Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tiểu Mỹ Nhân Chương 9: Nha Hoàn Thiếp Thân

Chương trước: Chương 8: Hiến Vũ



Ngay ngày hôm sau, tin dữ đã ập đến với Uyển Nhu.

Các vị phu nhân muốn nàng đến Như Tâm Các của Vũ Tâm để bồi các nàng uống trà a!

Uyển Nhu trong lòng hung hăng thầm mắng, uống trà cái rắm! Nói thẳng ra là muốn giáo huấn đi! Ai sợ ai a? Cùng lắm thì lại bị đánh ột trận bầm dập, vài ngày bôi dược là khỏi a!

Lúc đi ngang qua một căn phòng, phát hiện Lục Linh Linh đang chỉ đạo nha hoàn sắp xếp gì đó, nàng liền nói nhỏ với Linh Linh: “Lát nữa lại phiền ngươi bôi dược hộ ta rồi!”

Linh Linh vừa nghe liền hiểu, nhưng lại cười thần bí nhìn nàng.

Mặc dù không hiểu nụ cười đó có ý nghĩa gì, nhưng giờ phút này nàng cũng không rảnh mà đứng cà kê với Linh Linh, đành nhanh chóng theo Tiểu Lục hướng Như Tâm Các.

Như Tâm Các…

Năm nữ nhân như hoa như ngọc đang tao nhã thưởng trà, phong tình vạn chủng.

Vũ Tâm một thân lục y, tao nhã uống một ngụm trà, ánh mắt lơ đãng.

“Vũ Tâm muội muội, giờ là lúc bình tĩnh thưởng trà sao?” Như Yên nóng nảy nói.

“Tỷ tỷ cứ bình tĩnh! Nàng không thể trốn mất đâu mà lo!” Mộng Tuyền quyến rũ sửa lại nếp váy.

“Một nha hoàn, muốn giáo huấn khi nào chẳng được!” Thẩm Tuyết, đôi mắt đẹp như ngọc bỗng lóe lên một tia nguy hiểm.

“Nhưng… có thể vương gia sẽ nhìn trúng nàng?” Hồng Tụ dè dặt lên tiếng.

“Nhìn trúng nàng?” Mộng Tuyền nhắc lại. Bỗng nhiên, Mộng Tuyền, Như Yên, Thẩm Tuyết cùng Vũ Tâm phá lên cười.

“Một xú nữ như nàng? Vương gia sẽ để mắt đến sao?” Thẩm Tuyết ngọt ngào nói.

“Phải rồi! Chẳng qua là hát hay một chút, múa đẹp một tẹo! Nghĩ như vậy là có thể từ chim sẻ hóa phượng hoàng?” Vũ Tâm ánh mắt châm biếm.

“Ta thấy nàng cả chim sẻ cũng không bằng!”

Dứt câu, các nàng lại phá lên cười.

Hồng Tụ đứng sau các nàng, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Uyển Nhu từ ngoài cửa đã nghe thấy tiếng cười như chuông gió của các nàng. Có điều, nữ nhân tâm địa độc ác, tiếng cười lại khó nghe vạn phần.

Năm nữ nhân thấy nàng đến gần, lập tức ngừng đùa giỡn, ánh mắt nguy hiểm nhìn nàng.

“Nô tỳ tham kiến các phu nhân!” Uyển Nhu lễ phép quỳ xuống, trong lòng cố nén một chữ nhục.

Không cần nói một câu, nàng đã bị tát lia lịa vào mặt. Đầu óc choáng váng, hai má đã không còn cảm giác gì…

“Tiện nhân! Dám không đem bọn ta để vào mắt sao?” Thẩm Tuyết giận dữ nói.

“Tuyết muội, đừng nóng giận thế, hại thân đấy!” Vũ Tâm uyển chuyển cười.

“Ai da, quên mất! Không hiểu sao cứ nhìn thấy nàng là ta lại nổi nóng như vậy đấy!” Thẩm Tuyết làm ra vẻ nũng nịu kêu lên.

Mộng Tuyền ánh mắt lóe lên một tia chán ghét nhìn Thẩm Tuyết, rồi nàng ta ngọt ngào cười.

“Uyển Nhi, đã biết tội chưa?”

Uyển Nhu ngàn vạn lần chửi rủa cả nhà Mộng Tuyền, nhưng ngoài mặt vẫn làm bộ cung kính đáp.

