Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Thứ Xuất Thứ Xuất Chương 59: Nhà Mới

Chương trước: Chương 58: Trang Hoàng



Edit: Hắc Phượng Hoàng

Chuyện quan trọng trước mắt bây giờ không phải chuyển nhà mà là đọc sách. Dung Nghi gần đây bị đả kích không nhẹ, hai người bọn họ làm bài thi, cho tới bây giờ đều làm các thể, phân biệt không phải đặc biệt rõ ràng. Lúc đưa cho người khác xem, khó mà nói là vợ chồng họ làm. Vừa bất lợi thanh danh La Y, thứ hai đối với thanh danh Dung Nghi lại càng không có lợi - - ngươi đọc sách còn gọi nàng dâu cùng làm cái gì? Đành phải nói là bài kiểm tra của thư đồng. Cứ như vậy, đến khi hiếu kỳ sắp chấm dứt, mấy người bình luận bài thi đều nói bài của La Y tương đương đủ làm học trò nhỏ, Dung Nghi phải nhiều nỗ lực nhiều hơn. Dung Nghi bị tức mặt xanh rờn, trực tiếp quăng bút: "Gia không đọc thứ rách nát này!"

La Y âm thầm trợn trắng: “Ta đọc nhiều hơn so với huynh, thành tích tốt một chút có làm sao? Là huynh cảm thấy mình ngốc hơn ta hả?"

"Nhưng cứ đọc thế này khi nào mới được đứng đầu?" Dung Nghi cđứng lên: "Không đọc! Chính là không đọc."

La Y thở dài: "Có một số người đọc tới già vẫn là học trò nhỏ đấy. Dù sao chúng ta cũng rảnh rỗi không có việc làm, chỉ giết thời gian mà thôi. Nếu không thì làm gì đây?"

"Mặc kệ, chính là không đọc."

"Vậy huynh giúp ta đóng gói đi." La Y bình tĩnh nói: "Sắp chuyển nhà rồi, đồ đạc còn chưa dọn xong đâu, ta đang bận không xuể đây, nếu huynh rảnh rỗi, vậy làm cùng ta đi."

"Ô, ta không đọc nàng không để ý?"

"Huynh cứ nói đi?"

Dung Nghi lập tức cợt nhả nói: "Nãi nãi tốt à, để cho ta nghỉ ngơi mấy ngày đi."

La Y mỉm cười gật đầu.

Dung Nghi cao hứng ba ngày. Ngày đầu tiên đóng gói, mới lạ. Ngày hôm sau đóng gói, thú vị. Ngày thứ ba nắm giữ quy luật, cảm giác thành tựu. Ngày thứ tư bắt đầu chê nhàm chán. La Y là cố ý, nha đầu bà tử đều lấy cớ thu dọn phòng ở bên kia sai ra ngoài làm việc. Bởi vậy vật phẩm trong phòng cơ bản đều là Dung Nghi thu dọn, chuyển nhà phức tạp lại rườm rà. Phải phân loại vật phẩm ra trước, để vào thùng, còn phải suy xét đồ thường dùng, không thường dùng. Mùa đông, mùa hè. Dễ vỡ, chắc chắn. Vật lớn kết hợp vật nhỏ như thế nào để tiết kiệm không gian, quý trọng bảo quản như thế nào. Làm xong những thứ này, sẽ đặt vật phẩm vào thùng, viết rõ vật phẩm lên tờ giấy dán lên mới coi như xong việc.

Dung Nghi tốt xấu cũng sinh hoạt mười mấy năm, mặc dù là em bé không hiểu chuyện, nhưng cũng có cảm tình với những vật phẩm trong viện. Rất nhiều đồ trước kia không quý trọng vẫn không cam lòng ném đi. Đóng gói vào bao thì càng thêm phiền toái. La Y cũng tiến lên hỗ trợ, làm một trận nhiệt tình thôi. Cũng làm bọn hạ nhân được trộm lười. Đồ đạc ước chừng thu dọn mười ngày, nhìn bộ dạng La Y rất bận rộn, kỳ thực không bỏ sức mấy, vậy mà vẫn mệt chết khiếp. Miễn bàn tới Dung Nghi là thực sự sửa sang từng thứ một, thật sự là mệt hai mắt nổ đom đóm.

