Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Thứ Xuất Thứ Xuất Chương 60: Trung Thu

Chương trước: Chương 59: Nhà Mới



Edit: Hắc Phượng Hoàng

La Y từng xem trên mạng một đề tài thảo luận: vợ chồng nhất định phải cùng nhau gánh vác gia đình. Văn vẻ rất dài, lúc trước nàng mới chỉ 20 tuổi, ngay cả yêu đương còn chưa biết, bởi vậy không kiên nhẫn đọc tiếp. Chỉ nhớ rõ hai chữ "Cùng nhau" cuối cùng tạo thành kết cục tương đối khá. Cho nên nàng làm cái gì cũng nhất định phải dắt Dung Nghi, yêu cầu Dung Nghi làm cái gì, bất kể giả vờ giả vịt hay là nghiêm cẩn đối đãi, đều cùng nhau. Thật hiển nhiên, nàng được nếm ngon ngọt. Bởi vì so với các kiểu hỗn loạn lúc tân hôn, Dung Nghi trước mắt thật sự tốt lên rất nhiều. Ít nhất bây giờ chỉ ở đình viện nhỏ hẹp, không có ngựa cung tiễn, hắn vẫn mỗi ngày sáng sớm dậy vận động đấm đá tương đương với kiểu thể dục theo nhạc. Chuyển nhà xong khi rảnh rỗi, nhìn thấy La Y đọc sách, không nhịn được cũng cầm lấy sách vở nghiên cứu. Tiết Trung thu làm bánh Trung thu, càng chủ động tiếp nhận việc "Trộn" tốn sức, để lại việc bao nhân bánh "Đơn giản" cho La Y.

Vì thế La Y lăn qua lộn lại suy nghĩ một đêm, lại sinh ra một ý nghĩ ngọt ngào. Nàng ở Tiêu gia mơ tưởng cuộc sống, có vẻ như cũng không gì hơn cái này? Cho dù trộn bánh Trung thu là La Y cố ý làm bộ như rất thú vị cố ý dẫn hắn tới. Nhưng vừa đến liền nhận bộ phận tương đối mệt, khiến La Y có cảm động không nhỏ. Cũng có cảm giác thành tựu không nhỏ - - một cặn bã nam như vậy, vậy mà nàng cải tạo được! Thật sự là được trời ban phúc! Đương nhiên, Dung Nghi đời này không có tiền đồ càng thêm khẳng định rồi. Thậm chí ngay cả Cẩm Tú cũng lặng lẽ nói với nàng, trước mài tính tình hắn vài năm, ngày sau may mắn thi được tú tài trực tiếp quyên quan thôi, nếu thi không đậu quyên quan cũng được, chẳng qua đội cái danh vọng tú tài nói chung cũng đẹp mắt một chút. Thiên phú Dung Nghi học trên sách thật sự là thảm thiết nông nỗi, cũng đại biểu ý nghĩa kết luận đời này mũ phượng khăn quàng sẽ không bao giờ có. Nhưng quan phu nhân thì như thế nào đây? Mẹ cả thương, trưởng tỷ yêu, còn không thỏa mãn hay sao? Không phải ai cũng có vận khí tốt như Cẩm Tú, gả cho người tiền đồ vô lượng còn tương thân tương ái. Dù vậy, chẳng phải cũng phải chịu cái danh tiếng vợ kế sao? Nào có được thập toàn thập mỹ đâu? Huống chi đời trước, cha mẹ của nàng lúc đó cũng là công nhân bình thường, chẳng phải vẫn sống vui vẻ cả đời đấy thôi? Bởi vậy, từ giờ trở đi, nghiêm túc chăm chỉ đối đãi phần hôn nhân này, nam nhân này vậy!

Một đêm không ngủ, nhưng khi đứng lên lại tinh thần gấp trăm lần. Dung Nghi rời giường thấy La Y nhếch cười, thấy vậy nói: "Mơ giấc mơ đẹp hả?"

La Y ra vẻ nghiêm chỉnh nói: "Ta mơ thấy - - ta có được chuyện tốt nhất, chính là cùng huynh chậm rãi biến già!"

Tâm tình Dung Nghi thoáng chốc bạo tăng, xoay người bổ nhào vào La Y: "Lại thêm bảy con trai tám con gái tùy hầu ở bên cạnh!"

La Y lập tức giãy giụa: "Ta mới không cần làm heo mẹ!"

"Không phải do nàng không cần!" Dung Nghi xé mở đai lưng áo ngủ: "Mĩ nhân, cười cho Gia một cái!"

La Y chợt nhớ tới bọn họ lần đầu tiên gặp mặt, nói câu nói thật lâu trước kia muốn nói: "Hay là, Gia cười cho ta một cái?"

Dung Nghi phù tràng cười: "Ha ha ha ha ha, đầu óc nàng chứa gì vậy? Gia hôm nay chuyên cười với nàng cả ngày!"

