21 Ngày đó bọn họ không xem hết cuộn băng, cất lại vào cặp sách của Sở Du, hai người quay về phòng nằm, kỳ thật trong lòng sóng ngầm cuồn cuộn, vẫn chưa thỏa mãn.
22 Hai người lần đầu tiên thân mật tiếp xúc, ngay tại phòng vệ sinh nhỏ gần thao trường.
Trong phòng vệ sinh chật hẹp tràn ngập tiếng thở dốc nhợt nhạt, tiếng tim đập dồn dập, còn có tiếng mút mát khe khẽ……
Hai người đều còn nhỏ, chưa đủ trưởng thành để có khả năng làm chuyện quá “hư hỏng”.
23 Ngày ba chín (1) ở phương Bắc phi thường rét lạnh, dưới âm mười độ, đám trẻ trong đại viện mang theo giầy trượt băng, kéo xe băng nhỏ đi tới hồ Long Đàm.
24 Còn có một đại sự khác, là điều tra nguyên nhân phát sinh sự cố này.
Sở sư trưởng lúc này lòng nóng như lửa, đứng ngồi không yên. Việc này đã không phải vấn đề thiếu Hoắc gia hai cái ân tình, là lão tử mệnh quá ngạnh khắc con mình sao?
Sở Hoài Trí lén tự mình tìm người quen trong ngành công an.
25 Đầu tháng ba và tháng tư năm ấy, thế cục bắt đầu không tốt.
Trận rung chuyển này, trình tự nguyên nhân sâu xa nói ra rất dài, mười năm cải cách mở cửa, thể chế thay đổi, giá hàng tăng cao, các tầng lớp bần phú nhanh chóng kéo rộng khoảng cách, dân tâm vô cùng bất an.
26 Ngày yên lặng cuối cùng trước đại biến.
Nhiều trường đại học cao đẳng trong quận Hải Điện đóng cửa, mở lớp không ai đi, sinh viên xuống đường, phát động các cuộc biểu tình công cộng.
27 Hoắc Truyền Võ đi chơi với Sở Tuần, ở bên ngoài vụng trộm hẹn hò, không biết tình hình phát sinh trong đại viện hôm đó.
Bọn họ chân vừa trèo tường chạy khỏi lồng, sau lưng liền có người của quân khu đến nhà cậu gõ cửa, nghiêm túc hỏi vợ Hoắc sư trưởng, “Con lớn Hoắc Truyền Quân nhà chị ở đâu?”
Lúc đó Lưu Tam Thái cũng nhận được điện thoại của chồng, Hoắc sư trưởng ở trong điện thoại nổi trận lôi đình, rống đến khàn giọng: “Mẹ cái X, nhẫm đi bắt Hoắc Truyền Quân trở về cho ông!”
Đường dây điện thoại của Hoắc sư trưởng đã bị bên trên nghe lén, cũng không để ý được nhiều, quát: “Thằng vương bát đản khốn kiếp này, bảo nó về ngay, tính hại chết bố nó hả!!!”
Lưu Tam Thái cũng có giác ngộ chính trị, lập tức liền hiểu Đại Quân nhà mình ở bên ngoài gây họa, vào thời điểm quan trọng này, nhất định là phạm sai lầm……
Hàng loạt mâu thuẫn tranh đấu trong nội bộ thượng tầng của Đảng đã có từ lâu, trước khi chuyện này phát sinh càng ngày càng có xu hướng bùng nổ, dây dẫn lửa là bất đồng về đối sách giải quyết vụ việc xảy ra vào cuối tháng năm, một phe chủ trương dụng binh, một phe kiên quyết phản đối.
28 Tám chín giờ tối hôm đó, bọn họ chạy đến một giao lộ, từ một chỗ trên cầu vượt mới phát hiện Hoắc Truyền Quân.
Mấy người Sở Tuần Truyền Võ đang ở trên cầu vượt, từ trên cầu nhìn xuống, một cảnh hỗn chiến lộn xộn.
