1 Ngoài cửa phòng sinh.
Lâm Kiến Cường lo lắng đi qua đi lại, trong phòng sinh là tiếng gào hét của vợ hắn, Ngô Mĩ Lâm. Lâm Kiến Cường trong lòng sốt ruột không thôi! Ngô Mĩ Lâm được đưa vào phòng sinh đã một đêm nhưng đến bây giờ vẫn chưa thấy trở ra, làm sao hắn có thể không lo lắng đây?
"Kiến Cường a! Anh đừng quá lo lắng, Mĩ Lâm nhất định có thể thuận lợi sinh hạ cục cưng.
2 Trong nháy mắt, Lâm Nhật Nguyệt đã tròn 6 tuổi, mà Sở Hạo cũng đã năm tuổi.
Sở Hạo dị thường hiếu động, cả ngày gây rắc rối khắp nơi, mỗi ngày đều có hàng xóm tới cửa cáo trạng (= tố cáo tội trạng).
3 Lâm Nhật Nguyệt mười hai tuổi, học lên sơ trung (Phiên phiên: sơ trung chính là cấp 2 đó).
Sở Hạo mười một tuổi, bỏ đi chút tính trẻ con, trên người có hương vị tiểu nam sinh, chính là như trước thích quấn quít lấy Lâm Nhật Nguyệt.
4 Lâm Nhật Nguyệt mười sáu tuổi, đã muốn là cái đình đình tự lập cô gái.
Sở Hạo mười lăm tuổi, có hương vị tiểu nam nhân, lại vẫn như cũ thích quấn quít lấy Lâm Nhật Nguyệt.
5 Qua vài ngày sau, có một ngày Trương Thục Viên cùng Sở Phương Uy ở Lâm gia ăn cơm.
"Thục Viên a, Hạo Hạo như thế nào còn chưa về?" Ngô Mĩ Lâm hỏi.
"Không biết tiểu tử này lại đánh nhau ở đâu rồi! Mặc kệ nó!" Trương Thục Viên tức giận nói.
6 Lâm Nhật Nguyệt có chút bị dọa, nàng đã quên kêu dừng tay, đã quên đi kêu người lớn, chính là trơ mắt nhìn Sở Hạo bị đả đảo trên mặt đất.
"Xú tiểu tử! Nhớ kỹ chúng ta — Vệ Lương, Trương Thiện, Giang Ưu! Về sau nhìn thấy chúng ta nhớ rõ trốn xa một chút!" Giang Ưu sau khi tự giới thiệu còn không quên đạp Sở Hạo một cước, mà Sở Hạo đã không còn có khí lực đánh trả.
7 Trong bệnh viện.
"Chị Nguyệt?" Sở Hạo ghé vào trên giường nhìn về phía Lâm Nhật Nguyệt.
"Ừm. " Lần đầu tiên Lâm Nhật Nguyệt trả lời nhanh như vậy.
8 "Chị Nguyệt, chị tức giận?" Sở Hạo thật cẩn thận quan sát sắc mặt Lâm Nhật Nguyệt.
"Không có. "
"Thật sự không có?"
"Thật sự không có. Đi nhanh đi, nếu không đi sẽ bị muộn đấy.
9 Trước cửa xe chở tân sinh viên
"Chị Nguyệt –" Đứng ở ngoài cửa xe, Sở Hạo vẻ mặt ai oán, vẻ mặt lòng chua xót.
"Lên xe đi!" Lâm Nhật Nguyệt có chút chịu không nổi hắn.
10 "Tôi và chị Nguyệt cùng ngày sinh, nhưng mà tôi nhỏ hơn chị ấy một tuổi. "
"Thực khéo nha! Duyên phận bắt đầu. Sau đó?"
"Chúng tôi từ nhỏ cùng nhau lớn lên.
11 Cuối cùng chú lái xe vẫn là đem Sở Hạo đuổi về khu nhà cũ. Cho nên Lâm Nhật Nguyệt mới có thể ở trước cửa phòng mình nhìn thấy Sở Hạo.
"Chị Nguyệt, em có lời muốn nói với chị!" Lôi kéo tay Lâm Nhật Nguyệt, Sở Hạo có chút khẩn trương.
12 Máy bay bay lên.
"Hạo Hạo!" Nhìn máy bay đang đưa Sở Hạo đi xa dần, Trương Thục Viên nhịn không được rơi lệ, Sở Hạo đã rời đi cô rất xa rồi!
"Được rồi bà xã, không cần khổ sở, cũng không phải sinh ly tử biệt!" Sở Phương Uy an ủi Trương Thục Viên, kỳ thật trong lòng mình cũng thực luyến tiếc Sở Hạo.
13 "Alô! Hạo Hạo? Hạo Hạo……"
Sở Hạo ngơ ngác cầm điện thoại, đầu dây bên kia là thanh âm Trương Thục Viên, nhưng là hắn không có cách nào trả lời.
Cô ấy sắp kết hôn? cô ấy sắp kết hôn? cô ấy sắp kết hôn? Ngồi ở trên sô pha, Sở Hạo trong đầu lặp đi lặp lại vấn đề này.
14 Lâm Nhật Nguyệt buồn cười nhìn hắn, bộ dáng của hắn tựa như trúng 500 vạn xổ số vậy.
"Mẹ con đâu?"
"Ở phòng bếp. "
"Dạ, con đi tìm mẹ!" Hắn tám phần muốn đi ôm Trương Thục Viên.
15 Trong văn phòng giáo viên, Lâm Nhật Nguyệt chuyên tâm sửa bài tập của học sinh.
"Ai ai ai, cô giáo Phan, cô có nhìn thấy giáo viên thể dục mới đến trường ta không?" Giáo viên dạy lý Du Thanh hưng phấn mà vọt tiến vào.
16 Lâm Nhật Nguyệt nghĩ cô ta nhất định tức giận đến nghiến răng ngứa. Ai, sao phải khổ vậy chứ?
"Nguyệt Nguyệt!"
"Hử?"
"Cô giáo Du kia là ở cùng văn phòng em đúng không?"
"Đúng vậy.
17 Sau đó Lâm Nhật Nguyệt không chờ Sở Hạo cùng nhau về nhà. Bởi vì cô đợi được một lúc, đột nhiên nhớ tới ngày hôm qua cô đáp ứng với Ngô Mĩ Lâm là đi mua vài thứ ngoài phố với bà, cho nên cô đi về trước.
18 Cuối cùng là ai thắng? Đương nhiên là Lâm Nhật Nguyệt! Bọn họ vẫn là trở về nhà.
Một tháng sau.
"Thầy ơi, thầy dạy em đi! Em thật sự rất muốn học!" Ngô Vĩ Đào đáng thương hề hề cầu xin Sở Hạo, hắn đã không nhớ rõ đây là lần thứ mấy cầu xin Sở Hạo.
19 Lâm Nhật Nguyệt kinh ngạc nhìn người đứng trước mặt cô– Vệ Lương! Kỳ thật Lâm Nhật Nguyệt đã muốn quên người này, là hắn tự nói rõ họ tên nên cô mới nhớ.
20 "Nguyệt Nguyệt!" Sở Hạo ghé vào trên giường bệnh nhìn Lâm Nhật Nguyệt.
"Hử?" Đang gọt táo Lâm Nhật Nguyệt ngẩng đầu nhìn hắn.
"Chúng mình kết hôn được không? Anh không muốn đợi đến khi tiểu tử Ngô Vĩ Đào kia thi đại học!" Sở Hạo thật sự rất muốn đem Lâm Nhật Nguyệt lấy vào cửa.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường
Số chương: 30