La Y nói: "Một ngày quá ít, cả đời như thế nào?"

"Nàng sinh bảy con trai tám con gái cho ta rồi lại nói!" Nói xong hôn lên môi La Y.

Đang chuẩn bị làm chuyện yêu tinh đánh nhau kia, chợt nghe chạm chạm tiếng đập cửa.

Dung Nghi cả giận nói: "Ai a!" Sao lại không có mắt như vậy chứ!?

Hướng ma ma rất bất đắc dĩ: "Tứ Gia, Tứ nãi nãi, hôm nay tiết Trung thu, phải đi thỉnh an phu nhân đấy, tuy rằng ở riêng, nhưng cũng không nên quá trễ."

Dung Nghi oa một tiếng rồi ngã xuống, La Y cười đánh ngã, rất ác liệt nói: "Ai bảo huynh tuyên dâm giữa ban ngày, ha ha ha."

Dung Nghi thấy La Y không hề giống trước kia, chính thê cổ lỗ sĩ trong miệng bạn hữu, mừng rỡ trong lòng: "Trở về lại thu thập nàng!"

La Y không phải thâm niên ngự tỷ, nghe nói như thế không nhịn được mặt đỏ lên: "Mau rời giường đi, để người chê cười."

Dung Nghi nhéo nhéo khuôn mặt La Y, học âm điệu tiểu nhị bán hàng: "Có ngay

~~ "

Trong nhà không có xe ngựa, đành phải đi thuê mấy xe ngựa đến. Xe ngựa sớm chờ ở cửa, mặt La Y không tự chủ đỏ một chút, mới lên tới xe. Dung Nghi tiến vào phía sau, bất chấp hoàn cảnh đơn sơ, ngồi xuống gần sát La Y, gắt gao bắt lấy tay La Y: "Nàng hôm nay thực không giống ngày thường."

"Sao lại không giống?"

"Không nói lên được, chính là không giống."

"Vậy huynh nói ta như vậy có tốt không?"

"Đương nhiên tốt, tốt hơn trước kia."

La Y chỉ cười không nói, nàng không phải người có tâm kế, càng không có loại trình độ trong lòng nghĩ cái gì nhưng trên mặt không nhìn ra một chút nào. Tối hôm qua ngộ đạo, hoặc là nói lượng biến trường kỳ đưa tới chất biến. Ước chừng bởi vì như thế, mới tản mát ra khí thế bất đồng. Thay đổi, có lẽ từ khi Hầu gia qua đời, đã chôn xuống mầm móng. Vẻn vẹn một cái hiếu kỳ, cùng nhau cưỡi ngựa bắn tên, đọc sách tập viết, sớm đã bắt đầu chậm rãi mềm hoá lòng của nàng rồi. Đã từng đối chọi gay gắt, chỉ sợ cũng có nàng chống lại. Dung Nghi không thông minh, nhưng cũng không phải là ngu ngốc hoàn toàn. Làm thứ xuất, cho tới bây giờ vẫn mẫn cảm trước mọi việc. Thiệu Y cũng thế, Vinh Trăn cũng vậy. Dụng tâm đối đãi, cuộc sống sẽ tốt hơn. Ngày sau nhất định phải cùng nhau nỗ lực tiếp tục sinh hoạt!

Tới Hầu phủ, có vẻ như hết thảy không có thay đổi. Đại nãi nãi đứng ở trong cổng nghênh đón, cười lên tiếng trước: "Thế này mới vài ngày không gặp? Tứ nãi nãi thật là nét mặt toả sáng." Thấp giọng cười nói: "Là tiểu biệt thắng tân hôn hả?"

La Y quẫn một chút: "Đại tẩu..." Đường đường Hầu phu nhân, đừng mở miệng vui đùa như vậy chứ!

"Đồ dùng gia đình đã làm xong chưa?" Đại nãi nãi dù sao cũng không phải là khuê mật của La Y, vui đùa điểm đến là dừng: "Gỗ cũ kia đã từng bào rồi, sợ là mỏng đi nhiều đấy?"

"Không tệ, rất tốt. Tỷ phu nhà mẹ đẻ ta giúp ta dọn dẹp một phen, bởi vậy chim sẻ tuy nhỏ, nhưng ngũ tạng đều đủ cả. Hôm nào đại tẩu tử tới cửa xem náo nhiệt đi."

"Cô cứ dỗ ta đi. Nhà nào chẳng có đồ như thế, làm như ta không biết đấy? Tỷ phu cô dọn dẹp? Cũng không phải thanh danh xấu gì, vậy mà hù cô sợ!"

La Y le lưỡi: "Đại tẩu tử hoả nhãn kim tinh!"