29 (1) Diễm: xinh đẹp, Văn: nghe thấy, có danh tiếng;
tựa đề chương có thể hiểu là Tiếng tăm rạng rỡ năm ấy.
Sở Hoài Trí khi đó nội tâm suy nghĩ cân nhắc, trừ bỏ chuyện trong nhà, còn có gút mắt một đoạn tình cảm tam giác năm đó giữa hắn với Hoắc Vân Sơn.
30 Ngày hôm sau, bộ đội tinh nhuệ ở quân đoàn 27 của Sở Hoài Trí nhanh chóng tiến binh, mấy lộ binh mã cùng với hắn giáp công vây kín, bao vây đồn trú của quân đoàn 38 ở Tây Giao.
31 Sở Tuần tối đó được mời lên một chiếc xe không có biển hiệu, gắn cờ đỏ có rèm che, xe không đi trên đường lớn phố Trường An, không đi tới các bộ và ủy ban trung ương hay Trung Nam Hải (1), mà là tới một thông đạo dưới lòng đất.
32 Sở Tuần rời nhà một tháng không về, cả mẹ cậu cũng chẳng hay biết gì, không biết con mình bị cha nó mang đi đâu.
Chờ cậu về, trong đại viện đã thay đổi, dường như mọi thứ đều đã qua mấy đời.
33 Sở Du là ngàn vạn lần đồng ý quyết sách anh minh và lập trường quyết đoán của cha hắn vào thời khắc mấu chốt, bảo vệ tiền đồ cả nhà, làm cả nhà hắn hôm nay còn có thể ngồi trên cái bàn này, an ổn vững vàng ăn bữa cơm đoàn viên.
34 (1) Diễm cục: ván cờ, ván bài đẹp
Hàng cây mộc lan dọc phố Trường An dưới ánh sáng đêm dệt nên đám mây màu tím nhạt, dòng xe cộ như mắc cửi giữa đường phố rộng lớn, đèn hoa rực rỡ sáng lên.
35 Đôi mắt Sở Tuần trong bóng đêm lóe lên sáng loáng, con ngươi đen láy, giống động vật họ mèo nào đó vừa mê người lại cực kỳ nguy hiểm.
Thang thiếu gia sau đó hồi tưởng, người này giống mèo, lại vừa giống một con báo tuyệt đẹp tao nhã.
36 Xe một đường lái tới Tây Sơn, tại một phòng trà yên tĩnh đâu đó trong rừng, không người quấy rầy, ngồi ngắm cảnh núi non xanh um tươi tốt.
Sở Tuần gặp mặt vài vị lão thủ trưởng, bố trí kế hoạch công tác tiếp theo.
37 Sở Tuần ngoan cường đứng dậy, nhặt khẩu súng rơi trên đất của tên bị chết, “Phụt” một tiếng phun ra một miếng nước bọt lẫn máu.
Cậu không dám đi dọc đường phố, chui vào một cửa hàng, muốn từ cửa sau đi tắt ra đường nhỏ.
38 Cũng bắt đầu từ đêm đó, Sở Tuần phát giác, có người theo dõi cậu.
Sở Tuần thuộc loại người có năng lực tri giác siêu cường siêu nhạy cảm, từ trường não cùng năng lực cảm ứng tâm linh có thể phát hiện năng lượng dị thường dao động quanh mình.
39 Hoắc Truyền Võ vừa lên đài, Sở Tuần liền hối hận, vô cùng khó chịu hối hận đã làm trò khiêu khích trước mặt Tisa La, khơi mào ván cược này.
Cậu đang làm gì đây? Ngày thường trước mặt người ngoài tao nhã lịch sự, thành thạo điêu luyện, Thái Sơn có sụp cơ mặt cũng không run một chút, chuyện trò vui vẻ.
40 Đầu óc Sở Tuần vụt xoay chuyển, lúc này đã nhận ra mình vì sao bị máy dò hồng ngoại tìm thấy.
Bởi vì kia căn bản không phải là máy hồng ngoại, mà là máy dò tia phổ tắc (1).