21 Trạch Đằng há miệng, sững sờ ngay tại trận.
Y đã chuẩn bị tốt chờ Đàm Sâm giáo huấn, nhưng dù thế nào y cũng không dự đoán được, đối phương vừa mở miệng, nhưng lại nói ra chuyện này.
22 Trong khoảnh khắc đó, chuông cảnh báo trong lòng Đàm Sâm réo vang!
—— rốt cuộc vẫn có sơ sót, hiện tại hắn phải giải thích như thế nào về việc Trạch Đằng thoát li tất cả phương tiện an toàn từ nơi cao hơn mười thước mà nhảy xuống như võ lâm cao thủ cổ đại?!
Giờ phút này Đàm Sâm thực hận không thể khiến tất cả mọi người lập tức mất trí nhớ, sau đó đem theo Trạch Đằng rời khỏi nơi này……
Đáng tiếc hiện thật không khoan dung đối với hắn như vậy, hắn vừa mới hé miệng, đã thấy một đám người cách mấy thước vây lấy Trạch Đằng, con kiến cũng không lọt qua được, tình cảnh hỗn loạn kia giống như là muốn đem Trạch Đằng đi giải phẫu nghiên cứu, có người lo lắng y có hay không bị thương, mà càng nhiều người tò mò hơn là y vì sao dám làm ra loại hành động này……
“Ngươi cũng quá trâu bò đi, dây an toàn còn chưa thắt, cao như vậy cũng dám nhảy?!”
Trạch Đằng nghi hoặc nói: “Này rất cao sao?”
“Oa kháo, lần đầu tiên thấy người có lá gan lớn như vậy……”
“Trạch Đằng, ngươi có phải đã từng luyện qua không a? Nhảy thêm một cái nhảy thêm một cái!”
Trạch Đằng bị mọi người đua nhau khích lợi, bất giác có chút phơi phới lâng lâng.
23 Sau khi ngắt điện thoại, Đàm Sâm vẫn bảo trì tư thế ban đầu tiếp tục đứng ở rào chắn ban công, bộ dáng có chút thâm trầm hiếm thấy.
Trời chiều dần dần ám hạ, gió đêm thanh lương bắt đầu lưu động trong không khí.
24 *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Quả nhiên không ngoài Đàm Sâm sở liệu, ngày đầu tiên ngu ngốc xà cùng hắn đi làm, hắn nhận được tin nhắn SMS của một người đàn ông bí ẩn.
25 Thư mời này là do đích thân Thịnh Minh Hiên đưa đến tay Đàm Sâm, lúc đó Đàm Sâm đang làm việc, cùng y khách khí vài câu liền tỏ vẻ bản thân có chút bận bịu, nói cách khác là hạ lệnh đuổi khách một cách nhẹ nhàng.
26
Trạch Đằng cuối cùng cũng đến nơi là phòng nghỉ sang trọng cao cấp nhất khách sạn.
Đặng ngốc đầu này cũng là một tên rất biết hưởng thụ, ngoài ban công ánh nến lay động, ngoài ra còn bố trí hoa hồng và rượu đỏ.
27 *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sau khi Đàm Sâm tỉnh lại vì xương sống thắt lưng quá đau nhức, bóng chiều đỏ ửng, một bóng dáng cao lớn ngồi chồm hỗm trước mặt.
28 Bất tri bất giác bước vào giữa tháng 8, thời tiếc càng lúc càng oi bức, mặc dù ngồi ở nơi râm mát không hoạt động, chẳng bao lâu cũng sẽ khó chịu xuất ra một thâm mồ hôi ướt đẫm.
29 Sáng ngày hôm sau thái dương hiện lên rất sớm, Đàm Sâm thức dậy cảm thấy thần thanh khí sảng, cùng Trạch Đằng song song lấy quần áo thể thao mặc vào người.
30
Xuyên qua sương mù, tầm mắt trở nên rộng mở.
Trước mặt hiện ra một khe đá, thác nước rộng hơn sáu thước từ trên thạch bích đổ xuống, dưới đáy là một đầm nước sâu rộng, sóng âm ngập trời, cạnh thác nước có một sơn động tối như mực, xem ra chính là nơi Trạch Đằng cư trú.
