Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tiểu Mỹ Nhân Chương 26: Giang Hồ Đệ Nhất Mỹ Nhân

Chương trước: Chương 25: Tâm Sự Của Nàng



Nói theo cách của Uyển Nhu, hôm nay là ngày diễn ra “vòng sơ loại” của đại hội võ lâm. Mỗi môn phái đều có ít nhất là 3 đệ tử tham dự. Cộng thêm một số giang hồ hiệp khách, có tiếng hay vô danh đều đăng ký. Như vậy xem ra, có ít nhất năm trăm người.

Để loại bớt những người không đủ khả năm tham dự đại hội, mọi người phải cùng tham gia tranh đoạt tuệ kiếm để giành quyền tham dự. Tuệ kiếm được người của minh chủ võ lâm Giang Hạo Minh giấu trong rừng. Đương nhiên, mọi người phải tranh đoạt lẫn nhau, ai có võ công cao hơn thì giành được tuệ kiếm. Để tránh việc chơi xấu, Giang Hạo Minh đã ra lệnh kiểm tra toàn bộ những thứ mà mọi người mang theo. Trừ bỏ vũ khí, những thứ còn lại như độc dược, ám khí… đều không được phép sử dụng. Hơn nữa, cũng không cho phép tổn thương tính mạng của người khác. Việc tranh giành tuệ kiếm này sẽ được giám sát rất nghiêm ngặt do các cao thủ võ lâm không tham gia đại hội. Thời gian hạn định là ba canh giờ.

Uyển Nhu không tham gia, nên nàng chỉ đứng ở một bên mà xem. Nhưng Nam Cung Lâm mang trọng trách triều đình, không thể không tham dự. Cuối cùng, chỉ còn lại nàng và Mạc Uy ở Mặc Dung sơn trang chờ đợi kết quả.

Hôm nay, Uyển Nhu nhìn thấy một người. Người này… ở trong tiềm thức của nàng rất quen thuộc, rất gần gũi, khiến nàng không tự chủ được cảm thấy ấm áp.

Trang chủ của Mộ Dung sơn trang, Mộ Dung Hòa.

Dưới tàng cây, một lục y nữ tử cùng nguyệt bào nam tử đứng đối diện nhau. Chỉ thấy nguyệt bào nam tử đã ngoài bốn mươi, nhưng đôi mắt anh khí không lui giảm, ngược lại thêm phần sắc bén. Hắn ngũ quan lập thể, năm tháng trôi qua càng thêm cương nghị, đủ biết người này tuổi trẻ nhất định là tối tuấn mỹ nam tử. Mà lục y nữ tử dáng người mảnh mai yểu điệu, tóc đen như mực tùy ý xõa tung, chỉ búi một viên nhỏ đằng sau, khuôn mặt dùng lụa trắng che lại, để lộ đôi mắt thâm thúy tươi đẹp cùng no đủ cái trán.

Hai người, chính là Lương Uyển Nhu cùng Mộ Dung Hòa.

Thở dài một hơi, Mộ Dung Hòa mở lời trước.

“Y Nhi, khổ ngươi rồi!”

Gọi nàng là Y Nhi ? Người này đối với nàng rất quen thuộc sao ?

Nhận thấy nàng nghi hoặc ánh mắt, Mộ Dung Hòa chỉ cười ôn nhu.

‘’Ta quên mất, ngươi bị mất trí nhớ ! Trước đây, ngươi thường gọi ta là Hòa bá !’’

‘’Hòa bá…’’ Nàng chợt kêu lên. Thanh âm tự nhiên như thường, giống như đã gọi ngàn vạn lần, thân thiết mà gần gũi.

‘’Ngươi gần đây sống được không ?’’ Mộ Dung Hòa ôn hòa hỏi nàng.

Uyển Nhu gật đầu, sau đó chợt nhớ đến cái gì, nàng thốt lên.

‘’Hòa bá, ta… trước đây như thế nào ?’’

Kể từ khi mơ thấy giấc mơ đó, nàng vẫn luôn thổn thức không yên. Nàng cảm giác, đó là sự thật, giống như chính nàng đã trải qua. Như vậy ghê sợ cùng kinh tởm, nói nàng như thế nào chịu đựng được… ?

Uyển Nhu chú ý trong mắt Mộ Dung Hòa chợt lóe lên một tia thương tiếc, nhưng rất nhanh lại trở nên hiền từ.

‘’Nếu đã quên, cần gì phải nhớ lại !’’ Bởi vì sự thật quá tàn khốc, nhớ lại chỉ thêm đau khổ.

Uyển Nhu không nói thêm gì. Người này không muốn nói cho nàng biết. Trực giác mách bảo nàng, trước đây hẳn là đã xảy ra cái gì đó, mà Mộ Dung Hòa là người chứng kiến tất cả, nên hắn mới như vậy đối với nàng.

