Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Trâm Iii: Tình Lang Hờ Chương 1: Như Giả Như Thật


Thế giới trước mắt dường như sáng bừng lên.

Ngày xuân, lầu nhỏ, cửa khép hờ. Anh đào nở rộ ngoài song, tựa hồ chỉ cần một cơn gió nhẹ là lả tả rụng xuống, biến thành ráng hồng đỏ rực tan đi.

Hoàng Tử Hà đẩy cửa sổ, nhìn về phía quận thú. Không khí ban sớm trong lành như lạnh lẽo phả vào mặt, song tâm trí cô lại trống rỗng, hoàn toàn chẳng biết mình đang nhìn gì.

Phía trước cô là phủ quận thú, cha mẹ và anh trai ở nhà trước, còn cô, vì thích cây anh đào đang nở rộ nên đã rời đến căn gác nhỏ trong vườn.

Nhà trước cách nơi này một mảnh vườn hoa, từ đây, cô vẫn có thể nhìn thấy những nóc nhà trùng điệp, mái cong đấu củng, người qua kẻ lại tấp nập ở giếng trời, thậm chí loáng thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện lao xao.

Hoàng Tử Hà thoáng kinh ngạc, không hiểu sao hôm nay nhà lại đông người như vây. Cô vội vã khoác áo, chọn một cây trâm bạc trong hộp nữ trang vấn tóc lên, rồi đeo chiếc vòng trên bàn trang điểm vào tay.

Chiếc vòng tay Vũ Tuyên tặng cho cô năm ngoái. Sau khi thi đỗ cử nhân, hắn đã lấy tháng lương đầu tiên đi mua một miếng ngọc trắng, thuê thợ khéo làm thành vòng. Vũ Tuyên không có nhiều tiền nên miếng ngọc cũng không thật tốt, hắn và cô cân nhắc rất lâu, cuối cùng quyết định đẽo thành hai con cá uốn mình quấn quanh, con này ngậm đuôi con kia. Vì chất ngọc không thuần, đành phải chạm rỗng, vừa khéo loại bỏ được phần tạp chất, khiến chiếc vòng thành ra trong suốt long lanh.

Mắt cá khảm ngọc trai trắng bé bằng hạt gạo, vừa độc đáo lại sống động, phối trên nền vàng ngọc trắng muốt, thoạt nhìn không có gì đặc sắc, song ngắm kỹ lại thấy mỗi thứ sáng đẹp theo một cách riêng, khiến các bạn khuê phòng của cô trầm trồ không ngớt, tiếc rằng trên đời chẳng còn miếng ngọc thứ hai nào phỏng chế được như thế nữa.

Cô lồng chiếc vòng vào cổ tay, chưa kịp thả tay xuống, chợt quay đầu nhìn quanh, nhận ra màn sương đen đặc đang lan dần đến. Mọi thứ mờ mịt hẳn đi, Hoàng Tử Hà ngỡ ngàng không hiểu mình đang ở đâu, chỉ thấy làn sương đen ấy từ từ bao bọc lấy mình, không có cách nào giãy thoát.

Cô hoảng hốt cắm đầu chạy, song chẳng biết mình từ đâu đến, cũng chẳng rõ định chạy đi đâu.

Bên tai chợt nghe văng vẳng tiếng người gọi: “Hoàng Tử Hà… Hoàng Tử Hà…”

Cô ngoái đầu, song chẳng thấy một ai, giữa đêm đen chỉ có một mình cô bơ vơ tìm kiếm.

Hoàng Tử Hà nhìn bốn bề đen đặc, hoang mang hỏi: “Ai đấy… Ai gọi tôi đấy?”

“Ngươi là một kẻ cô độc…”

Hơi lạnh trên đỉnh đầu từ từ lan xuống, cả người cô cứng đờ, thẫn thở lặp lại: “Tôi là … một kẻ cô độc ư?”

“Cha ngươi, mẹ ngươi, anh trai, chú và bà nội ngươi đều chết cả rồi…”

Cô đứng ngây ra, chợt thấy đầu ong lên, tâm trí mụ mị, trống rỗng.

Đến khi tiếng ong ong trong đầu tan đi, hai chân cô cũng không đỡ nổi thân thể nữa, cả người ngã xụi xuống đất. Mắt cô tối sầm, trong bóng tối lại thấy lênh láng sắc đỏ, như thể máu huyết toàn thân đều bị khuấy lên, lục phủ ngũ tạng vỡ nát.