31
Trong sơn động, đống lửa cháy vang tách tách, mấy con gà rừng được Trạch Vũ xử lý rất sạch sẽ, đang tản phát ra từng đợt hương mỡ nồng đậm.
Bân cạnh là một đống hoa quả đỏ vàng xanh tím rực rỡ muôn màu, đa số đều là mấy loại quả Đàm Sâm chưa hề nhìn thấy, hắn không khỏi tò mò nhặt lên một quả ngửi ngửi, chỉ cảm thấy một cỗ hương thơm ngát thấm vào ruột gan, thật làm người ta muốn cắn mấy miếng.
32
Mười mấy giờ lộ trình, ngủ một chút, tâm sự chồng chất, bất tri bất giác cũng trôi qua.
Huyền Minh hình như buồn ngủ đặc biệt lợi hại, từ đầu tới cuối ngáy o o, nếu thời điểm Đàm Sâm xuống xe không đẩy hắn một phen, người này không chừng ngủ tới khi vào Mông Cổ luôn.
33
Sáng sớm ngày hôm sau, khi nắng ban mai còn mờ nhạt, Đàm Sâm đã bị một trận mùi hương thức ăn câu dẫn tới mở mắt.
Hắn mơ mơ màng màng đem đầu chuyển hướng phòng bếp, còn suy nghĩ hôm nay Trạch Đằng sao lại chịu khó như vậy, kết quả sau khi thấy rõ ràng người nọ là ai, trong đầu Đàm Sâm ‘oong’ một tiếng, nháy mắt thanh tỉnh!
Chỉ thấy một cậu thiếu niên nhỏ gầy mặc áo sơ-mi rộng thùng thình không cân xứng với cơ thể, mái tóc đen huyền mềm mại thả dài sau gáy, hai chân thon dài tinh tế đứng ở phòng bếp không biết đang loay hoay làm gì —— không phải chính là em chồng nhà hắn sao?!
Thân thể gầy gò của thiếu niên làm hắn có chút hoảng thần, Đàm Sâm không phải dùng ánh mắt của người đồng tính luyến ái nhìn hắn, chỉ là cảm thấy rằng Trạch Vũ như vậy thực đúng là cảnh đẹp ý vui mà thôi.
34 Hôm nay là cuối tuần, lượng xe cộ lưu thông trên đường đông đến kinh người. Đàm Sâm phiền táo bất an hạ xuống cửa kính xe, từ khe hở giữa ghế dựa lấy ra một điếu thuốc kẹp trên tay.
35
Trong nháy mắt Trạch Đằng đã đứng sau Thịnh Minh Hiên.
Đàm Sâm muốn lên tiếng nhắc nhở y không được làm ra chuyện gì quá đáng, nhưng khổ nổi tên kia ẩn hình, không thể nói được, ngay cả nháy mắt cũng phải lo lắng liệu có bị Thịnh Minh Hiên hiểu lầm là mình phóng điện với y hay không.
36 Đàm Sâm trở lại công ty, trước liên hệ với một nhà truyền thông, người phụ trách nơi đó có chút giao tình với hắn, đáp ứng giúp hắn đăng một bài phỏng vấn Trạch Đằng.
37
Hiểu lầm được tháo bỏ, Thịnh Minh Hiên không biết là nên khóc hay nên cười.
Y không biết rằng Trạch Đằng cư nhiên đặt cho y một biệt danh trẻ con như vậy, quả thực…….
38 *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chuyện làm quảng cáo cho vườn bách thú được quyết định rất nhanh.
39 Đi trên hành lang thật dài của viện Hải dương, Thịnh Minh Hiên vừa để mắt xem chừng cháu gái San San đề phòng nàng đi lạc, vừa cùng Trạch Vũ trò chuyện.
40 “Đoàn làm phim làm việc kiểu gì thế, đem an toàn của ta đặt trên người một thằng nhóc còn hôi sữa? Cái tên thuần hóa xà lúc trước làm ăn kiểu gì không biết, nói không đến liền không đến, hắn đang đi dạo quanh chợ mua thức ăn à?” tiếng cười khinh thường phát ra từ mũi gã đàn ông kia, thờ ơ liếc nhìn Trạch Vũ một cái, lại bỗng nhiên không rõ lý do mà run rẩy.