Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Trái tim ai chưa từng điên dại Chương 10b

Chương trước: Chương 10a



GIẢNG HÒA VỚI THANH THANH

Ngày tháng trôi qua rất yên bình.

Lần này quay về, Thanh Thanh không khóc lóc gì, cứ như chưa từng có việc gì xảy ra, cô ấy không nhắc đến, tôi cũng chẳng tội gì chủ động chạm tới cái ổ kiến lửa này, tối hôm tôi nôn thốc nôn tháo sau khi đi với Dương Hùng Vĩ về, cô ấy đã chủ động dọn dẹp. Sau đó Tiểu Quân lại lên chơi, tôi đưa cậu ta tới công ty tìm Lâm Thăng. Mượn mấy cuốn sách MBA cho cậu ta học lý thuyết, đương nhiên những kinh nghiệm thực tế không thể tùy tiện truyền thụ cho cậu ta được.

Hầu như ngày nào tôi cũng tới nhà Lôi tổng một lần, giám sát công việc của y tá, xoắn xuýt bên Victory hỏi đã đỡ hơn chưa, nhớ ăn nhiều đồ bổ, còn quan tâm tới cậu ta hơn cả người thân. Để tìm được chủ đề chung, tôi còn lên mạng tìm hiểu tâm lý của những người ở độ tuổi cậu ta, kể cả tình hình ở Mỹ và Đại học New York, tôi còn nói chuyện gia đình với Lôi tổng, nói là làm ăn vất vả tôi không sợ, cũng may giờ còn trẻ, chỉ tiếc là không chăm sóc chu đáo được cho gia đình, khiến Lôi tổng cũng phải thở dài. Sau đó tôi đưa cả Thanh Thanh và Đô Đô tới, Lôi tổng rất thích trẻ con, thấy Đô Đô xinh xắn đáng yêu, chị ta thích lắm. Thanh Thanh cũng biểu hiện rất tốt, nói chuyện rất hợp với Lôi tổng, hai người họ đều thích âm nhạc cổ điển, Thanh Thanh còn cùng Lôi tổng sang Macao xem đêm nhạc quốc tế, trở về quan điểm của Lôi tổng đã thay đổi, phê bình tôi là không thể chỉ coi trọng chuyện làm ăn mà bỏ bê gia đình, những lời này được phát ra từ miệng chị ta khiến tôi rất sung sướng, chứng tỏ rằng tôi đã được chị ta chấp nhận.

Lâm Thăng gần đây cũng bận tối tăm mặt mũi, hắn thích chơi gofl nên thường xuyên đi chơi với Tần tổng. Cái người uy hiếp Lâm Thăng ở cổng tiểu khu nhà hắn thực ra có mối quan hệ mờ ám với Tần tổng, Tần tổng đã bỏ ra ít tiến để đuổi hắn đi. Bây giờ tuần nào Lâm Thăng cũng ra sân gofl luyện tập với cô ta mấy lần, còn để một bộ gậy ở trong văn phòng, thi thoảng lấy ra tập lại vài động tác. Chắc hôm sinh nhật lần thứ ba sáu của tôi, hắn đang ở cùng với Tần tổng, mối quan hệ mờ ám lần trước chỉ là suy đoán, nhưng giờ đã thành thật.

Đã mấy ngày không gặp được Triệu Hữu Tài, Cảnh Phú Quý nói hai ngày trước hai người họ và Lộ Cường với Dương Hùng Vĩ đi chơi mạt chược với nhau, một buổi tối mà một mình Triệu Hữu Tài thắng cả ba người, được hơn hai mươi nghìn tệ, hôm sau cả bọn tới một nhà hàng bên cạnh Sở Nông nghiệp ăn xuyên sơn giáp, còn uống rượu nhung hươu, cả bọn ăn uống thoải mái, sung sướng vô cùng, thanh toán xong, Triệu Hữu Tài nói nhà có chút việc nên về trước.

