Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tiểu Mỹ Nhân Chương 14: Hội Đèn Lồng Gặp Mặt

Chương trước: Chương 13: Cái Này Gọi Là Khác Biệt Về Đẳng Cấp



Cuối cùng cũng đến ngày mà Uyển Nhu mong chờ – lễ hội đèn lồng mỗi năm một lần ở Tố Quốc.

Từ sáng sớm, tâm trạng nàng đã cực kỳ tốt. Hôm nay, nàng sẽ được tận mắt chiêm ngưỡng cái gì gọi là lễ hội cổ đại a! Bất quá, nàng chỉ hận sao không có máy ảnh hay camera ở đây để làm vài bằng chứng cho thấy mình đã từng ở đây, hay ít ra cũng giữ làm kỷ niệm…

Mặc dù biết là cơ hội được trở về hiện đại có thể sẽ không có, nhưng nàng vẫn nuôi hy vọng, dù chỉ là một chút…

Ai bảo xã hội phong kiến và xã hội hiện đại chênh lệch nhau quá mức làm gì!

Uyển Nhu sau khi tắm rửa xong, liền chọn một bộ y phục màu tím nhạt để mặc. Nàng bình sinh rất tích màu tím, đặc biệt là tím phơn phớt như thế này, rất nhẹ nhàng, rất có cảm giác phiêu dật.

Nàng vừa bước chân ra khỏi cửa phòng, phát hiện Nam Cung Lâm đang đứng từ xa chờ nàng.

Hắn mặc lam bào hoa lệ đắt tiền, tóc búi cao, bên hông đeo ngọc bội màu trắng trong suốt, toàn thân tản mát ra một loại khí thế không thể nói thành lời. Vừa anh tuấn bất phàm, lại rất có chất lãng tử…

Tự nhiên Uyển Nhu cảm thấy hai người… giống như tình lữ! Cùng nhau hẹn hò…!

Uyển Nhu sống trên đời hai mươi năm, chưa từng có bạn trai, cũng chưa từng hẹn hò lần nào, nên nàng thật sự không biết cảm giác khi chờ đợi người mình yêu là như thế nào. Đây là lần đầu tiên, nàng đi dạo phố cùng một nam tử. Hơn nữa, nam tử này lại còn là vương gia phong kiến a!

Nam Cung Lâm ngẩng đầu lên, thấy một bóng dáng mảnh mai đang đi đến. Nàng một thân tử y, váy dài chấm đất, bên hông đeo ngọc bội màu tím, mái tóc được búi lên một nửa, chỉ cài bạch ngọc trâm, nửa còn lại thả dài đến thắt lưng. Trông nàng đơn sơ đạm mạc, nhưng phiêu dật như tiên nữ, khiến ánh mắt hắn lưu luyến mãi không thôi.

Uyển Nhu nhìn Nam Cung Lâm chợt nở nụ cười sáng lạn, trong lòng không khỏi rung động. Cúi đầu che đi khuôn mặt đỏ ửng, Uyển Nhu chỉ thầm mắng, chết tiệt, sao hắn lại đẹp trai vậy chứ! Thật là hại con tim của nữ hài tử quá đi! Tuy nói là không có hứng thú với soái ca, nhưng mà tự nhiên lại có một anh đẹp trai hướng mình cười ôn nhu, là nữ nhân, ai mà không động tâm chứ!

“Đi thôi!”

Hắn vung tay áo, chậm rãi bước đi.

Uyển Nhu vội chạy theo đằng sau. Quả nhiên là hắn định cùng nàng tham gia lễ hội đèn lồng thật!

Uyển Nhu vừa nhìn thấy con đường treo đầy đèn lồng đỏ, đoàn người như nước chảy, bao nhiêu lo lắng thường ngày bay biến hết. Lễ hội a~ Thật là tuyệt vời!

“Tiểu cô nương! Mua một cái đèn lồng đi dự lễ hội đi!”

Uyển Nhu quay đầu lại, một lão nhân đang hướng nào cười phúc hậu, trước mắt bày một dãy những chiếc đèn lồng tròn tròn màu đỏ.

“Bao nhiêu?”

Uyển Nhu tò mò hỏi.

“Ba đồng!”

Nhận một chiếc đèn lồng, Uyển Nhu rất vui vẻ bước đi tiếp.

Nam Cung Lâm theo sau nàng, nhìn nàng cười sáng lạn, hắn cũng thấy rất vui.

“Oa! Vương gia, kia có phải là kẹo hồ lô không?”

Uyển Nhu giật giật tay áo hắn, chỉ vào lão bán hàng ven đường.