"Cô đấy!" Đại nãi nãi gõ trán La Y một cái: "Hôm nay ăn tết, quà tặng trong ngày lễ chắc tốt đây, ta giữ bí mật này thay cô. Có thể nhìn quà tặng lễ này không, không hối lộ ta một hồi, ta không che giấu giúp cô đâu."

La Y quay về Hướng ma ma bảo đưa một cái cặp lồng cho Đại nãi nãi: "Tứ Gia nhà ta tự mình làm bánh Trung thu, hiếu kính phu nhân, cô và Nhị tẩu, cái này có được hay không?"

Đại nãi nãi sửng sốt một chút: "Chao ôi, không thể tưởng được tứ thúc lại có phần hiếu tâm này. Thật là lễ lớn! Sao có thể không tốt chứ." Nói xong nháy mắt ra hiệu với La Y.

La Y mừng rỡ, trước kia làm sao lại không phát hiện vị đại tẩu này thú vị như thế nhỉ. Đại nãi nãi cũng cười rộ lên.

Dung Nghi đi ở bên cạnh tâm tình rất tốt, nơi có La Y nơi có tiếng cười, thật sự không tệ đâu. Thế nhưng, La Y sẽ không thật sự lấy bánh Trung thu hắn trộn đi tặng người đấy chứ!!!??

Không ngờ tới nhà giữa thỉnh an, mở hộp đựng thức ăn ra, thật đúng là bánh Trung thu bọn họ làm. Dung Nghi che mặt, đây rốt cuộc là người biết chuyện hay không biết chuyện đây?

Tào phu nhân nhìn thấy cái bánh Trung thu hình dạng không trọn vẹn, giựt giựt khóe miệng, đây cũng quá qua loa với mẹ cả rồi nha?

La Y lập tức cười nói: "Đây là Tứ Gia cùng con tự mình làm, hình thức khó xem, nhưng có tâm hiếu kính ngài, ngài xem tài nghệ của con trai sẽ vui vẻ vui lên." Lại lấy ra một hộp: "Đây là con nghĩ hình dạng, đầu bếp làm, làm tốt hơn chúng con làm, phu nhân nếm thử này."

Tào phu nhân giờ mới hiểu được, thì ra là tự mình làm. Thật đúng không bắt mắt, không ra nhân bánh, bên cạnh còn thiếu mấy chỗ. Nếu đầu bếp mà làm thế này, sớm nên đuổi rồi. Tức thì cười nói: "Thứ này không quan trọng tốt xấu, chỉ cần tấm lòng thôi. Khổ cho các ngươi còn nhớ ta." Vẫy tay bảo La Y ngồi bên người: "Con đấy, vẫn tinh linh cổ quái như vậy. Tiếc là Lão thái thái đã mất, nếu không nhìn thấy phần tâm ý này của con, không biết vui vẻ thế nào đâu." Nói xong dùng khăn đè khóe mắt, bà thật sự thương tâm, dù sao Thái phu nhân không phải là mẹ chồng khó hầu hạ, sớm chiều cùng nhau mấy chục năm, huống chi còn là cô trong tộc, thân tình còn đấy. Nước mắt này không phải diễn cho người khác xem.

Mấy người tức phụ cũng thương cảm một trận, Thái phu nhân rất rộng rãi, đối xử với vãn bối hòa khí không hẹp hòi, lão nhân như vậy, dù ở nhà ai cũng được hoan nghênh. Dung Chỉ càng cố nén nước mắt, hắn là Thái phu nhân tự tay nuôi lớn, cảm tình khác với nhưng người khác. Hầu hết vốn riêng của Thái phu nhân ở trong tay bà, nghĩ đến đây, ánh mắt nhìn về phía Dung Nghi còn có điểm áy náy. Lúc ấy là làm sổ sách giả.

Dung Nghi giật mình chưa tỉnh, vẫn nói lời khách sáo an ủi lấy lòng mẹ cả.

Con vợ lẽ nhà ai cũng có, Cố gia chỉ có một đã là hiếm rồi. Tào phu nhân không quen nhìn con vợ lẽ cũng bởi vì con vợ lẽ chia gia sản, lại nói làm mẹ cả lòng dạ thực sự rộng lớn dù sao cũng là số ít. Mà bây giờ Dung Nghi đã phân gia đi ra ngoài, từ tài phú nhìn lên, cơ bản tương đương với đuổi ra khỏi nhà. Trong lòng dễ chịu hơn, liên quan thái độ đối với hai vợ chồng này cũng thiện cảm hơn, rất có hương vị Thái phu nhân năm đó.

Sau dó lại nói La Y: "Nàng dâu lão Tứ, lễ mừng năm mới ở lại đi, phòng ở vẫn giữ cho các ngươi đấy. Cả nhà chúng ta nhất định phải náo nhiệt vui vẻ. Các tẩu tử của con đều tốt, chỉ về phần làm các trò chơi không bằng con, con nhất định phải nghĩ ra trò hay cho ta mới được đấy."

