Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Vị Vãn Chương 34: Viện Binh Đêm Khuya

Chương trước: Chương 33: Liên Thủ



Khói nhẹ lượn lờ, ánh nến xao động bất an.

Trong lư hương, ánh lửa dời xuống, tro tàn không chịu nổi sức nặng rơi xuống, trong lòng Vị Vãn cũng run theo..

”Chưa tới nửa canh giờ nữa, là suốt năm ngày rồi.” Trần Vĩnh Niên lên tiếng, nhìn nữ tử trẻ tuổi luôn im lặng trước mắt.

Không biết vì sao, chinh chiến sa trường nhiều năm nay nhưng khi ông ta nhìn tiểu cô nương này lại có vài phần cảm giác kiêng kị - trên người nàng giống như có loại khí phách sắc bén bẩm sinh, xinh đẹp rất nhiều làm người khó có thể nhìn thẳng.

”Ta biết.” Vị Vãn lên tiếng, vén trướng mành lên đi ra bên ngoài.

Bóng đêm sâu dày đặc, ánh trăng ở trong tầng mây lấp ló, có mấy cái chấm nhỏ lóe ra, lại làm cho người ta cảm thấy càng trong trẻo lạnh lùng. Trước mắt là đồng không hoang dã mênh mông, bóng cỏ rơm ở trong gió lay động, phương xa bất chợt truyền đến tiếng gào rú của dã thú.

Ngực buốt vô cùng, mà trái tim như mất tốc độ nhịp trống, điên cuồng mà đánh thân thể.

- - nhiều nhất năm ngày, chúng ta sẽ về.

- - nếu năm ngày sau đó thì sao?

- - vậy thì không cần chờ chúng ta.

Rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ đây... Thực ra nàng cũng không cần ở trong này sốt ruột bàng hoàng, một năm này một mình xông xáo, cũng nhiều lần như vậy rồi. Người nhà bạn bè, đối với nàng mà nói chẳng phải quan trọng.

Cùng lắm thì, vẫn thừa lại một mình nàng.

--- ------ ------ ------ ---

Vài tiếng chiêng vang lên, đã đến giờ tý.

Không khí nặng nề trong doanh vào lúc này đạt tới điểm giới hạn, trướng mành bị người xốc mạnh lên từ bên ngoài, bóng dáng thon dài đi vào, ánh mắt mọi người nhất thời đều dừng ở trên người người tới.

”Ngụy Vãn kính xin Trần Tướng quân xuất binh cứu viện.” Vị Vãn như đinh đóng cột mở miệng, trên gương mặt như ngọc trắng không biểu cảm, chỉ có trong đôi mắt sáng hết sức trong trẻo, người nhìn vào trong lòng khẽ chấn động.

Trần Vĩnh Niên run một cái, sau đó đáp: “Ý trong thư của Nhã vương và Tạ đốc quân là - “

”Trần Tướng quân không phát binh, là tuân thủ nghiêm ngặt mệnh lệnh không sai, cứu hay không cứu, chỉ dựa vào Trần Tướng quân gật đầu là có thể quyết định, nhưng mà khả năng liên quan đến quốc kế dân sinh, nghiệp lớn nghìn đời, còn mời ngài cân nhắc.“.

Ý trong lời nói của nàng đã rất rõ ràng, nếu tương lai thái tử vào chỗ, như vậy, hôm nay Trần Vĩnh Niên không cứu đối với hắn ta mà nói là kế sách hay, vậy nếu Dung Trạm có thể thoát được một kiếp này nhập vào Đông cung thì thế nào?

Tất cả, đều xem ông ta lựa chọn thôi.

Trần Vĩnh Niên thong thả lui tới vài bước, bỗng dưng dừng lại, nhìn chằm chằm nàng trầm giọng mở miệng: “Diệp Tướng quân nghe lệnh, lĩnh hai ngàn tinh nhuệ cứu viện Nhã vương!”

Vị Vãn thở phào nhẹ nhõm một hơi, mới phát hiện trong lòng bàn tay mình tất cả đều là mồ hôi.

Bóng đêm bao phủ xuống, hai ngàn thiết kỵ như như ngôi sao rơi xẹt qua cửa doanh trại, đi thẳng đến chỗ sâu trong chỗ hoang vu.

Một tiếng hô quát trong trẻo vang lên, bóng dáng màu trắng theo sát mà lên, Vị Vãn cưỡi ngựa chạy tới phía trước đội ngũ.

”Trần Tướng quân...” Có người do dự lên tiếng.

Trần Vĩnh Niên nâng tay ngăn lại nghi vấn của gã, mắt thâm trầm nhìn bóng dáng phía xa, chậm rãi ra tiếng: “Người này không thể khinh thường.”

Chỉ là, rốt cuộc nàng có lai lịch gì? Chẳng lẽ thật sự là đại phu?

--- ------ ------ -------

Thế lửa ngất trời.

Bóng đêm tối tăm âm trầm bị ánh lửa đỏ vạch ra miệng vết thương rất lớn, có vẻ đặc biệt tanh máu quỷ dị.

Gió đêm đập vào mặt mang đến hơi nóng và hơi thở cháy khô, hun đến người khó có thể hô hấp.

Ánh lửa đỏ làm đôi mắt nhìn mờ đi, mơ hồ có người bôn tẩu kêu rên, thiêu đốt màn vải màu trắng bay đầy trời, như cờ xí chiêu hồn..