Đồ đạc chuyển hết, nghi thức ra hiếu cũng theo sau đó. Bởi vì Thái phu nhân và Hầu gia trước là đồng thời mất, bởi vậy ngày nhị phòng giữ đạo hiếu tương đương với đại phòng, đồng loạt bày rượu. Dung Nghi là một trong những người làm chủ, tiếp đón khách là bổn phận. Bởi vậy, cho dù Dung Nghi không cáu kỉnh chuẩn bị nghiêm cẩn, kỳ thực đúng là không có thời gian. La Y chính là biết thời biết thế mà thôi.

Khi yến hội, Dung Nghi càng không được để ý. Cũng may luôn cảm giác được ánh mắt La Y ân cần, cuối cùng trong lòng dễ chịu một chút. Vì thế yến hội vừa kết thúc, hắn liền khẩn cấp chuyển nhà.

Không ngờ La Y còn trừng phạt hắn không cho làm tắt. Chuyển nhà là một quá trình lao động liên tục, không phải cứ đóng gói đồ đạc là xong. Chuyển tới nhà mới còn phải dỡ ra, phân loại từng cái từng cái. So với đóng gói chẳng dễ hơn chút nào. Dù sao đóng gói còn có thể trộm lười, không vừa mắt quăng một khối. Mở ra tất phải nghiêm túc chăm chỉ sắp xếp. Dung Nghi xem như ăn đau khổ vì lúc trước ngẫu nhiên lười biếng. Cái gì cũng không tìm thấy, đành phải vùi đầu làm lại.

La Y hỏi: "Lúc này nên đọc phải không?"

Dung Nghi lại đứng lên: "Không đọc!"

La Y cười nói: "Vậy thì rất tốt, thôn trang của chúng ta được thu tô rồi. Trồng cái gì cũng không biết đây. Ta một người đàn bà cũng không hiểu, lại càng không đi xem được. Hiện thời huynh đúng là chủ hộ đỉnh thiên lập địa, ta làm lương khô cho huynh, huynh đi xem một chút đi."

"Không ngờ chỉ cần ta không đọc, nàng lại sai khiến đến chết đúng không?" Dung Nghi buồn bực.

"Ách..." Người này không ngu nhỉ: "Kỳ thực cho dù huynh có muốn đọc, chuyện này vẫn phải làm."

"A, vừa đọc vừa làm thứ này, nàng coi ta là thần tiên hả?"

"Không phải ta coi huynh là thần tiên, là huynh coi huynh là thần tiên đấy!"

"?"

"Huynh còn nghĩ mình ở Hầu phủ à, ăn, mặc, ở, đi lại là đại tẩu tử đều chuẩn bị tốt cho huynh. Huynh chỉ để ý đọc là được. Hiện tại ta chuẩn bị cũng không thành vấn đề, nhưng tiền đâu? Trước kia chúng ta là người lĩnh tiền tiêu vặt hàng tháng, nhưng bây là người phát tiền tiêu vặt hàng tháng!"

Dung Nghi nghe được không kiên nhẫn, nhưng lại không cách nào phản bác. Đành phải đổi đề tài: "Nãi nãi tốt à, chúng ta đón di nương ra đi. Chung quy là sinh ta, không thể để bà bây giờ còn ở trước mặt thái thái lập quy củ."

La Y như cười như không: "Vậy có đón Tam muội muội ra không?"

"Chuyện này không giống nhau?"

"Có cái gì không giống nhau chứ? Lui một bước mà nói, cũng phải đợi gả Tam muội muội xong mới nhận di nương ra." Phi, với tính cách Tiết di nương kia, bảo đảm ở hai ngày sẽ ồn ào đi về. Dù thế nào Hầu phủ cũng là cẩm y ngọc thực, nhà bọn họ về sau vải dệt là mảnh vải bông. Tiết di nương quen được mới có quỷ!

Dung Nghi nghe vậy cũng đúng, liền cười nói: "Như thế liền làm phiền nàng."

