Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tiên Nghịch Chương 280. Sư Tôn.

Chương trước: Chương 279. Thiên Nghịch Thay Đổi



Tuyết Vực quốc cũng có phàm nhân. Những phàm nhân này sau khi di cư tới Tân quốc, được các tu sĩ trợ giúp, dựng lên một tòa thành trì băng thật lớn.

Vương Lâm vô thanh vô tức xuất hiện ở trong tòa thành, nhìn những tòa nhà băng kỳ lạ khắp nơi, không khỏi cảm thấy lạ lẫm.

Bên trong thành, người đi đường không nhiều lắm, thậm chí nhà trọ tửu quán này nọ cũng cực nhỏ và ít. Cả tòa thành, nhiều nhất là một đám người điêu khắc băng.

Gần như trước mỗi cửa nhà đều có một người cầm dùi, ngồi trước một khối băng thật lớn, không ngừng gõ gõ khắc khắc ra một số tác phẩm có vẻ thô ráp nhưng đem lại cảm giác kỳ lạ.

Dọc đường đi, Vương Lâm nhìn thấy rất ít người nói chuyện với nhau. Họ không vội vã chạy đi lo chuyện, mà đều tập trung vào lo việc khắc băng.

Hơn nữa, mỗi khi có một tượng băng chế tác thành công, rất nhiều người chạy tới giúp nhau khiêng tượng băng đó đặt ở trong tòa băng tháp thật lớn giữa trung tâm thành kia.

Sau khi để ở đây sẽ có người từ bên trong tháp băng đi ra nhận khối băng mới thành.

Lặng lẽ suy nghĩ, Vương Lâm nhận thấy hình như việc hắn xuất hiện ở đây không bình thường lắm. Thấy có nhiều người đã chú ý đến mình, thở dài, hắn xoay người tìm một chỗ vắng vẻ biến mất.

Nháy mắt, một năm đã qua đi. Trong một năm này, dấu chân Vương Lâm đã trải khắp Tuyết Vực quốc, gần như mỗi thành trì hắn đều đi vào dạo qua một vòng. Không ai quá chú ý tới hắn, bởi cách ăn mặc của hắn cũng khá giống trang phục của người nơi này, đều là vỏ cây và lông thú quấn quanh.

Một năm ngao du khắp nơi này, Vương Lâm đã biết khá rõ về người dân Tuyết Vực quốc. Những người này, lý do sinh tồn duy nhất của họ là để phục vụ Tuyết Vực tu sĩ, nhờ việc chế tác tượng băng mà đổi lấy những thứ đáp ứng nhu cầu cuộc sống.

Bên trong Tuyết Vực quốc, không có cái gì gọi là Hoàng tộc của phàm nhân. Mỗi thành trì đều thuộc sở hữu của một tu sĩ hùng mạnh.

Vương Lâm cũng biết bọn họ chế tác nhiều tượng băng thế để làm gì. Những tượng băng này sau khi hoàn thành, sẽ có tu sĩ chuyên môn đứng trước trận pháp, dùng một phương thức đặc thù kích hoạt, khiến cho đám tượng băng này biến thành như con rối.

Phương pháp này có chút kỳ lạ, bên trong còn có một chút công pháp tinh túy của Tuyết Vực tu sĩ. Vương lâm nghiên cứu chán cũng không nắm được điểm trọng yếu.

Còn những con rối từ tượng băng này, đại bộ phận cũng không ở lại Tuyết Vực quốc mà được buôn bán tới các quốc gia khác nhau. Căn cứ vào tu vi bất đồng của những con rối này mà giá cả cũng khác nhau.

Đắt tiền nhất là con rối có tu vi Nguyên Anh kỳ. Những con rối Nguyên Anh kỳ này, Vương Lâm nhận thấy, ở các thành trì, chế tác cực ít, hơn nữa khi còn thất bại rất nhiều. Tiếp theo là con rối Kết Đan và thấp hơn.

Còn những con rối có tu vi Hóa Thần kỳ, cho đến giờ Vương Lâm cũng chưa thấy thành trì nào chế tác ra. Loại con rối này không phải dễ dàng chế tác như vậy, thậm chí là vô phương. Nếu không phải như vậy, thì thực lực của Tuyết Vực quốc chẳng phải đã đạt tới mức không thể tưởng tượng nổi rồi sao?

Trong một năm ở đây, cũng hơn ba lần Vương Lâm thấy mấy trăm cái tượng băng được một ít tu chân quốc cấp bốn mua với số lượng lớn.