Lúc rời khỏi Châu Hải, Hầu Kình nói với tôi nếu gặp khó khăn trong chuyện tiền nong hãy gọi điện cho hắn:

- Mấy triệu không thành vấn đề, giờ tao thiếu đủ thứ, chỉ có tiền là không.

Sau đó vỗ vào ví, trong sự giễu cợt ấy là vẻ dương dương tự đắc. Tôi nói:

- Mày cứ tiết kiệm đi, đến lúc đó không tìm tao vay tiền là tao đã tạ ơn trời đất rồi. – Hầu Kình nhổ một bãi nước bọt rồi chửi tôi mồm thối.

Tôi pha một tách trà Trúc Diệp Thanh, dùng thìa khuấy cái cốc thủy tinh, lớp nước đầu tiên bên trên có một chút bọt, phải nhanh chóng đổ đi, đó là tráng trà, sau đó cho thêm nước vừa sôi, đặt cốc trà lên cửa sổ, lặng lẽ quan sát sự thay đổi của nó, một lát sau các lá trà bắt đầu chìm xuống, trong quá trình đó, những lá trà xoay tròn như một nàng tiên nữ áo dài từ trên trời bay xuống, rồi dừng thẳng xuống đáy ly, như một bông hoa sen nở rộ, màu sắc của nước cũng xanh dần, trong dần, cái màu xanh phỉ thúy ai cũng thích. Một làn khói từ miệng cốc bốc lên như màn sương mờ ảo, tan vào không khí rồi biến mất, tôi hít sâu một hơi.

Tôi nhớ tới Lưu Hân, vào những ngày tôi buồn bực nhất, cô ta đã pha cho tôi những tách trà ngon nhất, cô ta cũng từng khiến tôi thấy vui vẻ, nhưng giờ đây vạn sự xoay chuyển, cô ta lại trở thành nỗi phiền phức duy nhất của tôi. Tôi vẫn không thể chấp nhận được sự thực này. Mấy ngày trước cô tới Quảng Châu tham gia một lớp tập huấn trước khi lấy bằng kế toán, phải ở lại đó một tuần, Thanh Thanh cũng đã quay về nên tôi nhất thời không thể quan tâm được tới cô ta, chỉ nói là vài ngày nữa rồi tính. Tôi lên mạng tìm hiểu các kiến thức về việc phá thai, còn đặt câu hỏi trên Baidu*, (Baidu là một trang web rất nổi tiếng của Trung Quốc) lập tức có rất nhiều cao thủ không hà tiện kinh nghiệm, chỉ bảo cho tôi, thời gian muộn nhất để phá thai là bốn tháng, từ bây giờ tới lúc đó còn hơn hai tháng nữa, vẫn đủ thời gian để tôi làm công tác tư tưởng, thế nên tâm trạng tôi nhẹ nhàng hơn một chút. Tôi quyết định, cho dù trời có sụp xuống cũng không thể để cho tội chứng của một đêm say được sinh ra, cho dù Lưu Hân có nói là tự cô ta nuôi con! Tôi thậm chí còn có dự định xấu nhất, nếu không đả thông được tư tưởng cho cô ta, sẽ còn rất nhiều cách kín đáo hơn, một ly nước pha thuốc phá thai mà tôi nói rằng là thuốc bổ, một lần trượt ngã vô tình khi đi xuống cầu thang. – Tôi nghĩ tới nỗi khổ của ông chủ Tăng, bây giờ Lưu Hân còn trẻ, thu nhập cao nên có thể nói như thế, nhưng mười hay hai mươi năm nữa, khi con lớn rồi sẽ đòi đi tìm bố, hơn nữa, ngộ nhỡ cô ta đi vào đường cùng liệu có còn như thế nữa không? Tôi không thể để nữa sau cuộc đời mình luôn ẩn hiện một quả bom nổ chậm như vậy!