"Lời cảnh báo đằng trước, tuy rằng đó là mẹ đẻ huynh, nhưng quy củ trong nhà phải giữ. Nếu..." La Y cúi xuống: "Ta sẽ bực."

"Cái này dễ nói." Dung Nghi chân chó gật đầu.

"Còn có một việc chi bằng ta cũng nói cho huynh hiểu."

"Chuyện gì?"

"Từ nay về sau, chúng ta là tiểu môn tiểu hộ. Huynh sửa lại cái tật xấu ngủ nha đầu đi."

"Nàng đố kỵ cũng quá rõ ràng đấy!?" Dung Nghi trợn mắt há hốc mồm, nào có ai nói thẳng ra thế? Ách, cũng phải, phỏng chừng vợ của người khác cũng sẽ không dùng kim châm đâm người><>

La Y cười xán lạn: "Thứ dân, nam tử bốn mươi lại nạp thiếp. Ta đâu có đố kỵ? Không phải huynh cách bốn mươi rất xa sao?"

"Đó chỉ là lời nói thôi! Ai tuân thủ chứ? Hơn nữa, đại ca của ta còn không có thiếp đâu." Nhưng không lên quan phủ, gia phả, ai quan tâm ngươi ngủ bao nhiêu nha đầu?

"Chúng ta là lương dân, đương nhiên làm việc theo luật pháp, không thể giáp mặt một bộ sau lưng một bộ."

"Ta tốt xấu cũng là hậu công huân, quyên quan là có. Sau khi quyên quan không phải là thứ dân nhỉ?" Dung Nghi âm thầm trợn trắng mắt, nàng không dám cho người thu thập ta được rồi! Nhưng đề tài này rất nguy hiểm, đừng nói ra là tốt hơn.

"Vậy huynh đi quyên quan đi? Phương pháp ở nơi nào? Bạc ở nơi nào?" Cắt, muốn quyên quan cho dù có tiền, cũng không phải đương nhiệm An Dương hầu phế vật kia có thể làm được. Trẻ tuổi như thế, ai tính toán cho hắn chứ? Lão hầu gia e là chỉ có thể miễn cưỡng hỗ trợ quyên cái chức quan nhàn tản chẳng có thể diện gì, chỉ thoát thân phận thứ dân thôi.

Dung Nghi cười nói: "Ta thi đỗ cử nhân, nàng dâng một mỹ thiếp cho ta như thế nào?"

La Y trợn trắng: "Được, nạp thiếp không được nhận di nương, nhận di nương thì không được nạp thiếp!"

"Nàng!!!!!"

"Nếu không phải thì sao? Huynh nhận di nương đến, rồi sau đó huynh lại nạp thiếp sinh con, ta cưới vợ cho con huynh như thế nào à?" La Y cây ngay không sợ chết đứng nói: "Vốn gả con vợ lẽ đã thua thiệt rồi, con vợ lẽ huynh là có hai mẹ chồng trền đầu, khuê nữ trong sạch ai thèm gả tới? Hay là huynh sinh con, sinh ra liền xong việc? Hay là huynh nạp thiếp, không cho người ta sinh con?"

"Không thể nói như thế..." Dung Nghi định biện, thế nhưng thanh âm thấp xuống.

"Theo ta biết, nhiều gia tộc lâu năm, có nhiều nhà không được nạp thiếp đấy." La Y nghiêm mặt nói: "Ta cũng nói thật cho huynh biết, ta chỉ là nữ nhân bình thường thôi, huynh có thiếp, không phải nàng túm ta, thì chính là ta túm nàng. Hậu trạch vĩnh viễn đừng nghĩ an ổn. Huynh không tin thử nhìn một chút! Dù sao cũng chỉ là thiếp thôi, ta mất hứng mang đi bán là được, loại chuyện này không phải ta chưa làm. Bởi vậy để lời ở đây, huynh dâng một cái ta bán một cái, huynh dâng hai cái ta đuổi một đôi!"

"Mới không bao lâu, hình dáng người đàn bà chanh chua đã trở lại rồi! Nàng ở riêng trên đầu không có mẹ chồng đúng không?" Dung Nghi lửa giận lại nổi lên.

