Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Trái tim ai chưa từng điên dại Chương 10a

Chương trước: Chương 09c



Chương 10: Sinh viên si tình

UỐNG RƯỢU HOA

Đã mấy ngày không liên lạc gì với Dương Hùng Vĩ, chắc chắn là hắn đã nghe nói tới chuyện tôi lấy lòng được Lôi tổng, giọng điệu trong điện thoại hơi bất thường:

- Lấy lòng được Lôi tổng là quên hết anh em rồi?

Câu này mang hai lớp nghĩa, vô cùng sắc bén, mối quan hệ giữa hắn và Lôi tổng giờ đang rất đặc biệt, Lôi tổng tuy là Tổng Giám đốc, nhưng dù sao cũng mới đến, Dương Hùng Vĩ là kẻ có thực quyền trong công ty, bởi vậy lời nói của hắn rất có trọng lượng, nhưng người quyết định cuối cùng vẫn là Lôi tổng, trong chuyện phân quyền mua hàng, hai người tất nhiên có chút mâu thuẫn. Người làm ăn chúng tôi chỗ nào cũng phải thắp hương, không được đắc tội ai, nếu không, chẳng khác nào dựng một bức trường ngay trước mặt mình, muốn mọi con đường đều thông, việc gì cũng phải thận trọng, nếu hắn thực sự tưởng rằng tôi thấy lớn quên nhỏ là phiền phức lắm. Việc này tôi cũng từng lĩnh giáo rồi, đó là lần hợp tác với một nhà xưởng ở Thuận Đức, tôi đã “giải quyết” xong Tổng Giám đốc, Trưởng phòng Mua hàng và Trưởng phòng Kỹ thuật, tưởng đâu mọi chuyện đã xong nhưng lại quên không lo lót cho đám nhân viên mua hàng và thủ kho bên dưới, thế là rõ ràng đơn đặt hàng đã nhận được cả tuần rồi nhưng trước ngày hết hạn trên đơn một ngày mới gửi cho chúng tôi, hơn nữa còn chú thích: Không giao hàng đúng hẹn sẽ bị hủy đơn! Đúng là không cho chúng tôi thời gian chuẩn bị, khiến tôi trở tay không kịp. Đến khi chuyển hàng tới nhà kho còn phải xếp hàng, hết giờ làm là cái gã thủ kho lập tức thay quần áo ra về, không quan tâm tới việc hàng của chúng tôi mới chuyển đến một nửa, khiến tôi điên tiết chỉ muốn đánh nhau. Bị rắn cắn một lần nên tôi khôn ra, cũng học được nhiều kinh nghiệm từ Dương Hồng Năng và Triệu Hữu Tài, chỉ cần bước chân vào địa bàn của khách hàng là ai cũng phải lấy lòng, gặp ai cũng phải cười. Ngày lễ ngày tết là bắt phòng Bán hàng liệt kê ra từng cái tên, bất cứ ai có liên quan đều phải dùng bánh trung thu hoặc thẻ mua hàng để “biếu xén”, thà tặng nhầm mười người còn hơn bỏ xót một người!

Hiện nay cho dù thế nào cũng không được đắc tội với Tài thần Dương Hùng Vĩ, hơn nữa nhất định phải hầu hạ hắn thật tốt. Tôi lập tức mỉm cười đẩy đưa:

- Đâu dám… Ai cũng quên được nhưng anh thì không thể quên!

Chưa chờ hắn châm biếm tiếp, tôi đã lập tức nói:

- Bên Đường Gia mới mở một nhà hàng vi cá, tối nay chúng ta đến đấy gặp nhau. – Dương Hùng Vĩ ấp úng:

- Xa quá, từ sáng tới tối chỉ ăn, chán lắm.

Khóe miệng tôi cười lạnh:

- Nhưng lần này khác, tôi sắp xếp cho hai em sinh viên “uống rượu hoa” (“Uống rượu hoa” là uống rượu có gái phục vụ, tương tự như “bia ôm” ở Việt Nam) với anh!