Tôi nhấc ly trà trên bệ cửa sổ lên, nhấp khẽ một ngụm, cảm giác một dòng nước nóng thơm ngát đang chầm chậm chảy xuống ngực, như một dòng suối nhẹ nhàng đang uốn mình chảy quanh ngọn núi. Thực ra cuộc sống là thế, cần có sự nhiệt tình, nhưng cũng cần những lúc bình lặng, giây phút này, tôi cảm nhận thật rõ ràng.

Cũng giống như cuộc hôn nhân giữa tôi với Thanh Thanh, chúng tôi đỏ mặt hay tim đập nhanh không còn vì nhớ nhung được gặp nhau, tuy rằng ngày càng khiến người ta mất cảm giác, như một tách trà xanh đã pha qua ba lần nước, cả vị lẫn hương đều đã nhạt, nhưng tôi vẫn trân trọng nó, dù sao tình cảm đã xây dựng qua bao nhiêu năm, huống hồ chúng tôi còn có cậu con trai Đô Đô. Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, trên thế giới này không có một cuộc hôn nhân nào hoàn mĩ, một mở đầu có hoành tráng đến đâu cuối cùng cũng chỉ là một tách nước trà đã nhạt, không ngừng theo đuổi thứ gọi là hạnh phúc, đến cuối cùng chỉ thấy mình trắng tay. Tĩnh tâm nghĩ lại, ở một phương diện nào đó, đúng là Lưu Hân hơn Thanh Thanh, nhưng dù sao tôi cũng là ông chủ của cô ta, trước mặt tôi, chắc chắn cô ta phải thể hiện ra mặt tốt nhất của mình, nếu tôi thực sự quan hệ với cô ta, ai dám đảm bảo rằng cô ta sẽ tiếp tục tốt đẹp như vậy? Xây dựng gia đình là một cuộc đua maraton, không phải là chạy một trăm mét, thứ chúng ta cần không phải là sự kích động và những đóa hoa tươi nhất thời, mà là những giọt nước giải khát và một người bạn đồng hành.

Nghĩ thông được điều này, tôi đưa hai mẹ con Thanh Thanh và gia đình Cảnh Phú Quý tới công viên Trân Châu chơi một buổi chiều, Đô Đô vui lắm, còn nhắc tôi rằng còn mười tám ngày nữa là đến Tết dương lịch, tôi nói con yên tâm, lần này chắc chắn sẽ không nói là không có thời gian nữa. Ở công viên Trân Châu đi ra, chúng tôi có một bữa tối thịnh soạn tại nhà hàng Thực thần, sau đó tôi và Cảnh Phú Quý đưa Tiểu Quân đi Macao, ở sòng bài Vĩnh Lợi, tôi đưa cho cậu ta năm nghìn tệ, chưa đầy nửa tiếng sau, cậu ta đã thắng được ba nghìn, luôn miệng kêu thích thật, kiếm tiền còn nhanh hơn làm kinh doanh:

- Nếu cứ thế này chẳng phải các sòng bạc ở Macao thành máy rút tiền tự động của em sao? – Cậu ta cười với tôi, hai mắt lấp lánh, tôi bậc cười hai tiếng, không muốn làm cậu ta mất hứng:

- Nhớ phải biết điểm dừng, tiền không thể rút hết trong một lần.

Sau đó tôi bỏ ra một nghìn chín trăm chín tám đô-la Hồng Kông để thuê phòng cho họ ở khách sạn trên lầu, bảo Cảnh Phú Quý chơi với Tiểu Quân một lát, trước mười hai giờ là thời điểm đóng cửa khẩu, tôi về Châu Hải, lúc làm thủ tục, tôi gọi điện thoại cho Thanh Thanh:

- Bà xã, hẹn trước với em nhé, dỗ Đô Đô ngủ đi, tắm rửa sạch sẽ rồi đợi anh.

Về tới nhà, Thanh Thanh đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, chúng tôi làm tình với nhau.