Những tượng băng này chính là căn cơ của Băng tuyết quốc, cũng là cách để họ kiếm được mọi vật dụng chủ yếu.

Ngoài ra, tại những nơi vốn là bên trong liên minh tứ phái, chỗ nào có linh mạch cũng có rất đông phàm nhân đến khai thác.

Có thể nói, ở Tuyết Vực quốc, phàm nhân chính là nô lệ. Tất cả những gì họ làm đều để phục vụ cho đám tu sĩ. Nhưng điều khiến Vương Lâm cảm thấy khó tin nhất, là những phàm nhân này không ngờ lại coi việc làm nô lệ cho tu sĩ là một vinh dự lớn lao, không hề phản kháng chút nào.

Dù cho kiệt sức mà chết đi cũng không có nửa câu oán hận.

Sau một năm ở lại đây, Vương Lâm đi đến một kết luận, Tuyết Vực quốc là một quốc gia vô cùng kỳ lạ, đến mức khó tin!

Còn một điều nữa khiến hắn kinh ngạc há mồm, là gần như mỗi phàm nhân trong tay đều cầm theo một tượng băng nhỏ, đây là tượng trưng cho tu sĩ có tu vi cao nhất thành.

Bất kể là bận rộn ngày đêm đến kiệt sức, thậm chí là chỉ còn sống được một phút nữa thôi, thì mỗi sáng sớm khi thức dậy và buổi tối trước khi đi ngủ đều cung cung kính kính đặt tượng băng nhỏ này trước mặt, quỳ xuống đất cúng bái, cực kỳ thành kính.

Đủ thứ việc không thể tin khiến Vương Lâm sinh ra một cảm giác quái dị đối với Tuyết Vực quốc.Quốc gia này, cũng giống như băng tuyết lạnh lẽo bao phủ quanh năm, cũng không có một chút sức sống và sôi động.

Hôm nay cũng vậy, khắp nơi đều bao trùm một bầu không khí nặng nề.

Sau một năm du ngoạn, Vương Lâm lựa chọn dừng chân ở một trấn nhỏ. Tuy hắn không thích, nhưng sử dụng tượng băng để tạo thành khôi lỗ là một loại pháp thuật thần kỳ nên cũng khiến cho hứng thú của hắn tăng lên nhiều.

Vương Lâm điêu khắc tượng gỗ, nếu có thể học thêm loại pháp thuật này thì khi sử dụng lên tượng gỗ chắc chắn là thêm được một loại phương pháp để bảo vệ tính mạng.

Ngoài ra, còn có một nguyên nhân quan trọng khiến cho Vương Lâm cũng không muốn rời khỏi là bởi nơi đây con người không có sinh cơ cùng với sức sống, ở trong một trạng thái quỷ dị, khác thường. Trạng thái này Vương Lâm cho rằng có tác dụng rất lớn đối với sự thể nghiệm ý cảnh Sinh Tử.

Nơi đây là một tiểu trấn ở biên giới gần với Tuyết Vực quốc. Khi Vương Lâm tới đây, diện tích của trấn cũng không lớn, dân cư không nhiều lắm. Trông coi nó là một tu sĩ Kết Đan hậu kỳ.

Sau khi Vương Lâm tới trấn được hai ngày, vị tu sĩ đó liền biến mất. Nhưng việc hắn biến mất, ngoại trừ Vương Lâm ra cũng không còn có người nào biết.

Đến ngày thứ ba, Vương Lâm liền hóa thành hình dạng của người đó từ trong Băng Tuyết tháp đi ra.

Trí nhớ của gã tu sĩ Kết Đan kỳ đã bị Vương Lâm sử dụng phương pháp thôn hồn mà nắm được. Vương Lâm cũng không giết chết người đó mà chỉ khống chế trong ngọn tháp để sau này còn có lúc cần đến.

Vốn với tu vi của người đó thì không đủ tư cách để có được Băng Tuyết tháp. Nhưng do có một vị thúc thúc trong tộc ở trong đám tu sĩ Tuyết Vực cũng có một chút uy vọng nên cái trấn nhỏ được giao cho hắn. Vì vậy mới có được Băng Tuyết tháp tới mười một tầng.

Qua ký ức của người đó, Vương Lâm biết thì ra người con gái nổi tiếng của Tuyết Vực quốc có tên là Hồng Điệp. Mấy năm trước, nàng đã rời đi cùng với tu sĩ của Chu Tước quốc.