Từ bãi đỗ xe đi vào đường Hải Tân, chỉ có hai cây số ngắn ngủi mà mất tới mười phút, xung quanh toàn là xe, tôi bị bao vây giữa một loạt những ánh đèn xe màu đỏ, sốt ruột ấn còi liên tục, khiến người đi đường cũng phải dừng bước chân nhìn tôi chòng chọc. Nghĩ lại thấy ba, bốn năm trước thích thật, hồi đó Châu Hải đường rộng, người và xe cộ đều ít, đi dọc đường Cửu Châu, lái xe với tốc độ tám mươi ki-lô-mét để hóng gió cũng không sao, nhưng bây giờ không biết tiền của các đồng chí ấy kiếm được ở đâu ra mà chỉ trong có một đêm, ô tô đã nhiều lên trông thấy, biển số xe cũng phải bổ sung liên tục, đầu số “8” mới cấp xong đã thấy đầu số “9” xuất hiện trên đường, cho nên không thể tùy tiện đỗ xe hai bên đường được nữa, mà lòng đường cũng ngày càng tắc nghẽn. Từ Cát Đại đi đường Hải Tân đến vịnh Đường Gia, tại ngã tư chỗ công viên Hải Tân phải chờ ba phút đồng hồ, sau đó lại bị tắc đường ở đường Hải Yến, chỗ ngã rẽ sang đường Tình nhân đèn đỏ liên tục, chỗ vịnh Mỹ Lệ đặt mấy cái camera nên không dám lái nhanh, lúc xe đến được Đại học Châu Hải đã là bốn mươi phút, tôi nhìn vào cổng, hai người đẹp trang điểm lộng lẫy đang đứng ở đó nhìn ngó kiếm tìm.

Vừa lên xe là họ đã luôn miệng trách cứ, nói:

- Sao anh Phi bây giờ mới tới, bọn em đứng chờ rã cả chân.

Tôi quay người ra sau, tay phải giữ lấy lưng ghế phụ, nhìn họ nói:

- Sorry, vừa nãy tắc đường quá, lát nữa anh sẽ xoa bóp miễn phí cho các em được không?

Cô nàng tên Tiểu Cầm để tóc mái nói:

- Xì, em chẳng thèm, như thế khác nào đưa dê vào miệng cọp!

Cô nàng còn lại tên Tiểu Mỹ thắt bím hai bên thấy tôi chỉ nhìn chằm chằm vào quần áo của cô thì nói:

- Có gì không đúng à?

Tôi nói:

- Chẳng có gì, chỉ là cảm thấy con gấu này hạnh phúc quá.

Mỹ mặc một chiếc áo phông cổ tròn màu trắng, trước ngực in hình một con gấu hoạt hình, hai bàn tay gấu vừa vặn đặt lên bầu ngực của Tiểu Mỹ. Tiểu Mỹ nhìn xuống, lập tức hiểu ra, vội vàng đưa hai tay ra trước ngực, luôn miệng giậm chân nói:

- Anh Phi xấu xa! Xấu hơn cả anh Hoàng.

Anh Hoàng mà cô nói là Hoàng Lực, tôi quen Tiểu Mỹ là nhờ hắn giới thiệu, lần đó sau khi “happy” ở trung tâm Tụ Long xong, tôi dặn dò đưa mấy cô gái vào “phỏng vấn”, Hoàng Lực lập tức ấn tôi xuống, nói chờ lát nữa có mấy cô gái tới, đều là sinh viên ở gần đây:

- Giới thiệu cho anh mấy em sinh viên, đổi khẩu vị một chút!

Tôi buột miệng nói:

- Thế tiền boa chắc đắt lắm? – Hoàng Lực nhìn tôi như nhìn người ngoài hành tinh:

- Tiền boa? Được ăn, được uống còn phải boa cái gì?

Lần đó có bốn cô gái tới, trong đó có Tiểu Mỹ và Tiểu Cầm. Họ ở chung một phòng trong ký túc, đều là người mới, trang điểm ăn mặc hơi lạ, há miệng là “oa”, đóng miệng là “ngất”, vừa ngồi xuống là đã vội vàng giành micrô, giành điều khiển từ xa, mấy bài như “Em là hoa hồng của anh” hay “Đôi cánh vô hình” được họ chọn liên tục rồi cãi nhau là ai hát hay hơn, ai hay bị hát sai nhạc. Tôi hài lòng về Tiểu Mỹ nhất trong số bốn người này, nước da trắng nõn nà, chiếc áo rộng rãi không che được bầu ngực căng tròn của cô. Chiêu này là Lâm Thăng dạy tôi, nói là nhìn đàn bà không thể chỉ nhìn vào phục trang của cô ta, ánh mắt phải có khả năng xuyên thấu, phải thông qua biểu tượng bên ngoài mà nhìn vào bản chất, ngực to có thể là do độn thêm, eo nhỏ có thể là do thắt lại, bây giờ đồ giả quá nhiều! Thế nên tôi thường quan sát Tiểu Mỹ ở nhiều góc độ khác nhau, khi hai tay cô cầm lên micrô đặt lên khóe miệng và say sưa hát, tôi nhớ tới động tác kinh điển trong phòng mát xa. Khi cô hát hết một bài, tôi vỗ tay, sau đó dịch sang ngồi cạnh cô, nói:

- Người đẹp hát hay quá, ký cho anh một chữ! – Tiểu Mỹ hơi kinh ngạc:

- Ký tên? Tên của em không đáng tiền đâu!