“Phu nhân, nô tỳ biết tội…”

“Ân? Tội gì?”

“Nô tỳ… nô tỳ không nên… lấn át các phu nhân…”

Lời vừa nói ra, Mộng Tuyền đã mất hoàn toàn vẻ phong tình vạn chủng, chỉ còn lại sự phẫn nộ cùng ganh ghét.

“Đã biết sao? Vậy mà vẫn còn làm! Xem ra, trong mắt ngươi ta chẳng là cái gì!”

Giọng nói lạnh lùng vang lên, khiến cho bốn nữ nhân kia khiếp sợ liếc nhìn Mộng Tuyền. Đây là biểu hiện cho thấy nàng ta đã tức giận đến cực điểm rồi.

‘’Phu nhân… tha tội…’’ Uyển Nhu vẫn cố gắng nín nhịn. Ừ đấy, trong mắt ta, ngươi còn không bằng một cái đinh gỉ !

‘’Tha ?… Người ! Vả miệng cho ta !’’ Mộng Tuyền giận dữ hét lên.

Ba bốn nha hoàn vừa tiến lên, định bụng dạy cho nàng một bài học, bỗng một âm thanh khiến cho các nàng sợ hãi giật mình.

“Các ái thiếp hôm nay cho bổn vương xem kịch a?”

Nam Cung Lâm từ ngoài bước vào, miệng cười, nhưng ánh mắt lạnh như băng quét qua các nàng.

Xuất hiện rồi! Nguyên nhân mà nàng bị vũ nhục a~ Tên biến thái mắc dịch!

Phát hiện trong mắt Uyển Nhu lóe lên một tia khinh thường, Nam Cung Lâm chợt cười lạnh, đủ khiến các nữ nhân ở đây phải lạnh run.

“Vương gia

Người tới rồi a

Thiếp thân rất nhớ người

~” Mộng Tuyền ngọt ngào bước lên, thanh âm kiều mỵ hoàn toàn trái ngược với khi nãy.

“Yêu! Mộng Tuyền tỷ tỷ sao lại có thể như vậy a

Người ta cũng nhớ vương gia mà!” Vũ Tâm cũng mềm mại dán vào ngực Nam Cung Lâm, khiêu khích nhìn Như Yên, Thẩm Tuyết cùng Hồng Tụ.

Thẩm Tuyết sắc mặt hết đỏ lại xanh, đang định tranh tài với các nàng, bỗng nhiên một đạo âm thanh lạnh lùng khiến các nàng muốn đông cứng.

“Vậy a? Thế các ái thiếp đang chơi trò gì ở đây vậy?” Nam Cung Lâm cười như không cười, giọng nói không ăn khớp với sắc mặt.

Mộng Tuyền khẽ nuốt nước bọt.

“Vương gia

Thiếp thân chỉ là đang giáo huấn nha hoàn!”

Uyển Nhu nghe được hai chữ “giáo huấn”, bực bội trong lòng dâng lên không ít.

“Giáo huấn?” Nam Cung Lâm hứng thú nhìn sắc mặt của Uyển Nhu “Vậy… nàng ta đã làm gì khiến các ái thiếp phải giáo huấn?”

Trong lòng các nàng không khỏi cả kinh. Vương gia từ bao giờ lại quan tâm đến chuyện này? Trước giờ, các nàng tranh đoạt với nhau, đánh đập nha hoàn chỉ là chuyện bình thường. Tại sao… một nha hoàn phòng bếp lại khiến vương gia chú ý sao?

Nam Cung Lâm lạnh lùng nhìn các nàng, khóe miệng vẫn mỉm cười tà mị. Thị thiếp trong phủ tranh đoạt, hắn làm sao lại không biết chứ! Bất quá từ trước đến giờ, hắn chỉ xem đó là trò vui, các nàng tùy ý diễn ình xem. Không nghĩ tới bọn họ không biết tốt xấu, ngang nhiên dạy dỗ người của hắn.

Vũ Tâm trong lòng sợ hãi. Vương gia sẽ không coi trọng nha hoàn này như vậy chứ? Nghĩ vậy, nàng cố gắng nặn ra vài giọt nước mắt, ủy khuất nói.