‘’Y Nhi, chỗ của ngươi vốn không phải là ở Liễm Nguyệt Cung. Nếu bây giờ muốn suy nghĩ lại, ta sẽ giúp ngươi ra khỏi đó, đưa ngươi trở về đúng chỗ của mình !’’ Đột nhiên, Mộ Dung Hòa buông ra một câu.

‘’Chỗ của ta ? Hòa bá, chỗ của ta… là chỗ nào ?’’ Uyển Nhu vội vàng hỏi. Nàng vốn rất nghi ngờ thân thế của chính mình. Nói đơn giản, nàng là một hộ vệ của Liễm Nguyệt Cung. Nhưng như vậy không khỏi quá mức sơ sài đi ! Nhìn khuôn mặt này cũng đủ biết, cha mẹ nàng sao có thể là người đơn giản.

‘’Y Nhi…’’ Mộ Dung Hòa đang định nói gì đó, nhưng đột nhiên, đôi mắt hắn cảnh giác lên. Mà Uyển Nhu đích thực cũng nghe được có tiếng bước chân. Mặc dù rất nhẹ, nhưng vẫn có thể cảm nhận được. Có người đến !

‘’Lúc khác gặp lại rồi nói. Ta sẽ nói Phục Nhi rút ngươi ra khỏi nhiệm vụ lần này !’’

Mộ Dung Hòa đè thấp một câu nói, sau đó nhanh chóng rời đi, khinh công tuyệt đỉnh.

Uyển Nhu đang đứng bần thần một chút, bỗng nhận ra người đến. Là Mạc Uy.

‘’Lương cô nương, gia cho gọi ngươi !’’

Nhanh như vậy đã trở lại ? Uyển Nhu giật mình. Võ công của Nam Cung Lâm không phải cao bình thường a !

Ngồi trong sảnh đường là một số nhân vật mấu chốt của đại hội võ lâm lần này. Vị trí cao nhất ngồi minh chủ võ lâm, Giang Hạo Minh. Bên cạnh là Giang phu nhân Mạc Hiểu Đan. Uyển Nhu không khỏi cảm thán, hai người này chính là một đôi bích nhân a ! Giang Hạo Minh trên giang hồ cũng nổi danh là hiệp khách, mỹ nam một quả. Cùng Mạc Hiểu Đan giang hồ đệ tam mỹ nhân, như thế khuynh quốc khuynh thành. Hiệp khách giai nhân, một giai thoại truyền kỳ a !

Ngồi hai bên là các vị chưởng môn, bang chủ linh tinh gì đó, rồi đến một số nhân vật có máu mặt trong giang hồ. Nam Cung Lâm nhưng thật ra được ngồi ngang hàng với với các vị bang chủ chưởng môn. Nói gì thì nói, hắn dù sao cũng là đương triều vương gia, thân phận cao quý vô cùng. Mà Giang Hạo Minh trước đây có quen biết với Nam Cung Lâm, không thể qua loa đại khái được.

Uyển Nhu thân phận là thị nữ, nên nàng đứng sau ghế Nam Cung Lâm. Vị trí này nhưng thật ra là rất tốt, có thể mắt lạnh quan sát tất cả sảnh đường.

Ngoại trừ Nam Cung Lâm, trong sảnh đường đã ngồi đến mười mấy người có tuệ kiếm. Mới bất quá một canh giờ đã có 15, 16 người hoàn thành yêu cầu. Võ lâm nhưng thật là nhiều cao thủ a !

Giang hồ tam đại mỹ nam. Mộ Dung Phục không có tham gia, vẫn là một bộ dáng cà lơ phất phơ thong dong ngồi trên ghế. Còn lại Khúc Bảo Vân, Tư Mã Kiền đều đã ngồi thưởng trà, tuệ kiếm trên tay. Trong số còn lại đa số là nam tử. Chỉ có vài nữ nhân, nhưng là đều bị các vị mỹ nam câu mất hồn. Sánh cùng tam đại mỹ nam, Nam Cung Lâm cũng vô cùng nổi bật. Hắn bất đồng cho cái loại mỹ yêu nghiệt của Mộ Dung Phục, mỹ ôn nhuận như Khúc Bảo Vân, mỹ lãnh khốc của Tư Mã Kiền. Nam Cung Lâm là mỹ khí phách, một loại cao quý khí chất mà người giang hồ không có được. Chúng nữ hiệp bị hắn câu hồn cũng không trách được.