- Ông xã, giờ anh mất cảm giác với em rồi phải không, hở một chút là mắng em, bao nhiêu lời độc ác cũng nói ra được, em rất muốn quay lại thời chúng ta ngày trước.- Thanh Thanh gối đầu lên ngực tôi, đưa tay xoa mặt tôi.

- Anh cũng không muốn như thế, tại áp lực lớn quá nên cũng hết cách, quay về như ngày trước là điều không thể, đừng nghĩ rằng cái gì đã mất đi mới là tốt, cuộc sống thời không có tiền thực sự rất khổ.- Tôi thở dài.

- Thế anh có thể vừa có tiền vừa đối xử tốt với em không? – Thanh Thanh ngẩng đầu lên nhìn tôi.

Tôi cười khổ một tiếng, xoa vai Thanh Thanh:

- Thanh Thanh, anh đối xử với em không tốt sao? Sau này anh sẽ cố gắng để có cả hai, được không?

Cơ thể Thanh Thanh càng áp sát hơn vào người tôi:

- Ông xã, lúc ở Thanh Đảo em đọc được một bài văn, nói là đàn ông chăm chỉ khi anh ta mới yêu bạn; anh ta vụng về là đã yêu bạn sâu sắc; anh ta ngoan ngoãn là vì đã hết cảm giác với bạn; anh ta nổi cáu là vì đã chán ghét bạn, em thấy giờ anh đang ở loại thứ tư.

Tôi thắt tim lại, cái gã tài tử phong lưu nào viết bài văn này, sao có thể nói đúng tâm tư của đàn ông như thế, nhưng tôi vẫn không chịu thừa nhận:

- Nói bậy, anh chỉ bực mình vì công việc bận rộn chứ làm sao mà chán ghét em được? Yêu em còn không hết nữa là!

- Hừ, nói thì hay, thế anh hứa với em, sau này không được mắng em nữa.

Tôi thương xót xoa mái tóc Thanh Thanh, nói:

- Được rồi, bà cô của tôi, anh hứa với em là sẽ đối xử với em thật tốt, không mắng, không đánh, lúc nào cũng nghe theo sự chỉ huy của bà xã, được chưa?

Thanh Thanh nhéo tôi một cái:

- Chỉ được cái mồm mép, em thấy con trai anh lớn lên rồi cũng giống như anh thôi!

Tôi lập tức nổi hứng:

- Sao em nói thế?

- Vừa nãy lúc em dỗ nó ngủ, nó hỏi em vì sao bố thường xuyên không về nhà, em nói bố bận, bận kiếm tiền để mua đồ tốt cho con. Anh đoán xem con trai nói gì? Nó nói vậy con sẽ ở với mẹ, hàng ngày mẹ đừng nghịch máy tính muộn nữa, đi ngủ sớm với con, con chơi với mẹ! – Thanh Thanh dùng bàn chân trong chăn đạp tôi một cái, - Anh nhìn nó xem, rõ ràng muốn em ngủ sớm với nó lại nói là nó sẽ ngủ với em.

Tôi cười:

- Tốt lắm, lần trước ở Thanh Đảo nó còn biết ra điều kiện với anh, đúng là một nhân tài, không hổ danh là phiên bản của anh, chỉ có điều, có một chức năng quan trọng nó không thể thay thế được anh. – Nói xong tôi thò tay vào áo của Thanh Thanh, Thanh Thanh thoáng khựng lại, sau đó lập tức phản ứng, giữ chặt tay tôi:

- Đúng là đồ không đứng đắn, anh ngoài biết làm này còn biết làm gì! Nói đi, ở Thanh Đảo nó thế nào?

Bàn tay tôi vẫn ngoan cố đi vào trong:

- Làm xong rồi nói với em.

Thanh Thanh không buông tay, nhưng giọng nói đã hiền hòa hơn nhiều:

- Ông xã, có làm được không, vừa nãy làm một lần rồi, đừng có cố quá.