Sắc mặt Vị Vãn trắng xanh.

Hành dinh ngày trước của Xương Bình đã hoàn toàn thất thủ trong biển lửa... Kết quả đã xảy ra chuyện gì? Nàng cảm thấy yết hầu khô ráp, cả người như nhũn ra, gần như muốn từ trên lưng ngựa nhảy xuống.

”Ngụy đại phu - -” Có người gọi nàng.

Ngay sau đó, roi tàn nhẫn hạ xuống, ngựa đã chở nàng bay nhanh mà đi.

Mặt bắt đầu bị phỏng phát đau.

Trong gió, có mùi nàng quen thuộc.

Vãn Nhi.

Có người đang gọi nàng.

Nếu không quay về, sẽ không kịp nữa mất.

Biển lửa tàn sát bừa bãi, ở trước mắt nàng mơ hồ một mảnh.

Nếu khi đó nàng trở về, có thể cứu ai ra hay không, như vậy nàng cũng không cần cô đơn đến nay?

Vãn Nhi.

Tiếng gọi thê lương ầm ĩ đánh sâu vào màng tai, nàng lệ rơi đầy mặt.

--- ------ ------ ---

”Ngươi làm gì thế?” Tiếng gầm lên giận dữ vang ở bên tai, cả người nàng đều bị kéo từ trên lưng ngựa xuống, chặt chẽ vây vào trong đôi vòng tay cứng như sắt, kịch liệt va chạm làm nàng đau nói không ra lời, ý thức lại trong một khắc kia rõ ràng rất nhiều.

”Ngươi không muốn sống nữa hả? Cả người lẫn ngựa đi vào trong biển lửa?” Tạ Khâm trừng mắt nhìn nàng, sắc mặt xanh mét, bên má không rõ là vết máu hay bụi đất.

”Ngươi không có việc gì? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Vị Vãn bắt được cánh tay y, nước mắt lại thế nào cũng dừng không được, “Hắn ở nơi nào? Ngươi có thấy hắn không?”

”Ai?” Giọng nói Tạ Khâm lạnh lẽo như băng, “Dung Trạm hay Tuyên Dương?”

”Tuyên Dương!” Nàng đẩy y ra đứng lên, sốt ruột nhìn quanh khắp nơi.

”Cẩn thận!” Tạ Khâm một phen kéo nàng, trở tay rút kiếm đâm về phía binh lính đánh lén.

Lúc này Vị Vãn mới phát hiện xung quanh có mấy binh lính của Xương Bình, đao thương chói lọi chiếu thẳng vào mắt, nàng đoạt được một cây đao, cùng sóng vai chiến với Tạ Khâm.

”Hắn không có việc gì.” Như cảm giác được thân thể nàng run rẩy, Tạ Khâm trầm thấp lên tiếng, tay phải xẹt qua ánh sáng, hai người ở trước mặt y ngã xuống.

Không đợi Vị Vãn ra tay, y đã lưu loát giải quyết kẻ địch quanh mình, bởi vì chém giết mà đôi mắt xanh có vẻ phá lệ lãnh khốc nhìn chằm chằm nàng: “Sao ngươi lại tới đây?”

”Ta lo lắng, Trần Vĩnh Niên cũng phái hai ngàn cứu binh đến.” Nàng nhìn y, hô hấp dần dần bình ổn lại

”Ngươi lo lắng?” Tạ Khâm hừ nhẹ một tiếng, trong giọng nói mang theo trào phúng nồng đậm, “Ngươi lo lắng cho ai?”

”Ta...” Vị Vãn cắn môi, giờ phút này giải thích thế nào cũng dư thừa.

”Đi mau, ít nói nhảm.” Y lạnh giọng đánh gãy, lôi kéo nàng nhanh chóng rời khỏi chỗ hiện tại.

Sương khói bị gió nâng lên kéo dài đến mấy dặm, Vị Vãn nhắm lại đôi mắt bị khói làm đau nhức, tiếng gió lọt vào tai, dần dần che giấu tiếng lửa cháy rơi xuống, trong đầu hiện lên Bảo Nhi ngây thơ nở nụ cười, hai tay nàng đặt ở giữa lưng Tạ Khâm không khỏi hung hăng nắm chặt.

Lại một lần nữa, nàng thoát khỏi địa ngục nhân gian.

Đều không phải không biết sinh mệnh yếu ớt, cũng hiểu rõ sinh ly tử biệt ở thế gian này sẽ luôn không dừng lại.

Cho tới bây giờ, nàng đã không cách nào phân biệt, kết quả giữa sinh và tử bên nào khốn khổ hơn.

Trong hô hấp là máu và mùi mồ hôi đan vào nhau, nàng ngẩng đầu, lọt vào trong tầm mắt là đường cong khuôn mặt lạnh lùng – hẳn là y đã quen máu tanh chém giết trên sa trường cho nên sớm thờ ơ với tử vong?

Liếc mắt nhìn lại, đầy trời mây đen thế nhưng bắt đầu tiêu tán, có chút ánh sáng chiếu xuống, bóng đêm sâu thẳm.

Loading...

Xem tiếp: Chương 35: Mộng Mị

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Nhĩ Đích Lục Mạo Ngã Lai Đái

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 29


Mê Hoặc Đích Ngưu Lang

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 18


Sở Lưu Hương Hệ Liệt

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 181


Độc Sủng Cuồng Phi

Thể loại: Xuyên Không, Nữ Cường

Số chương: 50