Còn lại trong số các chưởng môn, bang chủ, Uyển Nhu chú ý nhất đến một người. Hắn gọi Vệ Khiêm, bang chủ Thanh Phong Bang. Tuổi ước chừng trên dưới ba mươi, ngũ quan tách ra thì có vẻ rất tầm thường, nhưng hợp chung một chỗ, lại nói không nên lời khó hiểu. Nhìn vào hắn, Uyển Nhu không hiểu sao có cảm giác nhìn không thấu. Nàng theo bản năng rất bài xích người này. Mỗi khi thấy hắn vô tình liếc qua nàng, quanh thân nàng sẽ tỏa ra một tầng lạnh lẽo hơi thở như để phòng vệ.

Mọi người nhàm chán uống trà, ăn điểm tâm, tán gẫu mấy câu. Bất tri bất giác, ba canh giờ liền trôi qua.

Có tất cả 52 người vượt qua vòng sơ loại. Theo lệ cũ, chia cặp để đấu, loại trừ trực tiếp.

Nam Cung Lâm đấu sáng hôm sau. Đối thủ là Bạch Phù Dung của Càng Phượng Môn.

Nói đến Bạch Phù Dung, Uyển Nhu cũng không có cảm giác hảo cảm. Nàng này quả thật rất xinh đẹp, mày liễu như yên, mắt nhược hoa đào, môi đỏ căng mọng, da thịt nõn nà. Chính là nhìn như thế nào cũng thấy không thuận mắt. Bạch Phù Dung cho nàng cảm giác như hồ ly tinh, điển hình loại mỹ nhân thích phá hư chuyện tình cảm của người khác.

Mà Bạch Phù Dung cũng không làm Uyển Nhu “thất vọng”. Nàng sau khi biết mình đấu với Nam Cung Lâm, chính là “Lam công tử” nổi danh trên giang hồ, hơn nữa hôm nay nhìn thấy chân diện thực của hắn, liền vênh mặt lên với bọn tỷ muội cùng môn phái. Thỉnh thoảng lại liếc mắt đưa tình cho hắn. Nhưng mà Nam Cung Lâm không hề để mắt đến, khiến mỹ nhân vừa thẹn vừa giận. Cũng phải thôi. Bạch Phù Dung nói đẹp thì đẹp, nhưng chưa đến mức khuynh quốc khuynh thành. Cùng thị thiếp của hắn so sánh với, quả thật thua từ vòng loại!

Nhưng mà hiện tại, có một tin tức khiến cho Uyển Nhu chú ý hơn. Đồng thời, tin tức này cũng khiến cho toàn bộ nam tử võ lâm mong chờ, cùng giang hồ nữ nhi tò mò.

Buổi chiều, Giang hồ Đệ nhất mỹ nhân Thủy Yên Nhi cùng các “cán bộ cấp cao” của Kính Thủy sơn trang sẽ đến Mặc Dung sơn trang, tham dự đại hội võ lâm.

Thủy Yên Nhi cùng thân thể này của Uyển Nhu, đúng là không thể so sánh với. Nhưng Thủy Yên Nhi có thừa nhan sắc để mê đảo hàng nghìn, hàng vạn nam nhân.

Nga đản mặt, mày liễu khinh yên, mắt nhược tinh thần, mi mục như họa, môi đỏ căng mọng, khéo léo vành tai, da thắng màu tuyết… Nàng một thân phấn sắc quần áo, la quần túm, tay áo tung bay, trước ngực thêu một đóa phù dung xinh đẹp, eo nhỏ thắt nơ con bướm, tóc đen như mực vấn bích vân kế đơn giản, chỉ dùng một đóa phù dung cài xéo bên trái… Như vậy thanh đạm tao nhã, ôn nhu như nước, diễm lệ mà không tục khí, lại thêm vài phần ấm áp gần gũi… Quả là cực phẩm mỹ nhân a!

Thủy Yên Nhi vừa bước vào sảnh đường, mọi người đều im lặng. Coi trong mắt ai nấy đều là kinh diễm sắc. Nàng như vậy tuyệt sắc nhân gian, thử hỏi có ai không si mê? Ngay cả nữ tử cũng không nhịn được mà bị mê hoặc, chứ đừng nói là nam nhân.

Nhưng chính xác là trong sảnh đường này, có ít nhất năm người không bị ảnh hưởng.

Mộ Dung Phục thì thật ra là rất bình tĩnh. Hắn đường đường là cung chủ Liễm Nguyệt Cung, mà Tú Cẩm lại là hộ vệ thường thân cận với hắn nhất. Hắn mà bị nàng mê hoặc mới là lạ. Đó là chưa nói, Độc Cô Y Y còn xinh đẹp hơn nàng gấp mười lần, hắn còn chưa muốn để ý nữa là!

Mộ Dung Hòa thần sắc vẫn như cũ ôn hòa, không nói gì.