"Cũng có mẹ chồng quản việc phòng con dâu hả? Trước khi ở riêng phu nhân không quan tâm tới ta đấy!"

Dung Nghi nghẹn chết khiếp: "Không ngờ như thế nàng đã cảm thấy nhà này nàng độc đại đúng không?"

"Vâng! Thì! Làm! Sao!"

"..." Dung Nghi buồn bực nói: "Nàng không thể không nói lý lẽ như vậy."

"Ta không giảng lý lẽ ở chỗ nào? Vợ chồng, là thiên lí; tiểu thiếp, người muốn. Đây là thánh nhân nói, ta nói theo thánh nhân thôi."

"Được rồi được rồi, ta nói không lại nàng." Dung Nghi nôn ra máu, thôi, nhà bọn họ cho tới bây giờ đã không còn là hắn định đoạt.

La Y uất ức nói: "Nào có nữ nhân nào muốn chia sẻ trượng phu? Ta dâng mười bảy mười tám cái mỹ thiếp cho huynh, cả ngày chướng khí mù mịt, đó là nhà hả?" Lập tức lại mềm giọng nói: "Nếu ta không cần, còn ghen tị làm gì?"

Dung Nghi sửng sốt, đúng vậy, nếu La Y không cần, nàng ghen làm gì? Thời gian trước không phải lo lắng nàng đi mất sao? Là thành tâm muốn sống cả đời cùng hắn mới ồn ào như thế. Hắn vẫn có mị lực mà. Nghĩ như vậy lại cao hứng trở lại, kéo tay La Y nói: "Người tốt, là ta sai lầm rồi, đừng nóng giận."

La Y thuận thế khóc lên: "Đàn ông các huynh không biết, đại bá dâng mấy phòng thiếp ta có tức không? Chỉ vì văn chương của huynh và ta. Đọc cùng huynh, là vì tiền đồ của huynh, người khác coi trọng huynh. Nếu không ta làm vì cái gì? Đời người chỉ là một chén cơm một manh áo, chết đi chỉ là nắm đất thôi. Đồ cưới của ta đủ làm áo niệm, ta trông cậy vào huynh cái gì? Không phải... Không phải muốn ngươi... Được không." Một câu cuối cùng thấp gần như không thể nghe thấy, có vẻ như mang ngượng ngùng đặc hữu nữ nhi gia, càng cho thấy tâm ý.

Dung Nghi nghe xương cốt mềm nhũn rồi, nhưng lại âm thầm ảo não, lại làm nàng dâu tức khóc rồi, thật đáng chết! Khẽ vươn tay ôm La Y vào trong ngực nhẹ nhàng an ủi, thề thốt hơn nửa ngày, La Y mới nín khóc mỉm cười. Dung Nghi cảm giác thành tựu bừng bừng, cười ngây ngô đứng lên.

La Y cũng vui lên, chao ôi, tên đần chính là dễ lừa. Tâm tình tốt muốn giày vò "Rửa tay chỉ canh thang", còn mang theo Dung Nghi vào phòng bếp. Trong phòng bếp cổ đại hố cha, trình diễn một phen chàng rửa rau ta nấu canh, các loại nhu tình mật ý, thiếu chút nữa làm mù mắt đầu bếp. Mấy người Dữu Tử chỉ hé miệng cười ở bên ngoài vây xem, như vậy Dung Nghi càng thêm đắc ý. Cực giống đứa nhỏ có gia phong, khoe khoang các loại. Cuối cùng hai người dưới sự trợ giúp của nha đầu nhóm lửa và nữ đầu bếp, đã làm xong bữa cơm đầu tiên đời người. Hương vị quỷ dị, hai người cũng ăn rất vui vẻ. Kết quả không ngoài ý cùng nhau tiêu chảy, lại nhìn nhau cười ha ha. Trêu chọc đối phương làm không phải đồ ăn, mà là độc dược. Cười xong, ngay cả La Y cũng giật mình sinh ra một loại ảo giác, có vẻ một đời một kiếp cứ như vậy, cũng rất tốt.

Loading...

Xem tiếp: Chương 60: Trung Thu

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Diễn Viên Đa Năng

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 59





Phong Khởi Đích Nhật Tử

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 60