Tôi nói:

- Hôm nay không đáng tiền nhưng ai dám đảm bảo năm năm sau em không trở thành người nổi tiếng? Anh tranh thủ lúc này em vẫn chưa trở thành người nổi tiếng để xin em chữ ký, năm năm sau nó sẽ đáng tiền, như thế gọi là “mua vào lúc rẻ”! – Tiểu Mỹ bật cười ha ha, nhìn tôi đánh giá:

- Không ngờ anh cũng hài hước ra phết.

Vùa nghe thấy câu này là tôi đã biết mấy lời đường mật ban nãy đã có hiệu quả, cá đã cắn câu, thế là tranh thủ ngay, nhưng không trực tiếp hỏi xin số điện thoại của cô mà chỉ nói gửi một tin nhắn đố để kiểm tra cô, cô vừa nghe thấy thế đã vỗ tay nhảy loạn lên:

- Đây là thế mạnh của em, anh không làm khó anh được đâu!

Tôi bật cười trong lòng, đừng có mừng quá sớm, em còn chưa biết câu hỏi mà anh đặt ra cho em kia mà. Tôi ấn điện thoại một hồi, rồi chọn ra một tin nhắn đặc sắc mà tôi sưu tầm được gửi cho cô. Tiểu Mỹ đọc to từng từ, không hề có cảm giác xấu hổ như tôi tưởng tượng, chỉ lườm tôi một cái, sau đó nghiến răng, cắn môi, lông mày cau tít lại, làm ra vẻ trầm tư suy nghĩ.

- Người đẹp không đoán được phải không, có cần gợi ý không?

- Mấy cái đồ hạ lưu này của anh chắc chắn là em không đoán ra được!

- Không được cứ nói là không được, việc gì phải nói đề bài của anh là hạ lưu?

Tiểu Mỹ cau mày, hai tay chống nạnh:

- Khai thật đi, nói mau, nếu không bổn cô nương không chơi với anh nữa!

Tôi kéo cô lại gần, ghé sát miệng vào tai cô, nói ra hai từ, đầu tiên cô khựng lại, sau đó cười ha hả, hai chân nhấc lên đung đưa loạn xạ, nhân lúc cô cười, tôi ôm lấy eo cô, nói là hôm nào đó sẽ mời em đi ăn. Cơ thể cô thoáng chuyển động, nhưng không hề phản kháng, liếc tôi một cái, nói:

- Em thích ăn hải sản lắm!

Tôi nói hải sản có là gì, bào ngư vi cá cũng được. Tiểu Mỹ càng hứng thú hơn, chủ động hỏi tôi làm gì, tôi lập tức nhớ tới Dương Hồng Năng, nói là “làm gà” (Từ “gà” và từ “máy” trong tiếng Trung có cách phát âm giống nhau), cô khựng lại, trợn mắt nhìn tôi, tôi nói không phải là gà mà là máy nén, dùng trong điều hòa.

Cô cười nắc nẻ, cười tới mức thở hổn hển, suýt chút nữa làm rơi cả điện thoại xuống sàn.

Hoàng Lực lại gần:

- Nói chuyện gì mà vui thế, người đẹp, cẩn thận cái người bên cạnh em nhé, hắn là một con dê xồm đấy!

Tiểu Mỹ không sợ Hoàng Lực:

- Thế càng tốt, các anh là bạn của nhau mà! Trên mạng có nhiều lắm! – Sau đó kéo hắn ngồi xuống. – Anh Hoàng, đố anh một câu nhé!

Hoàng Lực châm một điếu thuốc:

- Đừng chơi mấy trò này với anh, anh nổi tiếng là người não phẳng!

Tiểu Mỹ vẫn không buông tha cho hắn, nắm chặt tay hắn, uốn éo thắt lưng:

- Đi mà, chơi cho vui thôi!

