Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tôi Mà Anh Cũng Dám Yêu? Anh Ngu Sao ? Chương 71: Chương 69: Hỏi Tội (1)

Chương trước: Chương 70: Chương 68



Xuân Cung An và Tiếu Vi nhìn nhau một hồi, đột nhiên Xuân Cung An nhếch môi cười, nụ cười như loài hoa anh túc nở rộ, rực rỡ chói mắt người đối diện. Tiếu Vi nhìn nụ cười của Xuân Cung An mà ngây người, trong lòng thầm than thở “Quả nhiên anh ta vẫn yêu nhiệt như vậy!”

“Đã giải quyết chuyện của em xong rồi, lấy gì báo đáp tôi đây?”

Câu nói của Xuân Cung An đã thành công đánh thức cô cũng đồng thời đánh gục mọi người trong phòng ăn, mọi người đều không biết Xuân Cung An nói thế là có ý gì, Tiếu Vi thì tỉnh ngộ, hóa ra hắn ta nói muốn giúp cô là như thế này đây.... cũng quá là khác người rồi!

“A ha ha, hóa ra là một cái bẫy a~..... mọi người trong nhà đều bị anh ta lừa a~. Vậy là câu chuyện kết thúc rồi nhé, hai người đã đồng ý cho Tiếu Vi đi theo sư phụ con 1 năm rồi nhé!” Diệp Phi cười tít mắt nói, tâm trạng của cậu bây giờ phải nói là vô cùng sảng khoái nha, mới vừa rồi bị ba người lớn trong nhà coi như bao cát mà trút giận cậu quả thật vô cùng ấm ức, hiện tại đột nhiên xuất hiện một người xông đến đánh bại họ, nhìn nét mặt như bị táo bón của ba vị kia, quả nhiên thấy mát lòng mát dạ ghê gớm. Mặc dù nghĩ như vậy có hơi thất đức nhưng thôi thì chỉ cần lòng dạ sung sướng là được rồi he he.....

“A~ tên nhóc nhà ngươi cũng dám cười nhạo chúng ta sao a~ thật sự là ngứa da rồi phải không a~ nào đến... đến... lại đây sư phụ ngươi dạy cho vài đường cơ bản!” lão Chu bắt trước giọng điệu của Diệp Phi, sắc mặt âm trầm túm lấy cậu.

“Hay cho một trò lừa bịp!”bà Hà mặt lạnh nói. Ông Phàm đứng bên cạnh âm thầm đánh giá Xuân Cung An, từ lúc bước vào, trên người chàng trai trẻ này luôn có khí thế của bậc lãnh đạo, hơn nữa trong ánh mắt đều là cơ trí sắc bén và nhanh nhạy, sâu không thấy đáy, ngay cả ông là một người từng trải qua nhiều sóng gió, thuộc hàng lão làng rồi mà cũng không thể nào nhìn thấu được chàng trai này. Điều này nói lên..... ánh mắt của con gái không tồi! Là đàn ông với nhau, ông Phàm nhìn ra được tên này có ý với con gái nhà mình, nhưng dường như là con bé không hề có ý gì với nó cả, ha ha... quả nhiên con gái ông có sức hút rất lớn nha, ông nghĩ tốt nhất là nên ngược chết thằng nhóc này coi như trừng phạt vì lừa bọn họ đi!

Bà Hà cảm thấy tức tối khi bị lừa liên hừ lạnh một tiếng rồi quay về phòng, dĩ nhiên ông Phàm theo sau, còn lão Chu thì lôi xềnh xệch Diệp Phi ra ngoài ‘bồi dưỡng tình cảm’. Tiếu Vi và Xuân Cung An cùng nhau đi ra ngoài nói chuyện, tất cả mọi người đều đi mất chỉ còn lại một hình bóng lẻ loi bị họ quên lãng_ Lam An!

Lam An thui thủi thu mình trong góc tường, thử tưởng tượng ra hình ảnh một tên đàn ông dáng người cao to, ngồi bó gối vẽ vòng tròn ở góc tường xem.... thật kinh khủng! Nhưng mà Lam An thật sự đã làm chuyện kinh khủng như thế! Miệng còn không ngừng lẩm bẩm

“Sát thủ.... ông hoàng máy tính.... nhân vật nổi tiếng hắc đạo.....”

Không có ai quan tâm-ing* thật đáng thương-ing*............

........................Chỉ là người đi ngang qua thôi ^^.................................

“Sao anh lại trở về đây vậy? Tôi cứ nghĩ là anh phải đi lâu hơn cơ!” Tiếu Vi vừa hỏi, vừa chậm rãi đi bộ.

“Thế nào, không hoan nghênh anh sao?” Xuân Cung An hỏi ngược lại cô

“Cũng không phải, chỉ là hơi bất ngờ thôi, lúc anh đi cũng không chịu đến chào tạm biệt tôi một tiếng mà.” Tiếu Vi không tỏ vẻ gì nói

“Em trách anh?” anh chợt dừng bước chân, nhìn chăm chú vào sâu mắt cô, như muốn nhìn thấu cái gì.... nhưng anh hoàn toàn không nắm bắt được gì từ trong mắt cô.

“Tất nhiên trách! Anh đi tiền thuốc men tiền nhà ở ai thanh toán, thật quá đáng mà! Những thứ đó coi như xong đi, nhưng mà anh thật là quá đáng quá thể, sao anh có thể nhẫn tâm xóa sạch sẽ tất cả các tác phẩm đáng trân trọng của tôi như vậy, anh có biết vì nó mà tôi mất bao nhiêu thời gian và tế bào não không!?” càng nói về sau, TIếu Vi càng thấy tức, phải không sai! Tên Xuân Cung An này dám xóa hết những sáng tác đam mỹ của cô, những yaoi, Bl cô lưu trong máy đều mất sạch, nhớ lại cái lúc kiểm tra máy, cái vũ trụ nhỏ trong cô như muốn bùng nổ! Lúc đó, cô còn thề rằng đợi đến lúc gặp lại cô sẽ cho anh ta nếm mùi lợi hại, trời đúng là giúp cô, anh ta nhanh như vậy đã xuất hiện, cơn giận dữ của cô vẫn chưa có nguôi đâu!

Xuân Cung An không ngờ được cô lại nhắc đến chuyện này, anh hỏi sửng sốt một chút rồi cười như không cười nhìn cô. Nhắc đến mới nhớ, lúc đó anh chỉ muốn mượn máy tính của cô xem tin tức một chút, nào có ngờ cô không tắt máy hoàn toàn mà chỉ để nó trong trạng thái ngủ, vừa mở máy ra những từ ngữ miêu tả khiến người ta phun máu mũi kia đập vào mắt, anh càng không thể tin được nhân vật trong đó lại có PHẦN! CỦA! ANH! Trong truyện anh được ghép đôi với một thằng cha ẻo lả không chịu được, còn yêu đến chết đi sống lại! Càng xem mặt mày càng khó coi, anh tức giận thẳng tay xóa sạch những thứ liên quan đến đam gì đó của cô, thẳng tay xóa không còn vết tích!

Anh còn chưa muốn tính sổ cô vì tội dám có suy nghĩ như vậy với anh, cô lại chạy đến hỏi tội anh trước! Quả nhiên cô gái này cần được chỉ bảo một chút, nếu không cô sẽ không biết sợ là gì!

Loading...

Xem tiếp: Chương 72: Chương 70: Hỏi Tội (2)

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Đằng Tiên Bắc Ngạo

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 36


Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 326


Nương Tử Ngươi Lớn Nhất

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 22