“Vương gia

Xú nha đầu này ỷ thế hôm qua trình diễn được một màn hay, liền khi dễ thiếp thân, không xem thiếp thân ra gì! Thiếp thân chỉ là muốn dạy cho xú nha đầu này biết trong phủ ai mới là chủ nhân mà thôi!”

Nam Cung Lâm cười lạnh. Lý do thật hay a! Bất quá, hắn biết rõ Uyển Nhu sẽ không bao giờ ỷ thế khi dễ các nàng. Nếu muốn như vậy, ngay từ đầu nàng đã chẳng phải dịch dung. Chỉ cần bày ra dung mạo xinh đẹp, liền dễ dàng được hắn thu nhận làm thị thiếp, lúc đó muốn khi dễ ai chẳng được!?

Uyển Nhu nghe Vũ Tâm vu oan ình mà nóng mặt. Trong lòng nữ nhân này, nàng là cái dạng đó sao? Là một con chó cũng không bằng, có thể tùy ý chà đạp rồi lăng mạ như vậy sao?

Đang định liều mạng đấu võ mồm một phen thì Nam Cung Lâm đã phun ra một câu dọa người.

“Vậy các ái thiếp nói bổn vương nghe xem, trong vương phủ này ai mới là chủ?”

Lời này nói ra, ai nấy nhất thời cứng họng.

Uyển Nhu trong lòng chấn động. Phải rồi, đây là thời đại phong kiến, hoàng gia mới là vương pháp. Sống ở trong vương phủ, vương gia tự nhiên là chủ tử tối cao, nắm giữ sinh sát tất cả mọi người. Đây không phải là thời hiện đại mà tất cả đều bình đẳng. Nàng cũng thật nóng nảy, chỉ cần lệch miệng chút xíu, ngay lập tức đầu sẽ chuyển nhà a~!

“Vương gia… tự nhiên là chủ nhân!” Vũ Tâm lý nhí nói một câu.

“Đúng rồi, bổn vương tự nhiên là chủ nhân!” Nam Cung Lâm làm bộ nhìn lên trời “Vậy mà có người dám khi dễ người của bổn vương!”

Câu nói này… ý tứ rất mập mờ a!

Tức thì, ít nhất năm đôi mắt đầy oán khí nhìn vào nàng.

Uyển Nhu rất muốn khóc. Tại sao lại nói một câu không rõ đầu đuôi như vậy chứ? “Người của bổn vương”? Thế nào gọi là “Người của bổn vương”?

“Vương gia~ Ý tứ của ngài là…” Mộng Tuyền dè dặt lên tiếng.

“Ân! Bổn vương quên không nói, nàng ta từ bây giờ là nha hoàn thiếp thân của bổn vương!” Nam Cung Lâm nhìn thẳng vào mắt Uyển Nhu, tà mị cười.

Mọi người đồng thời hít vào ngụm khí lạnh. Nha hoàn thiếp thân của vương gia… mặc dù gọi là nha hoàn, nhưng địa vị thật sự cao biết bao nhiêu a~ Thậm chí thấy vương phi cũng chỉ cần hành lễ qua loa. Hơn nữa, được vương gia chọn làm nha hoàn thiếp thân, hẳn là rất được vương gia coi trọng rồi!

“Thiếp thân không biết, nhất thời mạo phạm Uyển Nhu cô nương!” Vũ Tâm dịu dàng cười, đi tới đỡ Uyển Nhu đứng dậy.

Uyển Nhu thần trí vẫn chưa khôi phục, ngu ngơ đứng dậy theo Vũ Tâm, trong đầu ong ong mấy chữ “nha hoàn thiếp thân”…

Đây có được coi là thăng chức?

Bất quá, nhìn thái độ các thị thiếp thay đổi 180 độ, hẳn là chức vụ không thấp!

Nam Cung Lâm nhìn sắc mặt ngơ ngác của nàng, tự nhiên cảm thấy vui vẻ.

Hắn phất tay áo rời đi, quẳng lại một câu.

“Đi theo bổn vương!”

Lời này đương nhiên là nói với nàng rồi!

Loading...

Xem tiếp: Chương 10: Chính Thức Dây Dưa

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Anh Trai Zombie Hãy Cắn Em Đi

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50


Tân Tiếu Ngạo Giang Hồ II

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 117


Nịnh Mông Tình Nhân

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 37


Hoàng Tử Bé

Thể loại: Truyện Teen, Tiểu Thuyết

Số chương: 7


Thiên Vị

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 30