Giữa cơn đau tột cùng, cô ôm ngực, gập người, gắng sức hít thở. Đúng lúc này, cô sực nhớ ra, đây là mơ, là mơ, chỉ là ác mộng tái hiện thôi!

Bởi cảm giác đau đớn đến cùng cực này, cô đã trải qua rất nhiều lần.

Từ sau khi cha mẹ qua đời, hết lần này sang lần khác, cô luôn gặp phải cơn ác mộng đó, mơ thấy mình quay lại ngày hôm ấy, thấy hết cảnh xuân tươi đẹp vỡ tan tành, cuộc đời cô từ ấy cũng vạn kiếp bất phục.

Nhận ra mình đang mơ, bóng tối trước mặt cũng tan biến trong nháy mắt.

Thì ra cô đang ở nhà trước, xung quanh nhốn nháo, cô đứng giữa đám đông huyên náo, vừa đưa mắt đã thấy thi thể cha mẹ.

Cha mẹ được phủ vải trắng, nằm im lìm trên bộ giát giường, đặt giữa sân, trên nền đá xanh.

Từ năm mười hai tuổi, cô đã trông thấy vô số thi thể, lúc này, đứng trước thi thể người thân, có cảm giác không khác những lần trước, rồi chợt nghĩ, dù sao cả thế giới đã sụp đổ rồi, còn bận tâm khác hay không khác gì nữa chứ.

Cô nghe thấy giọng Tưởng Tùng Lâm, ngỗ tác giàu kinh nghiệm nhất trong quận, xa xăm như cách cả vạn trượng, lại rành rọt như ở sát bên tai:

“Nghiệm: Quận thú Hoàng sứ quân Mẫn, Hoàng phu nhân Dương thị, trưởng nam Hoàng Ngạn, thân mẫu quận thú Hoàng lão phu nhân, đệ đệ quận thú Hoàng Quân, đều bị hạ độc giết hại. Trong năm người chết, yết hầu Hoàng Ngạn và Hoàng Quân có dấu hiệu nôn mửa, trong ruột già cả năm đều có phân lỏng dạng như cháo loãng, trong đó Dương thị còn lẫn cả máu. Trước lúc chết, cả năm đều thấy bụng đau quặn, qua kiểm tra cho thấy, là trúng độc tỳ sương.”

Cơn ác mộng thoắt vỡ tan thành ngàn vạn mảnh vụn sắc nhọn, găm thẳng vào mắt vào tim Hoàng Tử Hà, đau đớn kéo theo bóng tối ập đến nhấn chìm cô.

Hòag Tử Hà bật dậy trên giường, thở dốc, trợn trừng mắt nhìn quanh.

Trên nền trời đã pha lẫn sắc xanh, trong bóng đêm khi bình mình ló rạng, một mình cô kinh hoàng bật dậy, mặt đầm đìa nước mắt nóng hổi.

Chẳng biết đang ở đâu, cũng chẳng biết phải đi về đâu.

Lâu thật lâu, màn đen trong tâm trí cô mới dần tan đi. Hoàng Tử Hà nhớ ra mình đang ở trong một dịch trạm ở Hán Châu.

Cô theo Lý Thư Bạch xuất phát từ Trường An đi xuống phía Nam, đến phủ Thành Đô. Hán Chân chỉ cách Thành Đô một ngày đường.

Càng đến gần, lại càng sợ hãi.

Hoàng Tử Hà ngồi thẩn thờ trong bóng tối hồi lâu, đợi cho nước mắt trên mặt khô đi mới lại ngả người nằm xuống, trơ mắt nhìn bầu trời bên ngoài sáng dần lên.

Lênh đênh trôi dạt nửa năm nay, cuối cùng cô cũng giành được cơ hội trở về Thục. Lần này về Thành Đô phải bôn ba trăm sông ngàn núi, hơn nữa vụ án xảy ra đã nửa nă, cô không biết liệu mình còn có thể hoàn thành lời thề khi trước, để an ủi vong linh người nhà trên trời nữa hay không.