“Ngươi muốn ăn?” Nam Cung Lâm sủng nịch cười.

“Ân!” Uyển Nhu như gà mổ thóc gật đầu.

“Lại mua!” Nam Cung Lâm rất tự nhiên nắm tay nàng kéo đến.

Uyển Nhu cũng không để ý đến tiểu tiết này, rất không khách khí hô 5 cây với lão bản, rồi nhe răng cười với Nam Cung Lâm đang móc tiền ra trả. Vương gia a, ngài giàu như vậy đừng keo kiệt nha, mấy đồng bạc có đáng gì đâu!

Uyển Nhu cứ như người ngoài hành tinh mới xuống, đông mò mò, tây sờ sờ, thấy cái gì lạ cũng muốn mua. Thành vương gia anh tuấn tiêu sái, ngọc thụ lâm phong, nổi tiếng âm lãnh tàn bạo giờ phút này không khác gì một gia đinh, đi sau nàng, bị nàng sai khiến thoải mái. Cầm trong tay một đống đồ, nhìn nàng cười thật vui vẻ, hắn cũng rất thỏa mãn chiều ý nàng. Ngay cả mẫu phi, hắn cũng chưa bao giờ chịu để sai khiến như thế này, huống hồ là nữ nhân khác? Nhưng mà… nàng là người đặc biệt!

Uyển Nhu hiện tại đã hoàn toàn quên mất người bưng đồ ình chính là vương gia dưới một người trên vạn người. Theo thói quen ở hiện đại, nàng mỗi lần đi shopping cùng bạn bè, ít nhất đều có một nam đồng học đi theo làm cu li cho các nàng. Bây giờ, nàng lại đem Nam Cung Lâm thành người đó, lá gan quả thực không nhỏ!

May mắn cho nàng là Nam Cung Lâm hoàn toàn không để ý, ngược lại còn hết sức chiều lòng nàng.

Càng về khuya, người đổ ra đường càng đông. Đèn lồng sáng rực cả một vùng. Chợt có người la lên: “Cháy, cháy rồi!”

Uyển Nhu vừa định thần lại, đã phát hiện ra gần chỗ mình, có người làm rơi đèn lồng, khiến đống gỗ mục ở góc tường bị bén lửa, cháy bùng lên.

Mọi người ở đó rất hỗn loạn, ai nấy đều lo lắng chạy ra xa. Một vài người vội vã chuyền nước đem đến dập lửa để nó không bén vào khu dân cư. Trong mảnh rối loạn đó, Nam Cung Lâm và Uyển Nhu bị tách ra.

Uyển Nhu cảm thấy có một bàn tay bịt miệng nàng, lôi nàng vào trong một con hẻm nhỏ.

Nàng cố sức giãy dụa. Nhưng càng phản kháng, bàn tay đó càng ghìm chặt hơn, khiến tay nàng như muốn lệch khớp.

“Thả ta ra!”

Nàng cố hết sức phát âm.

Lôi nàng vào trong một góc tối, người đó mới bỏ tay ra.

Đêm quá tối, khiến nàng không thể nào trông rõ diện mạo của người kia, nàng sợ hãi kêu lên.

“Ngươi là ai?”

Bóng tối khiến nàng không nhìn thấy sắc mặt người kia đang sa sầm.

Hắn đột nhiên nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của nàng, khiến nàng giật nảy mình. Hắn làm gì vậy? Tư thế giống như là… bắt mạch!

Nàng theo phản xạ muốn rút tay lại. Nhưng người đó gầm lên “Yên lặng!” khiến nàng cứng đơ cả người.

Nàng chợt nghĩ, người này phải chăng cũng ở trong Liễm Nguyệt Cung? Hơn nữa, rất có thể là một trong tứ đại hộ vệ…

Một lúc sau, hắn bỏ tay ra.

“Xin lỗi, khiến ngươi sợ rồi!”

“Ngươi là ai?” Uyển Nhu thận trọng hỏi lại.

“Ngươi không nhận ra ta?” Giọng nói hắn có vẻ ngạc nhiên.

“Xin lỗi… ta bị mất trí nhớ!” Uyển Nhu trầm giọng nói. Mặc kệ là ai, bây giờ nàng đang mang tính mạng của mình ra để đánh cuộc, đương nhiên, nàng sẽ cố hết sức để ván cược này không bị thua.

‘’Mất trí nhớ ?’’ Hắn lặp lại, giọng có vẻ hoài nghi.