Nam Cung Lâm vẫn một bộ dáng lơ đễnh. Hắn hai mươi mấy năm trời nhìn thấy không ít mỹ nhân. Thủy Yên Nhi mặc dù là nhân gian tuyệt sắc, nhưng cũng không đến mức khiến hắn mê mẩn. Huống chi, hắn còn có thiên hạ xinh đẹp nhất nữ tử ở bên cạnh.

Lương Uyển Nhu không có ý kiến bình phẩm. Nàng đối với Thủy Yên Nhi này dù sao cũng rất có hảo cảm. Bởi vì nàng mỹ mà không kiêu, diễm mà không tục. Hơn nữa, nàng này ánh mắt trong suốt, thanh minh như nước, khiến Uyển Nhu không tự giác được mà có thiện ý với nàng.

Người thứ năm, cũng là người mà Uyển Nhu không lường được, chính là đệ tứ mỹ nam Tư Mã Kiền. Tuy nói hắn thị nữ nhân như rắn rết, nhưng tốt xấu gì đối với đệ nhất mỹ nhân cũng phải cho người ta ít mặt mũi chứ! Thế nhưng, Tư Mã Kiền vẫn là như trước, liếc cũng lười liếc một cái. Điều này lại khiến cho Lục Mị Nương bên cạnh hắn có vài phần đắc ý. Ít nhất biểu ca đối với nữ nhân khác cũng không có tốt đẹp gì hơn!

Uyển Nhu chú ý thấy trong mắt Khúc Bảo Vân là ẩn ẩn nhu tình khi nhìn Thủy Yên Nhi. Mà nàng cũng chẳng mặn mà gì đáp lại hắn. Xem ra, một thế hệ hiệp khách đơn phương mỹ nhân a! Đúng là hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình…

“Yên Nhi thay thế Kính Thủy sơn trang, tham kiến minh chủ võ lâm!” Giọng nói mềm mại như nước, khiến người nghe tâm không khỏi mát mẻ.

“Thủy cô nương khách khí! Giang mỗ thay mặt giang hồ nhân sĩ tạ lễ Thủy trang chủ!”

Giang Hạo Minh rất có lễ độ đáp lễ, sau đó mời Thủy Yên Nhi ngồi lên thượng vị.

Lúc này, mọi người mới để ý theo sau nàng là một nữ tử. Nghe nói, nàng là ngũ tiểu thư của Kính Thủy sơn trang, tên gọi Thủy Vân Tâm, năm nay 15 tuổi. Tốt xấu gì cũng là muội muội của Giang hồ Đệ nhất mỹ nhân, Thủy Vân Tâm cũng thuộc một thế hệ mỹ nhân. Dù không có quốc sắc thiên hương, nhưng cũng là một cái mỹ nhân bại hoại, chọc người ta tâm ngứa. Nàng mặc một thân hồng sắc quần áo, trái ngược hoàn toàn với bộ dáng dịu ngoan nhu thuận, khiến Uyển Nhu rất muốn cười to. Này cũng quá giả dối đi!

Lần này, Kính Thủy sơn trang trang chủ cho hai nữ nhi đến đại hội võ lâm, ngụ ý rất rõ ràng. Muốn tuyển rể hiền cho sơn trang đây. Thủy Yên Nhi đã 18, không còn nhỏ nữa, dù đã quá cập kê nhưng vẫn còn rất nhiều người thèm muốn. Thủy Vân Tâm vừa đúng cập kê, cả người tươi mát như quả táo mới chín, dẫn đến nhiều giang hồ công tử không khỏi mơ ước. Dù sao, không được chị thì còn có em, hai đường đều thuận. Lại nói, làm rể Thủy gia rất là có tiền đồ. Thủy Bích Liễm năm xưa bài danh giang hồ đệ tứ mỹ nhân, nay trở thành Liễm Phi được hoàng thượng sủng ái vô cùng. Thủy Ngạo Quân trong triều đình cũng là đệ nhất trọng thần. Mà Kính Thủy sơn trang thế lực giang hồ trải rộng, phú khả địch quốc. Điều kiện như thế, là nam nhi ai ngu mà từ chối?

Nhưng ở đây, vấn đề là lòng của mỹ nhân! Chỉ cần thảo giai nhân niềm vui, tin tưởng sẽ chiếm được vị trí rể hiền đi!? Đây là chúng nam tử tiếng lòng.

Uyển Nhu nhức đầu nhìn giang hồ nam tử ánh mắt như sói đói nhìn chằm chằm hai tỷ muội nhà họ Thủy. Còn có… ánh mắt ghét bỏ của chúng nữ tử khi liếc qua hai vị mĩ nhân.

Ai, xinh đẹp bao giờ cũng là con dao hai lưỡi a!

Loading...

Xem tiếp: Chương 27: Xích - Hàn Kiếm

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Nếu Người Ở Đây

Thể loại: Đam Mỹ, Trọng Sinh

Số chương: 91