Cái ngày kinh hoàng làm thay đổi cuộc đời cô cùng những đau đớn không cách nào chịu đựng được cứ trở đi trở lại trong giấc mộng, khiến cô hết lần này đến lần khác nếm trải nỗi đau đớn và bất lực ấy. Cô không ngừng suy đoán mọi khả năng có thể xảy ra, nhưng cuối cùng, tất cả đều không thể suy luận suông được, chỉ có một cách duy nhất là quay lại hiện trường, tra xét lại tất cả.

Khi nào tất cả chân tướng lộ rõ, có lẽ, cô mới được giải thoát.

Cô co người lại, áp má lên cánh tay, thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bầu trời lam thẫm đã dần đổi sang lam nhạt, rồi rực lên chói lóa, hôm nay sẽ lại là một ngày nóng nực.

Xo nhẹ lên huyện thái dương đang rần rật, Hoàng Tử Hà trở dậy rửa mặt rồi ra ngoài ăn sáng.

Quan viên qua lại dịch trạm Hán Châu rất đông, hôm nay Quỳ vương Lý Thư Bạch nghỉ lại đây nên tất cả quan lại đều tỏ vẻ ân cần săn đón. Tiểu hoạn quan hầu cận Qùy vương là cô cũng được tiếp đãi như thượng khách.

Hoàng Tử Hà đẩy cửa bước ra, thấy ngay trong sân, bên con đường mòn xuyên qua khóm trúc, một bụi thục quỳ đang nở rộ. Trên thân cây cao quá đầu người, từng cụm hoa rực rõ như gấm thêu, tươi đẹp vô ngần. Thục quỳ còn được gọi là nhất trượng hồng, sắc hoa tươi thắm, rất phổ biến ở Thục.

Còn nhớ năm xưa trong phủ quận thú, cô cũng trồng một bụi thục quỳ lớn. Sáng mùa hạ, thờng khi cô còn chưa trở dậy, Vũ Tuyên đã gõ nhẹ song cửa, tặng cho cô một đóa thục quỳ.

Hôm thì hồng phấn, hôm thì tím nhạt, có bông cánh thưa, có bông dày cánh. Cô cài đóa hoa hắn tặng lên tóc, rồi chọn đồ phối cho hợp. Mùa hè cứ thế qua đi. Chẳng nhớ xuể bao nhiêu chuyện vụn vặt, nhưng cô cứ nhớ mãi màu sắc của những ngày tháng ấy, nào vàng phớt, nào hồng tươi…

Hoàng Tử Hà vô thức giơ tay ve vuốt một cánh thục quỳ, qua khóm hoa, cô nhìn sang phía bên kia con đường mòn, thấy Lý Thư Bạch đang đưa trường kiếm trong tay cho Cảnh Dục rồi ngoái đầu nhìn về phía mình. Sắc hồng của thục quỳ làm màu áo gấm thiên thanh của y tươi hẳn lên, giữa muôn vàn màu sắc đậm có nhạt có, chỉ mình y khoác một màu lành lạnh, khiến người ta nhìn mà xao xuyến.

Cô bất giác sinh lòng bái phục kẻ này. Từ Trường An đến Thành Đô, phải băng qua muôn sông ngàn núi, vốn dĩ đường đi đã vất vả lắm thay, dọc đường tất cả các châu phủ còn lũ lượt kéo ra nghênh đón rồi bày tiệc thiết đãi. Lần nào cô cũng ỷ mình là một tiểu hoạn quan để tránh né, nhưng Quỳ vương Lý Thư Bạch đương nhiên không tránh được. Vậy mà kẻ này lúc nào cũng giữ vững nề nếp, bất kể hôm trước đi đường vất vả ra sao, thù tạc muộn đến thế nào, thì sáng nào như sáng nấy, mỗi khi thức dậy, cô đều trông thấy y đã dậy từ sớm luyện võ, chằng nề mưa gió, không có ngoại lệ.

Trán Lý Thư Bạch lấm tấm mồ hôi, y cầm chiếc khăn từ tay Cảnh Hữu vừa lau vừa đi về phía cô. Thấy y đến gần, cô vội hành lễ: “Vương gia… buổi sáng tốt lành.”

Y ừ hử đi ngang qua cô, chẳng buồn liếc mắt.

Cô vội vã theo sau, được hai bước chợt thấy y dừng lại, đưa chiếc khăn trên tay cho mình.

Cô ngỡ ngàng không hiểu, theo phản xạ giơ tay ra đón lấy, mới phát hiện đầu ngón tay mình dính mấy hạt phấn thục quỳ vàng ruộm, vôi cúi đầu nhận khăn, lau sạch ngón tay.