Hoàng Lực không chịu nổi:

- Được thôi, vì em phá lệ một lần!

Tiểu Mỹ đọc tin nhắn mà tôi gửi cho cô lên một lần, Hoàng Lực vừa nghe đã bụm miệng cười, có vẻ chắc ăn, Tiểu Mỹ vừa đọc xong, Hoàng Lực đã nói:

- Tiểu Mỹ, chúng ta cá cược được không? Nếu đoán ra em cho anh ôm một cái, nếu không đoán ra anh cho em ôm một cái.

Tiểu Mỹ nghe thấy thế thì xì một tiếng rất dài:

- Còn nói là anh não phẳng nữa, anh tưởng em không có não à, chẳng phải là giống nhau?

Hoàng Lực thấy cô không mắc bẫy:

- Thế em thích cược thế nào?

- Cược một ly rượu! – Tiểu Mỹ vừa nói xong, Hoàng Lực đã nhấc ly rượu lên đưa ra trước mặt cô:

- Người đẹp, uống đi! Anh nói cho em biết đáp án, là “họ tên”.

Tiểu Mỹ vô cùng kinh ngạc, trợn tròn mắt:

- Oa, giỏi thế cơ à!

Hoàng Lực dương dương tự đắc:

- Nói thật cho em biết, câu hỏi này là anh gửi cho Lý tổng!

Tiểu Mỹ chẳng đếm xỉa gì đến hắn nữa, quay sang hỏi tôi:

- Địa chỉ QQ và MSN của anh là bao nhiêu?

- Không có.

- Thế em nói chuyện với anh thế nào?

- Gọi điện thoại đi.

- Vừa tốn công vừa tốn tiền. Nhắn tin nhé?

- Không được, anh đánh vần kém lắm.

Tiểu Mỹ trợn mắt nhìn tôi:

- Anh quê thật đấy, ngoài mấy cái chuyện bậy bạ đó ra anh còn biết cái gì?

TIỂU MỸ

Vừa mới ngồi xuống, Dương Hùng Vĩ đã dịch sát sang ngồi với Tiểu Mỹ, hỏi cô “Tiểu Mỹ” là nghệ danh hay là nickname:

- Những người làm việc ở hộp đêm bây giờ đều có nghệ danh, còn những người trẻ tuổi lại xưng hô nhau bằng nickname.

Tiểu Mỹ tỏ ra không vui, nói bổn cô nương đi không đổi họ, ngồi không đổi tên, họ Hạ, tên là Tiểu Mỹ! Chưa chờ Dương Hùng Vĩ hỏi tiếp đã quay đầu sang cằn nhằn với tôi:

- Anh Phi, mời bọn em ăn vi cá thật à? – Tiểu Mỹ hình như không dám tin, tôi cầm đũa chỉ ra biển hiệu ở cửa:

- Rõ ràng là viết “Nhà hàng vi cá Thanh Đảo”, không ăn vi cá thì ăn gì?

Tiểu Mỹ bật cười toe toét:

- Em sợ anh tới nhà hàng vi cá để ăn đồ chay cơ!

Tiểu Cầm bên cạnh vỗ tay phụ họa:

- Hay quá, thế hôm nay em phải ăn cho đã!

Dương Hùng Vĩ tiếp lời:

- Không những cho các em ăn đã mà ăn xong còn đưa các em lên sàn, để các em chơi cho chán! – Hai người đẹp càng thêm hứng thú, lập tức quay sang hắn, nhìn thêm một lát, Tiểu Mỹ hưng phấn giơ tay thành hình chữ V:

- Oh yeah!

Tiểu Cầm nắm hai tay lại rồi đặt lên khóe miệng, ngẩng đầu lên nhắm mắt, tặc lưỡi than:

- Hôm nay đẹp quá!

Tôi mang theo chai rượu Cổ Việt Long Sơn ba mươi năm ra, Dương Hùng Vĩ bắt hai cô uống, hai cô nàng ban đầu còn do dự, nhưng không chống đỡ nổi sự cám dỗ của Dương Hùng Vĩ, với lại sợ chuyện lên sàn bị hủy nên chỉ đành tiếp chiêu, nhân lúc họ đi vệ sinh, tôi nhắc nhở Dương Hùng Vĩ:

- Nóng ruột cái gì, họ không phải là gái, cứ từ từ!

Dương Hùng Vĩ hơi coi thường tôi:

- Anh tưởng họ còn là gái trinh chắc? Không thấy tôi vừa nói lên sàn song là thái độ với tôi đã khác rồi sao?