Nghe giọng nói, hẳn là nam tử. Hơn nữa, trong bóng tối, Uyển Nhu cảm thấy hắn rất cao. Nàng dường như chỉ đứng tới ngực hắn. Oa… hắn và Nam Cung Lâm chiều cao ngang nhau!

“Tại sao ta không nghe Hồng Ngọc nói gì?”Namtử trầm giọng hỏi nàng.

Uyển Nhu nuốt nước bọt. Quả nhiên là người của Liễm Nguyệt Cung! Không biết nhân vật này là ai?

“Ta không nói cho nàng nghe!” Uyển Nhu trả lời.

“Tại sao?”

“Vì… bị mất trí nhớ, không thể xác định được nàng là bạn hay thù! Những chuyện trước kia ta thật sự đã quên hết, một chút cũng không lưu lại!” Đôi mắt Uyển Nhu đảo một vòng.

“Quên tất cả?”Namtử khẽ nhắc lại “Vậy ngươi có nhớ Mộ Dung Phục không?”

“Không!” Nàng thành thật khai báo.

Cảm giác được nam tử kia có chút thất vọng. Nhưng Uyển Nhu quả thật không biết cái người tên Mộ Dung Phục đó. Nàng có phải chân chính Y Y kia đâu!

“Ngươi chưa trả lời ta ngươi là ai!” Uyển Nhu hảo tâm nhắc nhở hắn.

‘’Ta là… bằng hữu của ngươi !’’ Hắn lúc này mới mở miệng trả lời.

Uyển Nhu a lên một tiếng, thầm nghĩ, Y Y mà cũng có bằng hữu sao ? Nàng cảm thán kêu lên ‘’Xin lỗi, ta quả thật không nhớ ra ngươi !’’

‘’Nhiệm vụ cung chủ giao cho, ngươi cũng đã quên ?’’ Hắn liếc mắt nhìn nàng.

Uyển Nhu thành thật gật đầu. Trong lòng thầm nghĩ, đại ca a, ngươi có thiếu iot không? Ta nói đã mất trí nhớ không lẽ vẫn còn nhớ được cái nhiệm vụ quái gở gì gì đấy sao ?

‘’Quên cũng được !’’ Hắn chợt phun ra một câu, khiến Uyển Nhu rúng động mãnh liệt.

Khẳng định tên này cùng BOSS lớn của Liễm Nguyệt Cung có quan hệ rất mật thiết. Ai bảo hắn dám nói với nàng như thế làm gì !

‘’Khoan đã ! Ngươi thả ta ra được không ? Ta đi lâu như vậy, Nam Cung Lâm kia sẽ nghi ngờ !’’ Uyển Nhu mượn việc công để nói.

‘’Ngươi đang đi chơi sao ?’’ Hắn liếc nhìn chiếc đèn lồng bị Uyển Nhu bỏ lại ngoài đầu hẻm, đôi mắt chợt lóe lên tinh quang.

‘’Ân ! Đương nhiên ta phải xem lễ hội cổ đại là cái thứ gì chứ !’’ Uyển Nhu nhỏ giọng thì thầm.

‘’Lễ hội cổ đại ?’’ Hắn ngạc nhiên nhắc lại. Thính lực thật là tốt a !

Uyển Nhu giật mình. Chết thật, lại lỡ mồm rồi ! Thói quen này mãi không bỏ được !

‘’Không… ý ta là… chưa bao giờ được xem, nên bây giờ, tranh thủ chiêm ngưỡng !’’ Uyển Nhu cười khan trả lời, không nghĩ tới sự giảo hoạt trong đôi mắt mình bị nam tử kia thu hết.

Hắn nhìn nàng, đội nhiên trong lòng cảm thấy rất hứng thú. Nàng bây giờ là một người hoàn khác so với trước đây, khiến hắn không thể rời mắt khỏi nàng. Nếu biết có ngày hôm nay, hắn đã không phái nàng đi rồi !

‘’Ngươi đi đi !’’

Nam tử vung tay áo, đứng qua một bên. Uyển Nhu nhanh chóng lách người qua, lạch bạch chạy ra đầy hẻm.

‘’Tìm cách thoát ly khỏi Thành vương phủ đi !’’ Nam tử ném lại một câu, rồi lắc mình biến mất.

Uyển Nhu khựng người lại. Thoát ly ? Ừ nhỉ ! Nàng vốn ở trong Thành vương phủ là do có nhiệm vụ, bây giờ bảo không cần làm, thì còn lý do gì mà ở lại đó nữa.

Nhưng mà, nàng chưa hề có suy nghĩ là mình sẽ rời Thành vương phủ.

Tại sao vậy ? Trong lòng nàng cũng chẳng hiểu nữa !

