961 Từ phía xa truyền lại một tiếng kêu dài, trong thanh âm tràn ngập mùi sợ hãi. Quần thú dãy dụa cố đứng lên, chúng nó không còn giống như lúc đầu, xông lênh một cách khí thế mà cụp đuôi, cúi đầu ủ rũ chạy về phía rừng núi đằng sau.
962 Càng tiến lại gần Hạ Nhất Minh càng cảm thấy vui mừng. Từ xa nhìn lại chỉ có thể phát hiện ra nơi này là địa điểm cư trú của nhân loại, nhưng không thể biết được quy mô của nó lớn hay nhỏ.
963 Hạ Nhất Minh nhìn theo ánh mắt của hắn, nguyên lai Dịch Trung Thiên nhìn là thi thể Tuyết Hồ trên lưng Bạch Mã Lôi Điện. Người này mặc dù ngay cả cảnh giới Nhất Đường Thiên cũng không đạt tới, nhưng kiến thức của hắn lại không tầm thường, chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra lai lịch của Tuyết Hồ.
964 Cầm phương thuốc trong tay cẩn thận xem qua một lần, trong lòng Hạ Nhất Minh dâng lên cảm giác muốn thử nghiệm. Nhìn những dược thảo quen thuộc trong phương thuốc, Hạ Nhất Minh muốn lập tức đem nó luyện chế thành, hơn nữa hắn rất tự tin, chỉ cần hắn ra ta thì tỷ lệ thành công sẽ tương đối lớn.
965 Mặc dù Hạ Nhất Minh không sử dụng đan dược này, nhưng sau ngửi được mùi từ nó toát ra thì trong lòng hắn cũng biết mình đã thành công. Ngày trước dưới quang mang của Sinh Mệnh thạch bao phủ, hắn giống như có chân khí và tinh lực vô cùng vô tận, mà bây giờ khi ngửi được mùi linh đan này cũng có cảm giác đồng dạng như thế.
966 Hít sâu một hơi, sắc mặt thay đổi mấy lần rồi mới khôi phục như bình thường, mặc dù từ Hạ Nhất Minh biết được tin tức so với người kia mang tới lại càng kinh hãi, nhưng dù sao hắn là người từng trải, sau một khoảng thời gian khiếp sợ thì rất nhanh ổn định lại.
967 Phu phụ Trần Lâm Tây cùng Vu Tuyết Doanh cùng liếc mắt nhìn nhau cười, Trần Lâm Tây nói:- Dịch huynh, mục đích của chúng ta đều giống nhau, không cần nói lời khách sáo làm gì.
968 Trên bầu trời đêm xuất hiện vài ngôi sao, nhưng chúng vẫn không thể được ánh sáng tới cho mặt đất. Tiếng gió gào thét khắp nơi như muốn nuốt chửng tất cả mọi thứ, toàn bộ một vùng băng nguyên lúc này lại càng trở nên ồn ào.
969 Nhìn đám dã thú đang rút lui, Dịch Trung Thiên ra lệnh cho tất cả ngừng lại, đối với việc đám dã thú rút lui này hắn không một chút vui mừng, ngược lại hàng lông mày càng nhíu chặt lại.
970 Ánh bình minh chậm rãi xuất hiện, quang mang của mặt trời đang dần xua tan đi bóng đêm u tối và cảm giác rét lạnh của vùng Bắc Cương. Mặt trời xuất hiện khiến cho những sinh vật sống ở Bắc Cương đều cảm giác được quang minh và sinh mệnh lực lượng.
971 Thở dài một hơi, Hạ Nhất Minh quay trở lại nơi nghỉ ngơi của mình. Phương thức tu luyện của hắn bây giờ đã không còn giống như người thường, nếu để cho đám người Dịch Trung Thiên chứng kiến phương pháp hắn tu luyện, chỉ sợ phải khiếp sợ, hơn nữa sẽ phải đánh giá lại thực lực của hắn.
972 Trong phòng lập tức trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người đều cảm giác được không khí khẩn trương đang bao trùm xung quanh. Hai người Dịch Trung Thiên và Từ quân đưa mắt nhìn nhau, bọn họ có đoán thế nào cũng không nghĩ ra được mục đích của Hạ Nhất Minh lại là tới Băng Cung.
973 Trước mặt Hạ Nhất Minh quả thật là xuất hiện một đôi điển hình người thú. Kỳ Lân thú dài tới năm thước, chiếc miệng khổng lồ, từ trong miệng thổi ra những luồng khói mang theo khí thế ngút trời.
974 Sát khí cường đại tràn ngập xung quanh, thậm chí ngay cả Ngũ Hành chi lực cũng không thể ngăn cản được cỗ lực lượng do Kỳ Lân thánh chủ và Kỳ Lân thú phát ra.
975 Ở phía trước, hai chân Hạ Nhất Minh nhẹ nhàng kẹp vào, Bạch Mã Lôi Điện lập tức ngừng lại. Một người một thú đồng thời quay người lại phía sau nhìn, trong ánh mắt Hạ Nhất Minh hiện lên một tia kinh ngạc.
976 Ngọn núi cao phía xa bị một vùng tuyết trắng bao phủ liên miên không dứt giống như tất cả những ngọn núi khác ở vùng Bắc Cương này. Với hoàn cảnh bốn bề đều tràn ngập tuyết như thế này, Hạ Nhất Minh thấy được rất nhiều các cảnh sắc giống nhau, hắn bây giờ không còn hứng thú nhiều như lúc mới tiến vào vùng Bắc Cương này nữa.
977 Ở đằng xa, một vị nữ lang toàn thân bạch y đang ôm lấy một con heo nhỏ, từ trong ánh mắt lạnh như băng của nàng lộ ra vẻ nửa mừng nửa lo hiếm thấy. Cách nàng không xa là một đầu Bắc Cương Tuyết Báo thánh thú đang nhe răng trợn mắt nhìn con heo nhỏ.
978 Bên trong Băng Cung, cảnh sắc bốn mùa đều như mùa xuân, bên ngoài bức tường cao lớn chính là băng tuyết bao phủ khắp thiên địa. Bất quá, Hạ Nhất Minh lúc này đối với những cảnh tượng kỳ dị cũng không cảm thấy sợ hãi như trước nữa.
979 Dưới sự dẫn dắt của Viên Lễ Huân, Hạ Nhất Minh nhanh chóng mang theo Bạch Mã Lôi Điện cùng Bảo Trư rời đi. Tuy nhiên, trước đó Kỳ lân thanh chủ đã cố bắt chuyện vài câu với Bảo Trư, hy vọng nó có thể quay trở về Đồ Đằng bộ tộc, nhưng tiểu Bảo Trư này lại không chút do dự.
980 Màu sắc trên da tay của hắn lúc này không có màu vàng như màu nước, mà trở thành màu đỏ, giống như con tôm luộc vậy, màu sắc tươi rói làm cho người ta nhìn mà muốn cắn một cái.