Tôi biết Thanh Thanh thực lòng lo cho tôi, cô ấy vẫn chưa học được cách sử dụng kế khích tướng:

- Bà xã, đừng nói nhiều nữa. – Sau đó tôi bắt chước giọng điệu trong một vở kịch. – Được hay không hãy xem hành động.

Lại sau một trận mây mưa, Thanh Thanh nằm trên ngực tôi, bàn tay xoa ngực tôi, tôi ngóc đầu dậy, phát hiện mắt cô ấy lóng lánh nước, cô ấy ghé sát vào tai tôi:

- Ông xã, anh không biết khi mắng em, trông anh đáng sợ như thế nào đâu, còn lúc dịu dàng lại thật là tuyệt!

VỤ KIỂM TRA CỦA ĐỒN CÔNG AN

Vì đêm qua “quyết chiến” hai hiệp nên tứ chi rã rời, tôi cảm thấy đầu mình nặng chình trịch, chân nhẹ bẫng. Cảm thán đúng là thời gian không buông tha cho con người, năm năm trước Thanh Thanh còn nói tôi là kim cương, thế mà bây giờ tôi đã trở thành “Mr. Ba phút”. Vừa tới cổng công ty, Lạc Lạc thấy tôi đã vội vàng đứng lên, sắc mặt căng thẳng, lắp bắp nói:

- Lý… Lý tổng, cảnh sát tìm anh!

- Cảnh sát tìm tôi? – Tôi giật mình, bình thường tôi không có người bạn nào làm cảnh sát, lần trước tôi có nói tới Trưởng đồn Vương với Vương Diệu chẳng qua là bịa, tôi lại không làm việc gì vi phạm pháp luật, sao có cảnh sát tới tìm tôi?

- Ở đâu? – Tôi thấy thật kỳ lạ.

- Họ trong phòng họp. – Lạc Lạc nói lí nhí. Tôi nhìn về phía đó, bảo Lạc Lạc đi pha trà, cất cặp rồi qua ngay.

Trong phim tôi vẫn thấy các cảnh sát khi thẩm vấn phạm nhân thường uy hiếp:

- Chứng cứ của anh tôi đã nắm được rồi, giờ phải xem anh có thành thực hay không.

Tôi thấy thật buồn cười, cái trò này chỉ dọa được trẻ con, chứng cứ nắm đầy đủ rồi, các anh còn hỏi để làm gì! Trước khi đi vào phòng họp, tôi đã có chủ ý, có chuyện phải giả bộ hồ đồ, không có chuyện phải luôn miệng kêu oan, cố gắng nói thật ít, không tỏ ra sốt sắng, tóm lại không thể để họ nhận ra sơ hở nào mà bắt thóp.

Hai vị cảnh sát nhân dân đang ngồi nghiêm trang trong phòng họp, một người lớn tuổi, một người trẻ hơn, tôi vừa bước chân vào đã thấy không khí bất bình thường. Hai đồng chí đó lấy thẻ ngành xòe ra trước mắt tôi rồi lại cất đi, tôi nói anh có thể cho em nhìn rõ hơn một chút không, em bị cận thị, mắt trái là một độ, mắt phải là không phẩy tám, giờ cũng lớn tuổi rồi nên nhìn không rõ lắm. Người lớn tuổi nói không cần, cậu chỉ cần nhớ cảnh hiệu là được, rồi chỉ tay vào trước ngực, sau đó nhìn tôi chằm chằm, hỏi tôi gần đây có làm việc gì vi phạm pháp luật hay không?

Chiêu này quả không nằm ngoài dự đoán, đầu tiên là dọa bạn, để bạn chột dạ không đánh đã khai, sau đó, khi bạn đã khai ra một chuyện, anh ta sẽ thốt lên những câu đại loại như: “Những việc này thôi hả, không còn gì nữa sao?”, ép bạn phải khai từng chút những việc xấu xa mình đã làm, khi bạn đã để lộ sơ hở, anh ta sẽ đột nhiên quát lên, làm bạn không kịp đề phòng, phòng tuyến tâm lý bị phá vỡ hoàn toàn.