Uống xong một chai rượu, mọi người đều hưng phấn hơn, ngồi trên xe, mượn men rượu, tôi vặn âm lượng thật to, bản nhạc “Bao nhiêu tình yêu có thể bắt đầu lại” vang lên, hai người họ ngồi ghế sau bắt đầu lắc đầu hát theo, Dương Hùng Vĩ quay sang hỏi họ:

- Bài này tên là gì?

Cả hai cùng đồng thanh trả lời:

- “Bao nhiêu tình yêu có thể bắt đầu lại!”.

Dương Hùng Vĩ cười he he nói không đúng, hai người lập tức dừng mọi hành động của mình lại, tôi cũng thấy tò mò, không hiểu cái gã này định giở trò gì, thế là Dương Hùng Vĩ nói nhấn từng tiếng:

- Phải là “Bao nhiêu tình yêu có thể bắt đầu… chơi”. – Sau đó hắn bắt đầu hát lên theo tiếng nhạc, - Bao nhiêu tình yêu có thể bắt đầu chơi. Bao nhiêu người cần phải tránh xa!

Mấy tiếng sau hắn cố tình hát to lên, tôi phì cười, chửi hắn là không đàng hoàng, Tiểu Mỹ và Tiểu Cầm cũng bắt đầu gọi hắn anh Vĩ này, anh Vĩ nọ, Dương Hùng Vĩ sướng lắm.

Tôi không biết có phải đàn ông đều có thói xấu này hay không, tóm lại tôi là kiểu trí nhớ kém điển hình, cũng giống như mỗi lần đi Macao về là tôi lại rất hối hận. Uống rượu cũng thế, mỗi lần uống rượu xong đều nói năng linh tinh, hôm sau đầu đau như búa bổ và thề sẽ không bao giờ uống nữa, nhưng cứ ngồi xuống trước ly rượu là tôi quên luôn mình là ai, mọi ý nghĩ đều bay biến đâu mất, thứ duy nhất còn sót lại là không uống rượu lấy đâu ra bạn bè, lấy đâu ra hợp đồng? Lần này cũng vậy, lúc hưng phấn, chúng tôi còn đổi nơi khác để uống, lúc đó mí mắt phải giần giật khiến tôi bất giác thoáng qua một ý nghĩ bất an, nhưng sự phát triển của tình thế đã không nằm trong sự kiểm soát của tôi nữa.

Dương Hùng Vĩ và tôi nghiêng người dựa vào cái ghế chân cao, mặt thoáng xanh thoáng đỏ, ánh mắt lúc sáng lúc tối, Tiểu Mỹ và Tiểu Cầm đứng bên cạnh, chìm trong tiếng nhạc, chân tay nhẹ nhàng, hai mắt lấp lánh.

Đây là sàn nhảy “Người tình cũ” nổi tiếng nhất Củng Bắc. Đầu người chuyển động, những mái tóc bay trong tiếng nhạc, hưng phấn, tiếng hét và những cơ thể đang lắc lư, tiếng nhạc Disco cuồng nhiệt bao phủ không gian, ánh đèn ngủ sắc quay điên cuồng trong tiếng nhạc, như những con sóng ở Ấn Độ Dương, nhấn chìm mọi thứ.

Tiểu Mỹ nói chuyện với tôi, tôi chỉ thấy miệng cô đang mấp máy nhưng không nghe thấy gì, hét lớn:

- Em nói gì?

Cô nắm tay tôi kéo vào trong, nói to hơn:

- Khiêu vũ!

Trong những tiếng hét chói tai, tôi và Dương Hùng Vĩ bị hai cô kéo vào sàn nhảy, phút chốc như bị cuốn vào một cái xoắn ốc khổng lồ, vai kề vai, lưng sát lưng, mông chạm mông, trái phải trước sau toàn là người. Động tác của Dương Hùng Vĩ rất khoa trương, luôn cố tình đụng phải Tiểu Mỹ và Tiểu Cầm, eo của họ chuyển động nhẹ nhàng, uyển chuyển, động tác thuần thục và rất đúng nhạc, tôi giả bộ như không nhìn thấy hành động của Dương Hùng Vĩ, ánh mắt chuyển sang nơi khác, tìm kiếm những gương mặt xinh đẹp và hưng phấn trong đám người, và cả những thân hình mảnh mai đầy quyến rũ.