Không còn sớm nữa, sau khi dùng xong bữa sáng dịch trạm chuẩn bị, nghỉ ngơi thêm chốc lát, cả đoàn lại rục rịch lên đường.

Hoàng Tử Hà nhảy lên mình Na Phất Sa, theo sau Lý Thư Bạch. Địch Ác đến gần Na Phất Sa, cọ cọ vào cổ nó, khiến hai kẻ trên ngựa bỗng dưng cũng sượt vai qua nhau.

Thấy dưới mắt cô có quầng xanh, Lý Thư Bạch nhíu mày, ghìm cương Địch Ác lại rồi hỏi: “Ngủ không ngon ư?”

“Thưa vâng.” Cô lặng lẽ gật đầu.

“Hôm nay nếu đi nhanh thì chúng ta có thể tới phủ Thành Đô. Ngươi đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, tới nơi xem tình hình rồi tính.”

Hoàng Tử Hà ngước lên nhìn Lý Thư Bạch, thấy y ở ngay trước mắt, đang cúi đầu nhìn mình, cơ hồ nghe được có tiếng thở của nhau, cô ngượng ngập không dám nhìn vào đôi mắt trong veo ấy, đành cúi đầu thưa: “Vâng.”

Y không nhìn cô nữa, mà thúc ngựa đi tiếp.

Hoàng Tử Hà vội giục ngựa đuổi theo, đôi bên kẻ trước người sau đi trên đường cái quan bằng phẳng.

Từ Hán Châu đến Thành Đô, khách buôn và người đi đường qua lại tấp nập. Hoàng Tử Hà đang cúi đầu mà đi, đến đoạn vắng người, chợt nghe Lý Thư Bạch nói: “Thực ra hôm nay ta cũng thấy bất an.”

Cô ngẩng lên nhìn y hỏi: “Gia là vì chuyện lá bùa kia ư?”

“Ừm.” Y cưỡi ngựa đi trước, vẻ trầm tư: “Trên lá bùa tổng cộng có ba chữ: côi, tàn, góa. Vào ngày mẫu phi ta qua đời, chữ “côi” được khoanh tròn; ba năm trước, ta bị hành thích ở Từ Châu, suýt nữa mang tật ở tay, may ma về sau đỡ dần, khoang đỏ quanh chữ “tàn” kia cũng từ từ mờ đi. Còn lần này…”

Trước khi lên đường, trên lá bùa kia lại xuất hiện một khoang tròn đỏ tươi màu máu, khuyên lấy chứ “tàn”.

Suy yếu lụn tàn, cũng gọi là tàn.

Đại Đường Quỳ vương Lý Thư Bạch, sáu tuổi được phong vương, mười ba tuổi xuất cung, sau bảy năm thu mình đã một đòn đánh tan mối uy hiếp lớn nhất đối với triều đình là Bành Huân, đồng thời kiềm chế các tiết độ sứ lớn, quyền nghiêng thiên hạ, uy thế rợp trời.

Có điều, con người vinh quang quá sớm, rốt cuộc có thể huy hoàng được bao lâu?

Hai mươi ba tuổi, vận mệnh của y xoay chuyển, trên lá bùa định mệnh, lần lượt từng con chữ đầy điềm gở bị khoanh tròn.

Hoàng Tử Hà thấy chuyện này hết sức kỳ quái, nhưng chẳng có manh mối nào, đành kiếm lời an ủi y: “Mọi chuyện trên đời đều có nguyên nhân cả. Tôi không biết vì sao lá bùa đó có thể biết trước việc của gia, nhưng xét đến cùng, tôi vẫn không tin trên đời này có quỷ thần, có lẽ… gia cũng không tin.”

Lý Thư Bạch ngoái lại, mắt sáng lên đầy thấu suốt: “Đừng giả ngốc nữa, Hoàng Tử Hà. Thực ra trong lòng ta và ngươi đều đoán được chân tướng sự thật rồi, không phải sao?”

Hoàng Tử Hà nín lặng cúi đầu, tránh ánh mắt y: “Nô tài không dám đoán bừa.”

“Bất luận thế nào, cái gì phải đến ắt sẽ đến, ta đang rửa mắt chờ đây.” Y nói rồi, khóe miệng hơi cong lên thành một nụ cười ngạo nghễ, thúc ngựa đi thẳng.