Tôi nói đồng chí cảnh sát, tôi làm ăn buôn bán đàng hoàng, có trụ sở cố định, nộp thuế đúng nghĩa vụ, không nợ lương nhân viên, không đánh đập nhân viên, tôi giống người phạm pháp sao?

- Vương Phong Cầm anh có quen không? – Viên cảnh sát già thấy tôi không mắc bẫy liền đi thẳng vào vấn đề.

- Vương Phong Cầm? Không quen. – Tôi lắc đầu, đúng là tôi không quen.

- Nói dối! – Viên cảnh sát già nâng cao âm lượng. – Cho anh xem một thứ! – Sau đó đánh mắt ra hiệu, viên cảnh sát trẻ lôi một tờ giấy từ quyển sổ tay ra, dùng ngón trỏ giữ lại rồi đẩy ra trước mặt tôi.

Tôi vừa nhìn đã biết sự việc không hay, hóa ra Tiểu Cầm chính là Vương Phong Cầm. Tối hôm đó bọn tôi cùng “high” đến hai giờ sáng, Dương Hùng Vĩ lúc thì ôm Tiểu Mỹ, lúc thì ôm Tiểu Cầm, bàn tay lợn thối tha sờ mó khắp nơi, hai người họ đều không hề phản kháng, chỉ nhắm mắt rồi lắc đầu như đánh trống. Tôi sợ xảy ra việc gì đó nên liên tục đưa nước khoáng cho bọn họ uống, bọn họ đi vệ sinh tôi cũng đi theo, chờ ở ngoài cửa, chỉ sợ họ ngã ở trong đó không ra được, cứ như một con chó trung thành đi theo chủ.

Sau đó tôi thấy không ổn, nếu như lắc tiếp có khi đứt cả cổ, thế là tôi kéo họ ra ngoài, đưa tới khách sạn Hoa Kiều phía đối diện. Vừa mới vào phòng, hai người đã lao vào nhà vệ sinh rồi nôn, lúc đi ra nằm đổ vật ra giường, miệng còn lảm nhảm những gì không rõ, Dương Hùng Vĩ định lại gần cởi quần áo của họ nhưng bị tôi kiên quyết ngăn lại:

- Anh tỉnh táo một chút, như thế này là cưỡng dâm! Phải ngồi tù đấy! – Có thể câu nói này đã có tác dụng, Dương Hùng Vĩ rụt tay về nhưng vẫn không cam tâm, tôi vỗ vai hắn nói:

- Mai kiếm một gái trinh cho anh giải tỏa!

Sắc mặt Dương Hùng Vĩ lúc này mới sáng sủa hơn:

- Có phải là gái của anh đâu, sao cứ bênh chúng nó thế?

Tôi nói:

- Ông anh ơi, tôi nghĩ cho anh thôi. Bọn họ có bán dâm đâu, toàn là sinh viên, không phải cứ bỏ tiền ra là giải quyết được đâu.

Anh đường đường là trưởng phòng của một công ty lớn, có thân phận và địa vị, vì một phút vui nhất thời để đánh mất những thứ này quả thật không đáng!

Dương Hùng Vĩ cuối đầu ngồi ở mép giường:

- Anh sợ ảnh hưởng tới bản thân phải không?

Tôi nghe thấy thế đã vô cùng kích động, nói lớn:

- Tôi sợ cái gì? Tôi là chủ của một doanh nghiệp tư nhân, không có tổ chức, không có lãnh đạo, mấy hình phạt như kiểu song quy, tước Đảng tịch gì gì đó đều không đến lượt tôi, tôi sợ ai?

 

Loading...

Xem tiếp: Chương 10c

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Tiền Thế Kim Sinh Chi Thái Tử Phi

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 65


Cặp Đôi Siêu Quậy - Chiryu Vũ

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 58


Âm Dương Giới

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 72


Kim Chủ Định Đoạt

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10