Uyển Nhu ngơ ngác bước ra ngoài đường lớn. Đám cháy đã được dập tắt từ bao giờ, hội đèn lồng lại được tiếp tục, dòng người lại ngày càng đông thêm.

Nam Cung Lâm chạy khắp nơi tìm nàng. Không thấy bóng dáng mảnh mai của nàng đâu cả. Hắn trong lòng tự trách mình, tại sao lúc đó hắn lại buông tay nàng ra, khiến nàng bị lạc mất. Bây giờ tâm trí hắn đang rối như tơ vò. Nàng biến mất, nàng quả thật biến mất rồi !

Hắn quả thực không dám hình dung, nếu để vuột mất nàng, hắn sẽ ra sao nữa.

Trước mắt hắn ẩn hiện một bóng lưng tử y. Chiều cao vừa tầm với nàng. Trong lòng hắn chợt mừng như điên. Hắn chạy lại nắm lấy vai nữ tử.

‘’Uyển Nhu !’’

Nử tử kia quay lại. Không phải là nàng.

‘’Xin lỗi cô nương, tại hạ nhầm người !’’

Tử y nữ tử đang bực mình vì bị người khác thô bạo nắm vai. Chợt nhìn thấy, người này là một nam tử tuấn mỹ vô khuyết, lam bào hoa lệ đắt tiền, không khỏi mừng rỡ.

Tử y nữ tử nhanh chóng bày ra một bộ dáng phong tình vạn chủng. Mặc dù chẳng phải cái gì quốc sắc thiên hương, nhưng dung nhan cũng là thanh tú động lòng người, đôi mắt hoa đào chớp chớp nhìn hắn.

‘’Vị công tử này… nếu muốn làm quen tiểu nữ, việc gì phải lấy cớ như vậy !’’ Nói xong còn thẹn thùng che mặt cười.

‘’Ta thật sự nhầm người, cô nương xin hiểu cho !’’ Nam Cung Lâm ôm quyền tạ lỗi, giọng nói lạnh lùng, trong lòng cực kỳ bực bội. Nữ nhân nào cũng như nhau, chỉ cần nhìn thấy bộ dáng của hắn thì cứ như sói gặp mồi. Chỉ có nàng là không như vậy, chỉ có nàng mới dám đem hắn ra làm cu li khiêng đồ, chỉ có nàng mới dám cười nói thật lòng với hắn…

‘’Yêu, tiểu nữ đương nhiên là hiểu rồi !’’ Tử y nữ tử như bạch tuộc quấn lấy hắn.

‘’Tránh !’’ Nam Cung Lâm không kiêng nể gì hất nữ tử ra, khiến nàng ta ngã xuống đất. Hàn băng toát ra từ người hắn khiên tử y nữ tử sợ run người, không dám nhúc nhích.

‘’Ngươi… ngươi có biết ta là ai không ?’’ Tử y nữ tử mặc dù sợ, nhưng vẫn cố gắng kiêu ngạo nói.

Nam Cung Lâm hơi đâu mà để ý đến nàng ta. Hắn nhanh chóng rời đi, để lại tử y nữ tử một mình đứng đó, vừa giận vừa sợ không tài nào kiềm chế được.

‘’Tiểu thư… người có sao không ?’’ Đúng lúc đó, một bạch y nữ tử chạy đến đỡ nàng ta dậy.

‘’Không sao ! Đi !’’ Tử y nữ tử cay cú nhìn theo bóng dáng Nam Cung Lâm, bực bội dậm mạnh chân.

Nam Cung Lâm vội vã quay lại nơi hai người lạc nhau. Trực giác cho hắn biết, nàng xuất hiện ở nơi này. Quả nhiên.

‘’Uyển Nhu !’’

Hắn chạy đến nơi một tử y nữ tử đang đứng dựa lưng vào tường, khuôn mặt đăm chiêu như đang suy nghĩ gì đó.

Uyển Nhu nghe thấy tiếng gọi quen thuộc, nàng ngẩng đầu lên.

Nam Cung Lâm !

‘’Vương gia…’’

Uyển Nhu chưa nói xong, đã bị hắn ôm chầm lấy.

Trà : Chương này hai anh chị hình như đã động tâm ! Hắc hắc…

Nhưng mà con đường đến đích còn dài lắm a… *huýt sáo*

Loading...

Xem tiếp: Chương 15: Mộ Dung Phục

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Ca Ca Luyến Nhân

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 11


Anh Sẽ Luôn Ở Phía Sau Em

Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh

Số chương: 35


Nước Mắt Ngọc Trai Đỏ

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 28