Đường Thục tuy khó đi, nhưng nơi đây là huyết mạch giao thông, qua nhiều năm được triều đình tu bổ, đã trở thành một con đường rộng rãi bằng phẳng. Địch Ác cùng Na Phất Sa đều là tuấn mã hiếm có, ngựa của bọn Cảnh Dục không sao đuổi kịp, bị rới lại phía sau. Chỉ có hai bọn họ, kẻ trước người sau cùng thúc ngựa phi thật nhanh.

Một bên đường là núi xanh trải dài ngút mắt, bên kia là con sông uốn lượn quanh co, xa xa lác đác mấy căn nhà dựa vào lưng núi, quay mặt ra sông. Giờ đã là cuối hạ, thục quỳ nở rộ ven đường, đỏ trắng tím vàng, từng chùm từng bụi, bọn họ phóng ngựa lướt qua chỉ thấy như trong sân nhà nhà đều chăng đầy những gấm tươi lụa đẹp.

Những cành lá từ trong sân các nhà vươn ra lúc lỉu quả sai. Nào mận, nào lê, nào bưởi, có quả chín, có quả xanh. Suốt dọc đường hồ tiêu trong vườn và trên núi đều đã chín rục, như vô số hạt san hô đỏ thắm điểm xuyết tàng cây canh mướt. đến cơn gió phả vào mặt cũng thấy the the.

Địch Ác và Na Phất Sa cũng phi chậm lại. Trên con đường thăm sắc ngát hương, hai thớt ngựa sánh vai song hành, thỉnh thoảng còn cọ cọ cổ nhau, khiến hai kẻ ngồi trên lúc thì sát lại gần, lúc lại tách ra xa.

Sợ bọn Cảnh Dục rớt lại qua xa, Lý Thư Bạch bèn ghìm cương ngựa, đứng bên sườn núi đợi. Cơn gió lồng lồng từ xa thổi tới, mây trắng dập dềnh như sóng cuống qua vạn dặm giang sơn, phía chân trời, ánh dương không ngừng biến đổi, thoắt sáng thoắt tối, chảy dài trên mặt đất trước mặt.

Y dõi mắt ngắm bầu trời cao vòi vọi hồi lâu rồi thở dài, quay đầu nhìn sang Hoàng Tử Hà.

Sắc mặt cô hơi tái, hơi thở có phần dồn dập. Cưỡi ngựa theo y lặn lội đường xa, ngay bọn Cảnh Dục cũng mệt lử, vậy mà cô vẫn kiên trì được đến bay giờ, băng qua vạn dặm sông dài, muôn trượng núi cao.

Trong khoảng khắc ngoái nhìn cô, y chợt mỉm cười. Khéo môi cong lên thật khẽ, thật nhanh như làn gió lùa qua mặt nước, thoắt chốc đã bình thường trở lại.

Thấy Lý Thư Bạch mỉm cười nhìn mình, trong mắt thoáng qua vô vàng sắc màu tuyệt mxy, Hoàng Tử Hà hơi sửng ra. Chẳng biết có phải nãy giờ phi ngựa quá nhanh hay không mà cô thấy hai má hơi nong nóng.

Song ngay lập tức, y đã rời mắt đi, còn tiện tay mở chiếc hòm đeo bên hông Địch Ác, móc ra một vật ném cho cô.

Hoàng Tử Hà một tay ghìm cương, một tay đón lấy, ra là một gói kẹo tuyết đựng trong túi giấy bông.

Chẳng rõ y có ý gì, cô ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn.

Song y chỉ ghìm cương đứng hóng gió, giữa một trời lộng gió, giọng y cũng phất phơ tung bay theo tà áo và mái tóc: “Lần trước sau khi ngươi ngất xỉu, ta đã đi hỏi thầy thuốc, ông ta nói nữ tử thường hay thiếu máu, mỗi khi mệt mỏi ăn nhiều đồ ngọt sẽ đỡ.”

Cô quả thật cũng đã thấm mệt, chỉ sợ theo y chạy thêm lúc nữa sẽ ngất xỉu. Bèn lạnh lẽ nhón lấy một viên kẹo nhấm nháp, rồi chìa túy giấy cho y.

Lý Thư Bạch không thích ngọt, song cũng nhón lấy một viện nhỏ, ngậm trong miệng.