La Y kêu thảm một tiếng: "Phu nhân tốt à, con sớm hết thời, tha cho con đi."

Người khắp phòng cười rộ lên, Tào phu nhân nói: "Cứ không! Chỉ hiếu kính lão thái thái, không hiếu kính ta đó là không được!"

La Y trực tiếp ngã vào người đại nãi nãi: "Tẩu tử tốt à, cô đi tìm mấy cây nhân sâm ngàn năm cho ta bồi bổ đi." Nói xong khắp phòng lại cười rộ lên.

Tiết Trung thu, mấy người La Y trực tiếp ở tại Thanh Quỳ Viện trước kia. Chỉ rời đi nửa tháng, thoạt nhìn không có biến hóa gì lớn. Cảm giác lại hoàn toàn bất đồng. Dung Nghi có chút thương cảm, đã từng là chủ nhân phòng ở, biến thành khách viện khách nhân. Đều khiến người ta cảm thấy vi diệu. Nhưng mà chưa kịp thương cảm bao lâu, Dung Chỉ chạy tới kéo người, nói huynh đệ đã lâu không tụ tập uống rượu với nhau, chết sống kéo Dung Nghi đi uống trận thứ hai. Thẳng đến canh bốn mới tan.

Ngày thứ hai sáng sớm, Dung Nghi còn đang ngủ say. Đại nãi nãi sai người tới mời La Y đi nói chuyện. Tuy rằng cảm thấy kỳ quái, vẫn rửa mặt chải đầu tiến đến.

Bước vào đại môn Đồng Đức viện, thấy nha đầu bên người Đại nãi nãi mỉm cười vén áo thi lễ: "Tứ nãi nãi an, nãi nãi chúng ta đợi một hồi lâu rồi."

La Y vào nhà cười nói: "Sáng tinh mơ có chuyện tốt gì thế?"

Đại nãi nãi cười nói: "Tiểu tử nhà thị tì của ta, coi trọng Quất Tử của cô, cô có bỏ được không?"

La Y sửng sốt: "Tên là a Tuy hay là a Thành?"

"A Thành, A Tuy là con trai trưởng."

"Tuy nói là nha đầu, chung quy cũng theo ta rất nhiều năm, ta đến hỏi nàng đã." La Y nói: "Không dối gạt đại tẩu tử, ta là muốn thả bọn họ ra ngoài. Hầu hạ ta một hồi, dù sao vẫn mong có một kết quả tốt đẹp."

Đại nãi nãi thán: "Bên ngoài chưa chắc tốt bằng ở trong này đâu."

"Cái này còn phải tùy người nghĩ thế nào." La Y cười nói: "Chuyện cả đời, cũng phải để nàng vui vẻ gả đi mới đúng. Đại tẩu đừng trách ta không biết điều là tốt rồi."

Đại nãi nãi lắc đầu: "Như thế nào? Ngươi nói cũng phải. Thực không dám đấu diếm, thị tì của ta nhìn trúng tính tình tứ thẩm cô tốt, dạy dỗ nha đầu nhất định sẽ tốt. Nói đến đây vẫn là ánh mắt Lão thái thái nhà chúng ta là tốt nhất."

"Đại tẩu quá khen."

"Hôm nay gọi cô tới, không chỉ vì việc này." Đại nãi nãi nói: "Cô là người thông minh, ta cũng không thích che đậy. Lúc ở riêng các ngươi bị thua thiệt. Đây cũng là không còn cách nào khác, trong nhà như vậy, ngay cả mặt mũi cũng bất chấp. Chỉ là ta làm người không thích làm tuyệt. Phân thôn trang cho các ngươi, tuy rằng không phải là tốt nhất, nhưng cũng không phải là quá kém. Chỉ là có một ít nô rất xảo quyệt! Ngươi cứ việc thu thập phát tác, đừng cố giữ thể diện. Đến lúc đó chúng ta diễn một bộ là xong."

La Y lập tức đứng lên vén áo thi lễ: "Đa tạ đại tẩu!"

"Ta và cô làm dâu ở đây cũng là duyên phận." Đại nãi nãi mệt mỏi nói: "Không chừng ngày sau tứ thúc có tiền đồ, ta còn phải tới cầu cạnh các ngươi đấy."

"A?" La Y giật mình: "Lời này nói như thế nào?"

Đại nãi nãi cười khổ: "Trong nhà như vậy, cô cũng nhìn thấy đấy. Ta thấy tứ thúc chịu ảnh hưởng thích đọc sách của cô, không chừng lại trúng cử nhân đấy."

Loading...

Xem tiếp: Chương 61: Ngẫu Nhiên Gặp

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?



Mạt Thế Chi Khô Lâu Nắm Quyền

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 70