Cùng rời đi với bọn họ ngoại trừ bảy vị đại trưởng lão ra còn có mười ba tu sĩ Tuyết Vực trẻ tuổi nhưng có thực lực mạnh. Nhiệm vụ của mười ba người đó tới Chu Tước quốc chỉ có một đó là tiếp nhận Quán Đỉnh đại lễ.

Yêu cầu của Hồng Điệp khi gia nhập vào Chu Tước quốc đó là làm cho Tuyết Vực quốc trở thành ngũ cấp tu chân quốc. Đồng thời có được một vị trí mới. Đến thời điểm này, yêu cầu thức hai đã được thỏa mãn, chỉ còn lại yêu cầu thứ nhất.

Việc này, tất cả các tu sĩ của Tuyết Vực quốc cũng hiểu được một chút. Còn vị tu sĩ Kết Đan ở tiểu trấn do có quan hệ với vị thúc thúc kia nên nắm được nhiều hơn.

Tứ cấp tu chân quốc tăng lên ngũ cấp phải có được một vị tu sĩ Anh Biến kỳ.

Quán Đỉnh đại lễ là một loại pháp thuật nghịch thiên cực kỳ bá đạo. Mỗi người chỉ có một lần cơ hội, xác suất thất bại của nó cực cao. Chỉ khi nào thành công mới có thể đạt tới Anh Biến kỳ ngay lập tức. Nhưng nó có một điểm xấu đó là tuổi thọ. Không cần biết trước đó nhiều hay là ít nhưng sau khi tiếp nhận đại lễ đều chỉ còn có một trăm năm. Hơn nữa, tu vi cả đời của người đó sẽ dừng lại ở Anh Biến sơ kỳ, không có cả khả năng đột phá,

Việc này cũng chẳng có bất cứ phương pháp gì để thay đổi. Thiên Đạo Luân Hồi chỉ có một trăm năm. Sau một trăm năm chắc chắn sẽ phải chết.

Vì vậy đối với việc tuổi thọ giảm xuống cùng với chỉ có một cơ hội duy nhất nên cũng chỉ có tu sĩ với tu vi đứng đầu mới cam tâm tình nguyện để thử. Dù sao thì tuổi thọ của bọn họ cũng chẳng còn nhiều lắm.

Mười ba người này chỉ cần có một người thành công thì thời gian Tuyết Vực quốc trở thành ngũ cấp sẽ được trăm năm. Trong trăm năm đó, bảy vị đại trưởng lão đi theo Hồng Điệp chắc chắn sẽ có một người đạt tới Anh Biến. Như vậy thì vị trí của ngũ cấp tu chân quốc sẽ được củng cố một chút.

Đây là chuyện mà Chu tước quốc đồng ý và cũng là điều kiện mà Hồng Điệp trao đổi.

Vì vậy, đối với Tuyết Vực quốc sắp trở thành ngũ cấp tu chân quốc mà nói thì toàn bộ các nước tứ cấp tu chân láng giềng đã cam chịu, chuẩn bị sẵn để trở thành một nước phụ thuộc.

Đây là quy định lưu truyền từ lâu của Liên minh tu chân. Nó cũng không phải là quy định của Chu Tước quốc. Bất cứ tu sĩ nào cũng không có tư cách phản kháng, không thể thay đổi. Nếu phản kháng, chắc chắn sẽ phải chết.

Vương Lâm đi ra khỏi Băng Tuyết tháp, bên ngoài có hai tu sĩ Trúc Cơ kỳ đang đứng. Khi hai người nhìn thấy Vương Lâm liền cung kính mà xưng hô sư phụ. Vương Lâm gật đầu, không nói gì.

Hắn biết người mà mình đang biến thành có ba tên đệ tử. Trong đó, một nữ tử có chút nhan sắc đứng vị trí thứ ba. Nàng được vị tu sĩ Kết Đan yêu thích, cũng có một chút chuyện phụng dưỡng.

Quyển 2: Tu Chân Huyết Ảnh

Loading...

Xem tiếp: Chương 281. Vinh Dự.

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Tây du @ ký

Thể loại: Đô Thị

Số chương: 42


Cỏ Gần Hang Của Đại Ca

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 56


Đoạt Tử

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50


Cắt Đứt Tơ Tình

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 80


Dụ dỗ tiểu kiều thê

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 14