Non xanh nước biếc trải dài vàn dặm, hoa dại cuối hạ nở rộ khắp xung quanh. Cả hai ngắm chung một cảnh, cảm nhận cùng một vị ngọt nơi đầu lưỡi, cùng đứng trước một ngọn gió, lặng thinh không nói.

Hoàng Tử Hà cúi đầu, siết chặt túi kẹo trong tay, do dự hồi lâu, cuối cùng nhét nó vào ngực áo. Rồi sực nghĩ giờ tiết trời nóng nực, nhỡ kẹo bị chảy, bèn lấy ra đặt vào chiếc giỏ nhỏ bên hông Na Phất Sa.

Quả nhiên, túi kẹo đã hơi chảy, dây ra túi giấy thành một vệt vàng, Trái tim cô cũng như đang tan chảy thành môtk vệt dấp dính ngọt ngào, song lại khiến người ta bối rối.

Địch Ác và Na Phất Sa giẫm trên thảm hoa dại, thong thả tiến lại gần nhau.

Tiếng nước chảy róc trách không ngừng, dòng nước xiếng băng qua ghềnh thác, cuối cùng chảy về phía Đông, đổ ra biển,

Song dù sao Địch Ác và Na Phất Sa cũng chỉ lướt qua nhau, khiến hai kẻ ngồi trên lướt qua vai nhau mà đi, chỉ có mấy sợi tóc cùng vạt áo của hai người thực sự chạm vào nhau.

Cả hai ghìm cương, thong thả men theo triền núi.

Mãi gần trưa, bọn Cảnh Dục đằng sau mới đuổi kịp. Họ đã đi hơn sáu chục dặm, dưới triều Đại Đường, cứ ba mươi dặm lại đặt một dịch trạm, vừa khéo để ngựa nghỉ ngơi dưỡng sức. Đoàn người đã bỏ qua một dịch trạm, Địch Ác và Na Phất Sa còn đỡ, nhưng những thớt ngựa khác thì thở hồng hộc, đầm đìa mồ hôi, nhất định phải dừng lại nghỉ chân một lát.

Quan viên cai quản dịch quán khúm núm đón bọ vào, rót trà dâng bánh, Lý Thư Bạch và Hoàng Tử Hà vừa ngồi xuống uống ly trà, chợ nghe bên ngoài vang lên tiếng chuông trong trẻo êm tai, rồi một người con gái men theo song hoa bước đến.

Hoàng Tử Hà thoáng thấy bóng người nọ thì hấp tấp đứng lên, không dám ngồi cùng Lý Thư Bạch nữa.

Chỉ thấy người ấy vận một tấm áo lụa vàng tơ, đi dọc hành lang tới trước mặt họ, mỉm cười tươi tắn nhìn Lý Thư Bạch.

Giữa khoảng sân rợp bóng trúc, vạt váy nàng bay phấp phới như một nhành cỏ huyên nở rộ, đẹp đến nao lòng.

Hoàng Tử Hà vội hành lễ: “Tham kiến quận chúa.”

Nữ tử bất ngờ xuất hiện tại dịch trạm này, chính là Kỳ Lạc quận chúa.

Lý Thư Bạch cũng ngạc nhiên đứng lên: “Kỳ Lạc?”

“Nghe nói Quỳ vương gia xuôi Nam đến Thục, muội bèn đến trước đợi sẵn.” Nàng bước vào phòng, hơi nâng vạt áo trước lên hành lễ với Lý Thư Bạch rồi ngước đôi mắt hạnh long lanh nhìn y. Vẻ mặt nàng đầy ranh mãnh, như muốn nói “Ngạc nhiên chưa”, song miệng vẫn nhận lỗi: “Xin Vương gia đừng để bụng, Kỳ Lạc chỉ là… từ khi sinh ra đã ốm yếu, nên nhiều năm nay vẫn luôn muốn được nhìn ngắm cảnh đẹp nước non. Song trong kinh chẳng có ai tin cậy được, chỉ mình Quỳ vương đây… ắt hẳn sẽ không ghét bỏ Kỳ Lạc.”

Xem tiếp: Chương 2: Chương 1.2


Bạn đã đọc thử chưa?

Cuồng Hiệp Tà Kiếm

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 24



Kho Dữ Liệu

Thể loại: Xuyên Không

Số chương: 150


Tình Bạn Và Hận Thù

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 28


Sắc giới

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 55