Nhảy một lát tôi nóng không chịu nổi, quay về chỗ ngồi, gọi một ly bia lạnh, uống một ngụm bia đã thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Tôi nhìn vũ điệu của Tiểu Mỹ và Tiểu Cầm đầy tán thưởng, mềm mại và rất dẻo dai, phần hông chuyển động thành từng vòng theo tiết tấu, tưởng tượng nếu để họ nhảy vũ điệu này bên giường của tôi sẽ như thế nào. Tôi uống hết hai ly bia thì Dương Hùng Vĩ cũng kéo họ quay lại, Tiểu Cầm hỏi tôi vì sao không nhảy, tôi nói lớn tuổi rồi nên không còn nhảy nổi nữa. Tiểu Mỹ nhìn Dương Hùng Vĩ một cái, rồi dán sát vào tai tôi:

- Anh Vĩ rụng hết cả tóc rồi mà còn chẳng nói câu này!

Tôi nhìn Dương Hùng Vĩ nói lớn:

- Làm sao anh so với hắn được, tuy cơ thể hắn bốn mươi tuổi nhưng trái tim chỉ có hai mươi.

Dương Hùng Vĩ cũng không hề khiêm tốn:

- Đúng rồi, hay là tối nay chúng ta “high” tới sáng luôn.

Nhân lúc hai cô gái rủ nhau đi vệ sinh, Dương Hùng Vĩ vội vàng móc hai viên thuốc trong túi ra, bỏ vào ly rượu của họ, tôi trợn mắt nhìn hắn, một hồi lâu vẫn chưa tỉnh hồn:

- Không phải là ma túy chứ?

Dương Hùng Vĩ ghé sát lại:

- Nói nhỏ thôi, là thuốc lắc.

Tôi nói làm thế không hay lắm, thuốc lắc cũng là một loại ma túy, Dương Hùng Vĩ nói không sao, không bị nghiện. Trong lòng tôi vẫn thấy rất căng thẳng:

- Như thế không được đâu, sẽ xảy ra chuyện.

- Xảy ra cái con mẹ gì! Anh nhìn những đứa đang lắc điên cuồng kia, cả hai người đẹp đang nhảy trên sân khấu nữa, có đứa nào không uống cái này! Thế mà cũng nói là lăn lộn trên giang hồ, đến cái này cũng không biết. – Dương Hùng Vĩ nói đầy vẻ khinh bỉ, lườm tôi một cái.

Tôi vẫn thấy hơi sợ, nhớ lại những mẫu tin mình đọc trên báo, rất nhiều người vì ma túy mà khuynh gia bại sản, cái thứ này còn độc hơn cả rượu chè, cờ bạc, gái gú, chỉ cần xảy chân một bước là sẽ để lại mối hận ngàn thu, thế là tôi kéo tay Dương Hùng Vĩ nói:

- Thôi bỏ đi người anh em, chúng ta đi ăn đêm!

Dương Hùng Vĩ bực mình, hất tay tôi ra:

- Không phải sợ, tôi nói không sao là không sao!

Tôi còn chưa kịp nghĩ xem nên làm thế nào thì Tiểu Mỹ và Tiểu Cầm đã quay lại, Dương Hùng Vĩ nói với hai người:

- Hai người đẹp đi lâu thế, anh còn sợ các em bị người ta giở trò trong nhà vệ sinh!

Tiểu Mỹ và Tiểu Cầm đều không nói gì, vừa dùng bàn tay làm quạt, vừa nói nóng quá, sau đó hai người cầm ly bia trên bàn lên, tôi đưa tay ra, há miệng định ngăn lại, nhưng còn chưa kịp lên tiếng họ đã ngửa cổ uống cạn.

Ba giờ sáng về tới nhà, đổ vật ra giường, thấy ngực mình tưng tức, thế là tôi nôn hết những thứ ăn được ra, Thanh Thanh tỉnh giấc, ngồi dậy vừa dọn dẹp vừa cằn nhằn:

- Anh không thể uống ít một chút được sao!

Nằm bò bên giường, tôi thở dài:

- Hây a, anh cũng không muốn uống, nhưng mà thân bất do kỷ, ai bảo cái gã Dương Hùng Vĩ ấy ngày mai sẽ cho anh một đơn hàng trị giá một triệu!

 

 

Loading...

Xem tiếp: Chương 10b

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Phương Tà Chân - Sát Sở

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 29


Hoàng Tử Thật Làm Loạn

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 46