
86 Dựa theo kí hiệu đặc biệt của Xà tộc đi xuống, tới giữa lưng chừng núi liền nhìn thấy bẫy rập bị bụi đất và lá cây che lại, giống như là đường núi bình thường, người bình thường căn bản không thể phán đoán ra đây là bẫy rập.
87 Thời khắc này vị nam tử đã hấp thu không sai biệt lắm từ từ mở mắt ra, nhìn khắp bốn phía lóe lên mắt xà trong suốt xanh biếc, không khỏi cười nhẹ, ánh lửa in trên da mặt làm cho nước da như ngọc, đôi mắt hẹp dài mang theo một chút hương vị lười biếng.
88
89 Cho dù nàng cảm giác được cái nhìn hừng hực chăm chú ở xung quanh cộng thêm lời nói mập mờ không chịu nổi của hắn, muốn xem nhẹ cũng khó, mặt hồng lên, vươn tay đẩy một chút, ngực có chút khẩn trương mà hít thở không thông.
90 Chúng xà phun ra xà tín, đôi mắt dừng ở trên hai người đang tản bộ có chút mập mờ, có một số nữ xà cặp mắt sớm sương mù mà dừng ở hai người. Cho dù, Xà công tử đã bị Kim gia Đại công tử đoạt đi, nhưng mà giờ phút này nhìn Kim gia Đại công tử cũng có một chút phong phạm mê người.
91 “Những thứ xà yêu các ngươi lưu lại làm hai nhân gian, lão đạo sĩ ta là vì dân trừ hại, cho dù là giết ta cũng tuyệt đối sẽ không cầu xin các ngươi tha thứ, một đám súc sinh! Phóng ngựa qua đây, nếu ta kêu một tiếng thì ta chính là kẻ hèn nhát!" Tức giận đến râu méo đi, lão đạo sĩ thiếu chút nữa gót chân cũng không đứng được.
92 Đóng chặt hai mắt, toàn thân Kim Bảo Nhi băng thẳng giả bộ đi ngủ, chỉ coi như là không nghe được giọng cười đùa của thân hình xinh xắn đang tiến vào, còn chưa qua ba ngày hắn đã khôi phục tinh thần không ít, xem ra lần đó Lộ Nhi ngày đêm hút tinh hoa đúng là hữu hiệu, nhưng đối với mình có chút bất an lận đận.
93 Kim Bảo Nhi thở hồng hộc đứng ở trước cửa tiệm, thừa lúc ánh trăng, không thể tin nhìn con chuột to bằng nắm tay chạy trốn ở trong tiệm. Một túi bao bố bị cắn nát vụn, gạo từ từ chảy ra ngoài.
94 EDIT: CHUOTMINHMINH
Vẫn còn ở trong kinh ngạc, trên chân bỗng truyền đến đau đớn làm cho hắn không thể đứng không được, cả người lui về phía sau lảo đảo ngã nhào xuống đất, miệng gào khóc kêu to: "A! Gân chân của ta, gân chân của ta không còn nữa rồi!"Vừa chạm đất, toàn thân lập tức cuộn lại thành một đoàn không ngừng lăn lộn, đụng phải tường chính là co rút lại dựa vào, xem bộ dáng là lọt vào nửa hôn mê.
95 Edit: chuotminhminh
"Nếu không ngươi cho là lão vì sao đêm hôm khuya khoắt quanh quẩn ở chỗ này? Lần trước không phá hủy tiệm gạo của Kim gia, lão đúng là rất không vui.
96 edit: chuotminhminh
beta: hạ san
Suốt đêm, Cả Kim gia phải trải qua một đêm sợ hãi không ngừng cùng với âm thanh đánh đuổi, thật vất vả mới đến sáng hôm sau cơ hồ thu được 1 sọt chuột.
97 Suốt đêm, Cả Kim gia phải trải qua một đêm sợ hãi không ngừng cùng với âm thanh đánh đuổi, thật vất vả mới đến sáng hôm sau cơ hồ thu được 1 sọt chuột.
98 Edit: chuotminhminh
Không có chút ý thức nào nhận ly trà uống, lại chết lặng đem ly trà để lại trên bàn, động tác cứng ngắc kì lạ, dường như nhận được đả kích nghiêm trọng như thế, trên mặt không có biểu tình.
99 Không có chút ý thức nào nhận ly trà uống, lại chết lặng đem ly trà để lại trên bàn, động tác cứng ngắc kì lạ, dường như nhận được đả kích nghiêm trọng như thế, trên mặt không có biểu tình.
100 "Lộ Nhi, đệ làm sao còn ở đây, mau đi học, chờ Lưu Vân, nói không chừng lại phạt đệ việc sao chép câu thơ. " Kim Bảo Nhi cầm áo của Đông Công Bằng chạy lại liếc mắt nhìn thấy Lộ Nhi đứng ở trước cửa của Đông Công Bằng, không biết nghĩ cái gì, bộ dáng mặt cười xấu xa, tim không khỏi treo lên, bộ dáng lúc nãy của Đông Công Bằng có chút không đúng, giống như là.